|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
mở miệng: “Em sống thế nào?”
Diệp Ân nghĩ nghĩ, hơi dắt khóe môi: “Không tốt cũng không tệ, còn anh?”
Mạch Nha chỉ cười, ngửa đầu đem chén rượu mạnh còn hơn phân nửa uống một hơi cạn sạch. Diệp Ân trầm mặc nhìn, tiếp theo bị anh trực tiếp dắt tay mang ra khỏi ghế ngồi.
Trước khi tới cô đã dự liệu được sẽ phát sinh chuyện gì cho nên Diệp Ân cũng không phản kháng, cô theo Mạch Nha cùng nhau đi qua hành lang, sau đó đứng chỗ lối đi hành lang giữa hai lầu.
Ở đây rất yên tĩnh, không còn nghe thấy tiếng huyên náo, như thế giới nhỏ chỉ thuộc về hai người, thế nhưng Diệp Ân lại nghe thấy tiếng tim mình đập.
So với trước đây Mạch Nha đen hơn, cũng trưởng thành và nội tâm hơn rất nhiều. Ánh mắt anh không giống như trước, tùy hứng hết sức lông bông mà trầm ổn cùng thâm trầm hơn mấy phần.
Anh chuyên chú nhìn cô, sau đó tiến lên một bước, cực kỳ trân trọng đem cô ôm trong lòng: “Anh không tốt, một chút cũng không tốt, nhớ em đến sắp điên rồi.”
Đã hai năm bọn họ không giành nhiều thời gian liên lạc với nhau. Trước đây đến trường họ cơ hồ như hình với bóng, khoảng thời gian không gặp nhau đại khái cũng là ba mươi mấy tiếng đồng hồ mà thôi, mà bây giờ lại có thể hơn hai năm không có tin tức của đối phương!
Mạch Nha thất lạc, tựa hồ truyền nhiễm Diệp Ân.
Cô chần chừ nâng tay lên, khẽ vỗ tấm lưng dày rộng của Mạch Nha: “Thiệu Y Hàm.”
Mạch Nha lui về phía sau một bước, hai tay như trước nắm vai cô rất chặt: “Đừng gọi tên này, em trước đây không gọi như vậy.”
Diệp Ân nhấp mím môi, trầm mặc nhìn anh.
“Năm tuổi biết em, đến bây giờ đã mười tám năm. Đối tốt vơi em, muốn em, đã trở thành thói quen, cho dù không có em ở bên, anh còn là bị coi thường muốn em.” ánh mắt Mạch Nha thống khổ, nhìn cô gái mong nhớ ngày đêm trước mắt.
Vành mắt Diệp Ân nóng lên, hơi quay đầu đi: “Nhưng chúng ta —— “
“Anh sẽ sửa.” Mạch Nha cắt ngang cô, hung hăng lấy hơi rồi mới nói tiếp, “Anh nghĩ qua, là anh không tốt. Em có mục tiêu của em, anh không nên ngăn cản. Anh sẽ ủng hộ em, sẽ chờ em. Còn có một năm mà thôi, em trở về, chúng ta liền kết hôn.”
Diệp Ân khó tin nhìn anh.
Mạch Nha lấy từ trong túi ra một vật, dưới ánh sáng này nhìn không rõ rầng, trong chiếc hộp nhung tơ màu xanh, nhẫn kim cương rạng rỡ tỏa sáng.
Trái tim cô kinh hoàng, nhưng nghĩ mà hơi sợ, trong đầu bỗng nhiên hiện lên khuôn mặt Bạc Diệc Nam.
Rất nhanh nhớ lại chuyện ở đỉnh núi đêm đó, cô gái kia cầm tay anh đặt lên bộ ngực trướng phình, hơn nữa ngày hôm sau lúc cô gái kia nhìn lén anh, hai má ửng đỏ bộ dáng e lệ. Còn có mấy ngày này anh cũng không trả lời tin nhắn của cô, nếu như ngày đó là do có việc bận vậy thì mấy ngày này tại sao vẫn không có tin tức, thái độ như vậy đã rất rõ ràng.
Mạch Nha quan sát sắc mặt cô, đem nhẫn và chiếc hộp bỏ vào lòng bàn tay cô:”Chúng ta hãy cùng nỗ lực một lần.”
