watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6893 Lượt

mắt toàn là fan của Đường Khải, đông vô cùng, có người nhìn thấy xe của hai người liền vội vã xông lên.

Lăng Bách lập tức đóng cửa sổ xe.

Họ nhìn rõ hai người trong xe liền gọi những người xung quanh tới. Rất nhanh chóng, đám đông bu đến vây kín xe của hai người.

Đám fan điền cuồng đập cửa xe, không ngừng mắng mỏ.

Tình hình hoàn toàn mất kiểm soát.

Trong tình hình này Lăng Bách vẫn không quên an ủi cô: “Yên tâm, bảo vệ và cảnh sát sẽ đến ngay thôi, chúng ta nhất định sẽ bình an vô sự.”

Cửa xe bị đập ầm ầm, nhưng An Dao cực kì bình tĩnh. Không ngờ Đường Khải lại ác độc đến vậy, lần đầu tự sát vì Lý Thừa Trạch nhúng tay khiến kế hoạch của anh ta phá sản, vậy mà lần này… anh ta tiếp tục tự sát là vì muốn cả thế giới này chỉ trích cô và Lăng Bách, muốn hai người bị lăng mạ, bị hủy hoại. Điện thoại Lăng Bách đổ chuông, anh nhấn phím nghe: “Sếp.” Không rõ Lý Thừa Trạch đã nói gì, Lăng Bách đưa máy cho

An Dao nghe máy, Lý Thừa Trạch nói rất ngắn gọn: “Nghe cho rõ, bảo vệ và cảnh sát sẽ tới, cứ ở yên đó không được đi đâu.”

Cô liền hỏi: “Có cách nào khiến Đường Khải dừng ngay vở kịch tự sát này không?”

Lý Thừa Trạch nói: “Tôi cũng đang định nói với cô chuyện này, lập tức gọi điện thoại cho Donna.”

An Dao định hỏi tiếp thì Lý Thừa Trạch đã cúp máy.

Tìm Donna? An Dao cảm thấy mơ hồ, nhưng với tình hình trước mắt, ngoài cách nghe theo sự sắp xếp của Lý Thừa Trạch ra, thì chẳng còn cách nào khác. Cô bấm một dãy số quen thuộc, điện thoại đổ hai hồi chuông lập tức có người nghe máy, đầu bên kia vang lên giọng nói quen thuộc của Donna: “Xin chào, tôi là Donna.”

Không hiểu sao, vừa nghe thấy giọng Donna cô chẳng thể lên tiếng được, những điều cần nói cứ nghẹn lại ở cổ họng không sao thoát ra được.

Donna nghi ngờ hỏi lại: “Xin hỏi ai đó? Tìm tôi có việc gì?” Môi cô mấp máy nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, Donna đoán: “An Dao?”

Khóe mắt cô hơi ươn ướt: “Vâng, là tôi.”

Donna vui vẻ hỏi: “Cô có chuyện gì à? Cần giúp đỡ không?”

Cho dù sếp đã dặn dò, cho dù bây giờ xe có thể bị người ta đập tan bất cứ lúc nào, nhưng cô cũng không nói gì với Donna. Cô không dám nói nửa câu mà cúp máy luôn bởi vì cô sợ hãi. Tại sao Donnna có thể giải quyết được chuyện của Đường Khải? Tại sao Donna có thể giải quyết được mọi thứ?

Cô không dám đoán tiếp.

Có khoảng mười bảo vệ đi tới, tình hình trước xe càng lúc càng hỗn loạn hơn, chiếc xe nhỏ bị người ta đẩy, người ta đập, người ta lắc. Cô xoắn dây an toàn trên người, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh. Tầm hơn nửa tiếng sau, bảo vệ mới khống chế được tình hình, đuổi tất cả các fan ra ngoài vòng cảnh giới.

An Dao và Lăng Bách vội vã xuống xe vào công ti, trong công ti cũng có khoảng mười bảo vệ nghiêm nghị đứng đợi, mắt dõi theo phía ngoài cửa lớn, không khí rất căng thẳng. Cả hai đi thang máy tới phòng sếp, bầu không khí trong phòng còn căng thẳng hơn, bên trong có không ít cảnh sát đang ngồi. Lý Thừa Trạch thấy hai người bước vào liền giới thiệu: “Mấy anh cảnh sát đây định mời cô đi gặp Đường Khải.”

