|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
mất clip đó là chứng cứ cho tình yêu của chúng ta à? Clip chính là sự thật! Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ lợi dụng nó thật tốt.”
An Dao cảm thấy máu nóng đang dồn lên não, cô nghiến răng gào lên: “Chó má.”
Đường Khải gườm gườm nhìn bảo vệ đany giữ mình rồi nói: “Buông ra.” Bảo vệ thả ra, anh ta cũng túm cà vạt giật lại một cái, An Dao mất đà ngã vào lòng anh ta. Tay trái giữ chặt eo cô, tay phải hất cằm cô lên rồi cười: “Dao Dao, bây yiờ chúng ta đã ở cùng một công ti, có thể tiếp tục tình cũ rồi.” Sau đó cúi đầu hôn điên dại lên môi An Dao, rồi đạp cửa đi mất.
Hai bảo vệ khác cũng thả Lăng Bách ra.
Lăng Bách im lặng, anh tiến về phía trước cầm cổ tay An Dao kéo cô chạy ra ngoài. Hai người ra khỏi phòng làm việc của Lý Thừa Trạch, đi thang máy xuống tới phòng làm việc của Lăng Bách. An Dao quan sát, căn phòng rất đơn giản, trên mặt đất là vô số giấy tờ bị vo tròn lại, thùng rác cũng nhét đầx giấy. Lăng Bách đóng cửa phòng lại rồi lặng lẽ tới trước mặt An Dao, đưa tay lau khóe môi cô.
Cô nhìn thấy vệt máu trên ngón tay anh, là vệt máu lưu lại khi Đường Khải cưỡng hôn cô.
Bỗng nhiên cô cảm thấy rất buồn, người đàn ông khác đã cưỡng hôn cô trước mặt anh.
Anh cũng im lặng hồi lâu rồi chậm rãi lên tiếng: “Mặc dù tôi biết có thể em vẫn nghĩ tôi lợi dụng em, nhưng An Dao à, cho dù em tin hay không tin tôi cũng chỉ có thể dùng hành động để chứng minh sự trong sạch của mình. Sau này, tôi sẽ không để người khác bắt nạt em nữa
Cổ họng cô dường như bị ai đó bóp nghẹt, không thốt nên lời.
Anh nhìn cô rồi nói tiếp: “Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền để em rời khỏi giới giải trí này, nếu có thể tôi muốn em được sống cuộc sống bình thường như bao người khác.”
Trước khi làm ngôi sao, cô ghét làm người bình thường. Nhưng bây giờ cô mệt mỏi đến cùng cực, chỉ muốn lấy chồng, sinh con như bao người con gái khác.
“Tôi nhất định sẽ bảo vệ em, nếu tên khốn Đường Khải còn bắt nạt em nữa, tôi nhất định sẽ giết hắn.”
Không hiểu sao từng câu từng lời anh nói cô đều tin, bởi vì anh là Lăng Bách, là Lăng Bách đã từng vì cô mà không nghĩ tới bản thân mình. Cho dù anh có thể đã lợi dụng cô để nổi tiếng, nhưng giây phút này cô chẳng muốn tính toán gì nữa.
Cô run rẩy giơ tay vuốt nhẹ môi anh, từ từ chạm vào gương mặt anh. Trên mặt anh toàn những vết bầm xanh xanh tím tím.
Đột nhiên cô dùng hết sức mình kéo áo anh, cả người bất lực trượt xuống dưới. Anh ôm cô vào lòng, cả hai cùng ngồi xuống đất.
Cô nép vào khuôn ngực anh, cảm giác an toàn chưa từng có đang bao bọc cô.
Giọng anh trầm ấm và dịu dàng vang lên bên tai cô: “Đừng sợ, em còn có anh.”
Cô co tròn nép người vào lòng anh, mệt mỏi nằm xuống. Bao nhiêu năm nay cô chỉ có bố, nhưng ngày nào bố cũng cắm đầu làm việc, thậm chí nửa đêm vẫn tăng ca. Đêm nào cô cũng ở một mình taong căn nhà lớn, không dám ngủ, chỉ cuộn người trong chăn, sợ hãi khi nghe thấy tiếng động bên ngoài, bất cứ tiếng động nào vang lên cũng khiến cô lo lắng. Vì thế mỗi lần bố về cô đều biết. Việc đầu tiên khi bố về là tới phòng cô, còn cô giả vờ ngủ, Dau đó bước rón rén nhìn trộm bố qua khe cửa. Cô không bao giờ quên được những tháng ngày đó, nhìn thấy gương mặt tiều tụy và tấm lưng hơi còng của ông qua khe cửa.