Khi còn trẻ là lúc tình yêu đáng quý nhất, hai người lại cùng nhau nhiều năm như vậy, không phải nói quên là có thể quên. Diệp Ân không biết trả lời thế nào, Mạch Nha một mực chờ cô bao nhiêu năm. Nhưng mà trước đây khi bọn họ mới chia tay, cô ngẫu nhiên đã phạm sai lầm cùng Bạc Diệc Nam…
Nghĩ đến Bạc Diệc Nam, tất cả lý trí Diệp Ân đều trở về: “Xin lỗi Mạch Nha, em —— “
Cô muốn nói lại thôi, nhìn đôi mắt anh sáng lên chờ mong, lời cự tuyệt nơi cổ họng như bị ứ lại, không thốt lên được.
Mạch Nha run run chân mày, còn đang chờ cô đáp lại, nhìn ra sự chần chừ trên mặt cô, anh nôn nóng lại dùng lực đem cô ôm vào trong lòng: “Anh một mực chờ em, hay là em không muốn tốt nghiệp rồi kết hôn luôn? Vậy em muốn lúc nào anh tùy em, chỉ cần em trở về.”
Giọng nói anh khẩn thiết, những lời kia Diệp Ân càng khó nói nên lời.
“Vì sao không cho anh ta đáp án chân thật.”
Một giọng nam lạnh lẽo đánh vỡ cục diện bế tắc giữa hai người, Diệp Ân bị thanh âm này làm cho hoảng sợ, phía sau lưng tuôn ra một lớp mồ hôi lạnh. Cô bất ngờ quay đầu lại, nhìn thấy Bạc Diệc Nam lười biếng tựa bên tường, trên mặt tuấn mỹ không có một tia biểu tình.
Cái gọi là bắt gian tại trận, cũng không khác gì cái này?
Diệp Ân thực sự cảm thấy thẹn tâm, cho nên theo bản năng liền lui về sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt nhìn người con trai bên tường.
Chương 7: Hồ đồ
Sau khi về nước, Diệp Ân phát hiện quan hệ giữa cô và Bạc Diệc Nam có chút mệt mỏi, bọn họ là người yêu mà chẳng ai chủ động liên hệ với đối phương. Tựa như lúc này, Bạc Diệc Nam hai tay đút túi, thần sắc bình thản so với cô đang quẫn bách lại có chút buồn cười. Anh im lặng đứng ở nơi đó, không biết đã đứng bao lâu, Diệp Ân theo trực giác nghĩ nên giải thích với anh, thế nhưng nhìn thấy sắc mặt anh lạnh băng mà hờ hững, một chữ cô cũng không nói nên lời.
Phản ứng của Bạc Diệc Nam không giống với những gì cô nghĩ.
Diệc Nam nhìn hai người rồi mới chậm rãi đi tới, đứng sóng vai đối diện với hai người, anh đảo mắt nhìn người có vẻ dư thừa kia.
Trong lòng anh có chút đau như có cái gì đó sắc nhọn hung hăng đâm vào. Anh cố gắng quên đi cảm xúc thật sự lúc này, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua đôi mắt khẩn trương và bất an của cô: “Anh cũng muốn biết đáp án của em.”
Thứ Diệp Ân am hiểu nhất kiếp này chính là thi vấn đáp, thế nhưng vấn đề trước mắt lại làm cho cô không cách nào trả lời.
Sắc mặt hai người đều ngưng tụ nhìn cô, Diệp Ân khẩn trương nuốt một ngụm, mạch suy nghĩ lại chuyển đến nơi khác. Bạc Diệc Nam là bạn trai của cô, bất kể thế nào cũng không nên làm ra việc gì khiến anh ấy mất mặt, cô bước lên trước một bước đi tới bên cạnh anh, không ngờ người con trai phía trước lại hơi hất cằm lên, thấp giọng cười ra tiếng: “Hay là, không mở miệng cự tuyệt tôi được?”
Diệp Ân bất ngờ cứng đờ, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Đôi con ngươi của Mạch Nha tối tăm nhìn chằm chằm Bạc Diệc Nam bỗng nhiên xuất hiện, người này anh chưa từng gặp qua, thế nhưng đã sớm nghe nói tới tên tuổi.
Lần đó Diệp Ân về nước muốn tái hợp, thế nhưng cô luôn luôn thẳng thắn không e dè che giấu, thế là chủ động nói với anh việc cô phát sinh quan hệ với người khác trong một lần say. Lời nói cô thấp thỏm mà khẩn thiết, ánh mắt đều ẩn chứa lo sợ bất an.