Một viên cảnh sát tầm ngoài ba mươi tuổi, dáng vẻ cao to bước tới trước mặt An Dao, tự giới thiệu: “Tôi là đội trưởng Trần Vũ, tôi tin rằng tình hình cụ thể cô cũng đã nắm được tương đối. Hiện tại Đường Khải đang giằng co với cảnh sát trên tầng thượng của bệnh viện, tâm trạng anh ấy rất kích động, anh ta đòi gặp cô bằng được, nếu không sẽ tự sát.”

An Dao nhìn Lý Thừa Trạch, Lý Thừa Trạch nói: “Vậy đi đi.” Anh đến trước mặt An Dao, đôi mày khẽ nhíu lại: “Cô an ủi Đường Khải một chút. À đúng rồi, ‘Thiên long bát bộ’ của Kim Dung sao cứ làm lại mãi thế, tôi thích nhân vật Mộ Dung Phục trong đó lắm.”

Những người có mặt chắc chắn không hiểu tại sao anh lại nói câu ấy. Nhưng trong lòng An Dao hiểu rõ, Lý Thừa Trạch đang ngầm ra hiệu cho cô. Sở trường của Mộ Dung Phục là “Lấy gậy ông đập lưng ông”, anh muốn cô lúc cần thiết phải học Mộ Dung Phục, dùng chiêu nhảy lầu để dạy dỗ Đường Khải.

An Dao hiểu ý liền gật đầu: “Vâng thưa sếp, vậy tôi đi đây.” Cô mới đi được hai bước thì Lăng Bách nắm chặt cổ tay cô, nói “An Dao, anh đi cùng em.”

Giây phút này anh chỉ muốn cùng cô đối mặt với tất cả phong ba bão táp, anh đã nói sẽ bảo vệ cô, anh đã nói sẽ không để cô gánh chịu một mình. An Dao do dự một lát rồi gật đầu.

Mọi người ra khỏi văn phòng, Lý Thừa Trạch ngồi lại trên ghế, cả người ngả ra sau uể oải, hai tay gác sau gáy. Anh gác chân lên bàn làm việc, nhớ lại cảnh tượng ban nãy.

Amy ôm một tập tài liệu bước vào: “Sếp, mấy hợp đồng này cần anh kí.” Lý Thừa Trạch không để ý tới Amy, cô đặt hợp đồng lên bàn rồi hỏi: “Sếp, anh đang nghĩ gì mà như mất hồn thế?”

“Amy nếu tôi nói ‘Thiên long bát bộ’ của Kim Dung sao cứ làm lại mãi thế, tôi thích Mộ Dung Phục trong đó lắm, cô sẽ có phản ứng thế nào?”

“Biến thái, làm gì có ai thích Mộ Dung Phục? Sếp đúng là khác người, vô cùng biến thái.”

“Nhưng cô ấy hiểu.” Anh nói, khóe miệng nhếch lên: “An Dao hiểu tôi đang nói gì, lạ thật, sao cô ấy lại hiểu tôi đến vậy? Lẽ nào đây là thần giao cách cảm?”

“Sếp, có phải sếp thích cô ầy rồi không?”

“Thích… làm gì có, tuyệt đối không có.”

“Vậy có phải ban nãy sếp nghĩ tới An Dao?”

“Không!” Lý Thừa Trạch vẫn phủ nhận, anh đặt chân xuống đất rồi ngồi nghiêm chỉnh xem hợp đồng: “Tôi đâu có nghĩ tới cô ấy, ban nãy là nghĩ tới Đường Khải, tên đó thật khiến người ta đau đầu.”

Amy đặt tay lên bàn, vươn người tới trước mặt Lý Thừa Trạch, nhíu mày cười: “Sếp, anh cảm thấy không thoải mái khi thấy An Dao và Lăng Bách bên nhau phải không? Hay là chúng ta cũng miễn cưỡng thành một đôi đi, thế nào?”