Cô rất thương bố vì thế không dám nói với ông rằng, cô rất sợ hãi khi ở nhà một mình. Cô ra sức giả vờ kiên cường và luôn tưởng rằng mình giả vờ rất giỏi. Nhưng có lần cô sốt cao lúc nửa đêm, nằm trên giường giả vờ ngủ, vì người quá nóng nên không đắp chăn.
Khi bố về vẫn vào thăm cô như thường lệ, lúc đắp chăn cho cô ông chạm vào trán và phát hiện ra cô sốt cao. Ông bế cô chạy tới bệnh viện để bác sĩ truyền dịch cho cô. Phòng truyền dịch chỉ có bố ôm cô ngồi đó, vắng vẻ vô cùng. Chiếc kim dài đâm vào mạch máu nhưng cô rất dũng cảm, không hề rơi một giọt nước mắt.
Còn bố cô lại âm thầm khóc.
Lúc đó cô vẫn an ủi ông, cô nói mình không hề đau. Nước mắt ông càng rơi nhiều hơn.
Cô nằm trong lòng bố, nhìn những giọt nước mắt bất lực của ông, cô chỉ muốn mình trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ tới mức có thể bảo vệ được bố, mạnh mẽ tới mức không dám ốm đau.
Những năm qua cô luôn tưởng rằng mình kiên cường nhưng không ngờ, sự kiên cường ấy chỉ như cái vỏ trứng gà yếu đuối, nhìn thì cứng nhưng chạm nhẹ là vỡ.
Cô bất lực túm lấy áo Lăng Bách, run rẩy nói: “Em nhất định sẽ cố gắng.”
Lăng Bách không nói gì thêm, hai tay ôm cô chặt hơn.
Cô lặp lại câu nói như muốn nhắc nhở mình: “Em nhất định Kẽ cố gắng.” Bởi vì chỉ có tiếp tục cố gắng thì mới có thể tìm ra sự thật, trả lại sự trong sạch cho mình.
Vì bố, có chết cô cũng phải tiếp tục cố gắng.
Không biết hai người cứ ngồi như thế bao lâu, cô nằm trong lòng anh, im lặng lắng nghe nhịp đập của trái tim anh, nghe hơi thở khe khẽ của anh, cô thấy dường như mình không còn sợ hãi nữa.
Cô nhắm mắt lại, từ từ chìm sâu vào giấc ngủ.
Cô ngủ rất ngon, Lăng Bách cứ ngồi im như vậy rất lâu, chỉ sợ khẽ động đậy là cô giật mình tỉnh giấc. Sắc taời bên ngoài cửa sổ mỗi lúc một tối, bên ngoài phòng làm việc yên ắny không còn một tiếng động. Anh cởi áo khoác phủ trên nền nhà rồi đặt cô nằm lên trên.
Đang say sưa nhìn gương mặt cô trong giấc ngủ, đột nhiên anh có cảm hứng sáng tác. Ngồi vào bàn làm việc, anh viết giai điệu rất nhanh, rồi viết lời, dường như viết một mạch là xong.
Tên ca khúc là “Tình yêu độc quyền”:
Đau lòng có là gì?
Nếu có thể dùng nụ cười để che khuất, vậy hãy kiên nhẫn một chút, bởi vì anh vẫn ở đây bên em.
Cô đơn có là gì?
Nếu có thể dùng tình yêu để lấp đầy, vậy hãy dũng cảm một chút, bởi vì anh vẫn lặng lẽ xêu em.
Buồn đau có là gì?
Nếu có thể dùng tình yêu bù đắp, vậy hãy vui lên một chút, bởi vì anh luôn bảo vệ em.
Người ta nói anh yêu em là sai lầm, nhưng người yêu dấu, anh chấp nhận tiếp tục sai, cả đời này chẳng cần tỉnh.
Đã từng nghĩ yêu rất dễ dàng, đã từng tưởng hứa hẹn chỉ như gió thổi mây trôi, đã từng tưởng đời này kiếp này, thực sự có thể ở bên nhau.