Nhưng cho dù là sai sót ngẫu nhiên, tin tức này với Mạch Nha mà nói cũng không thể tiếp nhận, cho nên hai người lại lần nữa bỏ lỡ cơ hội tốt đó.
Về sau Mạch Nha rất hối hận, lập tức tìm kiếm tin tức của người kia, cho nên trong nháy mắt Bạc Diệc Nam xuất hiện anh lập tức nhận ra đối phương. Lúc này nhìn anh ta cả người tư thế muốn gây sự, anh theo bản năng đứng ở trước người Diệp Ân: “Đã biết sao lại còn muốn bức cô ấy?”
Mạch Nha biểu tình kiêu căng, che trước người Diệp Ân, tư thế này rõ ràng là tuyên thệ chủ quyền.
Diệc Nam mặt không thay đổi liếc nhìn người tràn đầy khiêu khích kia, lại nhàn nhạt nhìn về phía Diệp Ân: “Anh muốn nghe em nói.”
Diệp Ân nắm chặt nắm tay, tầm mắt vượt qua vai Mạch Nha, tối nghĩa nhìn thẳng anh.
Từ nhỏ cô đã được giáo dục về lễ nghi điều đó cho cô biết lúc này không nên tùy tiện gật đầu thừa nhận, thế nhưng lời nói của Bạc Diệc Nam làm cho cô rất không thoải mái. Cô rõ ràng không có đáp ứng, nhưng đối phương dường như không thèm nghe cô giải thích.
Diệp Ân khẽ chau mày nhìn kỹ Bạc Diệc Nam, giọng nói như nghẹn ở cổ họng.
Mỗi sự kiện người con trai này làm vì cô đều hiện ra rõ ràng trong đầu, một màn này, thật sâu khắc vào trong trí nhớ. Cô không muốn tổn thương anh, thế nhưng lúc này đầu óc rất loạn, Mạch Nha với cô mà nói đương nhiên là không giống như vậy, yêu một người con trai nhiều năm như vậy, thậm chí buông tôn nghiêm để đồng ý tiến tới hôn nhân, cô không có cách nào tránh được sự ảnh hưởng, dù trong thâm tâm có yên lặng cũng sẽ sinh ra mấy phần rung động.
Thế nhưng… Bạc Diệc Nam thì sao?
Lúc đó Diệp Ân cũng không biết, nhưng sự do dự này đã sớm biểu thị cho đáp án trong lòng cô. Nếu như đủ yêu Mạch Nha, thì tại sao cô còn có thể dao động tâm tư?
Diệc Nam vẫn quan sát sắc mặt cô, cặp mắt đen nháy thoáng qua do dự, chần chừ, mỗi một loại biểu tình đều giống như là lưỡi dao sắc bén hung hăng cắt vào trái tim anh.
Thời gian cô trầm mặc càng lâu, đáp án lại càng rõ ràng.
Bạc Diệc Nam khóe miệng bắt đầu mỉm cười, khẽ than thở: “Diệp Ân, em như vậy… Càng làm cho anh thất vọng.”
Anh nói xong xoay người bước đi, dáng người cao ngất, thậm chí cũng không liếc mắt nhìn biểu tình lúc này của cô. Diệp Ân ngẩn ngơ tại chỗ, ngực rầu rĩ dường như thở không nổi. Không chút suy nghĩ cô liền đuổi theo, dang tay ngăn cản anh.
Khó khăn thở ra, chỉ còn lại đây đó hô hấp kiềm chế, Diệp Ân ngăn người trước mắt lại sau lại không biết nên nói gì, nói quanh co nửa ngày mới nghẹn ra một câu: “Em biết anh tốt với em —— “
Diệc Nam nhíu chặt hàng lông mày rậm, nghe lời này của cô không khỏi cười ra tiếng: “Còn muốn anh cảm ơn ý tốt của em? Diệp Ân, em có làm tổn thương người khác rồi.”
Sắc mặt Diệp Ân càng trắng, trên trán tràn ra một tầng mồ hôi nhợt nhạt. Ý của cô không phải như thế, thế nhưng cô không biết nên giải thích thế nào. Hình như cô càng sốt ruột lại càng nói không tốt, chỉ số thông minh cao hay học tập cho dù tốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