Đến bây giờ anh mới hiểu khó khăn nhường nào.
Anh đang bước đi taên con đường dài, nơi cuối con đường chính là trái tim em.
Nếu anh thực sự yêu em.
Em có đồng ý mở cửa trái tim không?
Tình xêu có là gì?
Nếu một câu có thể xoa dịu nỗi đau trong tim em, anh đồng ý nói câu ấy đến chết cũng không ngừng.
Nước mắt có là gì?
Người yêu dấu, mong em xin em đừng khóc nữa, mong em, xin em hãy tiếp tục gắng lên.
Anh khe khẽ hát chay, tiếng ca trong đêm tối làm say đắm lòng người. An Dao bị đánh thức bởi tiếng hát, cô nằm yên nhắm hờ mắt, tiếp tục nghe anh hát. Giống như nhiều năm trước, mỗi tối khi bố về nhà và đắp chăn cho cô, cô đều giả vờ ngủ say, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng.
Màn đêm dày đặc buông xuống ngoài cửa sổ, từng ngọn đèn trong thành phố cũng tắt dần, trời đêm không trăng không sao. Cả thế giới như vực Uâu vạn trượng bị bóng đêm vô tận nuốt chửng.
Nhưng vẫn có một tia sáng rực rỡ hơn những vì sao sớm.
Chương 13
Trước khi nghi ngờ chưa được giải đáp cô không thể tin anh hoàn toàn.
Chuyện Lăng Bách và Đường Khải đánh nhau ầm ĩ tới mức cả công ti đều biết, nhng sếp đã hạ lệnh ai dám đồn ra ngoài thì không nương tay với người đó. Vì thế giới truyền thông không hề hay biết. Đến công ti lần đầu, An Dao chỉ cảm thấy mọi người rất lạnh nhạt, văn phòng vắng tanh, chỉ có một mình cô. Cô chẳng có việc gì làm nói gì tới có quản lí, công ti thậm chí còn không sắp xếp cho cô một trợ lí.
Cô ngồi trên chiếc ghế nhớ lại ca khúc tối qua, trong lòng ấm áp vô cùng. Cho dù cô đã đánh anh, không ngừng lạnh nhạt, mắng mỏ anh, nhưng anh đối với cô vẫn một lòng một dạ.
Điện thoại chợt đổ chuông, cô cầm lên xem, là Lăng Bách bắn bluetooth một file cho cô, màn hình hiển thị “Có nhận hay không?” Cô lưu lại rồi mở ra, là một ca khúc tên gọi
Cô ấn nút phát nhạc.
“Đau lòng có là gì? Nếu có thể dùng nụ cười để che khuất, vậy hãy kiên nhẫn một chút, bởi vì anh vẫn ở đây bên em….”
Giọng Lăng Bách rất hay, kết hợp với giai điệu càng mê hoặc lòng người. Từ trước đến giờ chưa ai có chất giọng trong trẻo đến vậy. Anh dường như sinh ra để ca hát.
Cô lắng nghe ca khúc rồi nhập tâm lẩm nhẩm hát theo.
Lần đầu tiên có người viết bài hát động viên cô, nhắc cô nhất định phải cố gắng. Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, cô dừng bài hát lại, có tiếng gọi cô: “An Dao.”
Là giọng Lăng Bách.
Anh đẩy cửa bước vào, trên tay là bốn túi đồ ăn vặt, anh đặt đồ ăn lên bàn cô rồi ngại ngùng cười: “Anh sợ em buồn chán nên đi siêu thị mua mấy thứ này.”
Chuyện tối qua không ai chủ động nhắc tới, hai người nhìn nhau mấy giây rồi cùng cảm thấy xấu hổ. An Dao giở đống đồ ăn vặt ra xem, thậm chí có cả kẹo mút. Cô không nín được cười: “Anh còn mua cả kẹo mút?”
Anh xấu hổ gãi gãi đầu: “Anh không biết em thích ăn gì nên mua mỗi loại một ít.” Ngập ngừng một hồi, anh nói đầy ý tứ với cô: “Ăn kẹo mút có thể sẽ giúp em vui hơn.”
Cô không nói gì.
Anh nói tiếp: “Sau này em có thể không hung dữ với anh như thế nữa được không? Anh đảm bảo chưa hề
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