Lý Thừa Trạch lườm cô một cái rồi nghiêm túc nghiên cứu tiếp hợp đồng, nói vẻ đứng đắn: “Đừng bao giờ hỏi một câu đáng sợ như thế này, người ta có thể bị dọa chết khiếp đấy.”

Amy nhún vai, quay người bước ra ngoài. Lý Thừa Trạch cầm bút lên kí tên, nhưng kí xong anh mới giật mình.

An Dao.

Anh kí hai chữ này lên bản hợp đồng, tại sao lại là hai chữ này? Anh không tin nổi mà tiếp tục múa bút trên giấy, nhưng chỗ nào cũng là hai chữ đó. Anh xé tan hợp đồng rồi ném vào thùng rác, ấn chuông gọi Amy: “Hẹn bác sĩ tâm lí cho tôi.”

Amy bật cười: “Anh lại làm sao thế.”

Anh thở dài: “Làm nhiều việc xấu quá nên bị báo ứng.”

Chương 17

Đây chính là ngôi sao, cho dù bị người ta chửi bới, mắng mỏ cũng phải coi như không có chuyện gì xảy ra.

Bên ngoài bệnh viện đông nghịt người, cảnh sát đã sớm giăng dây ngăn cách, dưới tòa nhà trải những tấm đệm dài và dày. Lúc An Dao tới đã gây náo loạn, cảnh sát đành phải tăng cường ngăn chặn đám đông chỉ chực lao vào. An Dao ngẩng đầu nhìn tầng cao nhất, cô thấy Đường Khải đang ngồi trên bức tường bao trên sân thượng, một chân đung đưa ngoài không trung, vô cùng nguy hiểm.

Cảnh sát cùng cô đi thang máy lên tầng thượng của tòa nhà.

Trên sân thượng người bu xúm xít, các nhà thương thuyết đang làm công tác tư tưởng cho Đường Khải, còn có một đài truyền hình đang tường thuật trực tiếp. Nhân viên cứu hộ luôn trong tình trạng sẵn sàng.

Đường Khải thấy cô và Lăng Bách đến, tâm trạng càng kích động hơn: “Sao còn dẫn thằng lỏi kia đến?”

Cô hỏi cảnh sát: “Tại sao có phóng viên ở đây?”

Đội trưởng Trần Vũ nói: “Là Đường Khải yêu cầu, nếu không sẽ nhảy xuống.”

An Dao hiểu thủ đoạn của anh ta, thậm chí đoán được Đường Khải khi thấy cô sẽ chửi bới một trận rồi nhảy xuống, vì cho dù có nhảy xuống thì anh ta cũng không chết được, bên dưới đã bố trí sẵn đệm đỡ. Nhưng cú nhảy này sẽ khiến tất cả mọi người đồng tình với Đường Khải, và cũng đủ để những lời mắng chửi hủy hoại cô và Lăng Bách.

“Đường Khải, anh nhất định không được làm liều, tôi có thể nói chuyện nghiêm túc với anh.”

“Tại sao em lại đối xử với anh như thế? Tại sao còn dẫn kẻ thứ ba tới?” “Anh xuống đây, anh xuống đây tôi sẽ giải thích với anh.”

Cô đang xoa dịu Đường Khải và từng bước lại gần anh ta, không ngờ Lăng Bách đứng bên nhân lúc mọi người không để ý đã nhanh chân chạy tới bức tường bao rồi ôm chầm lấy Đường Khải.

Lăng Bách nói: “Chuyện này không đùa được đâu, anh mau xuống đi.”

Đường Khải sững người lại rồi giãy giụa hất tay Lăng Bách ra, miệng gào lớn: “Mẹ kiếp, mày buông tao ra. Ai cho mày đến đây, mau buông ra, nếu mày không buông, tao sẽ nhảy xuống.”

Lăng Bách ôm chặt cứng người Đường Khải, định lôi anh ta xuống.

Đường Khải không chịu liền đẩy Lăng Bách, hai bên giằng qua kéo lại. Lăng Bách đột nhiên ngồi lên tường vây cố dùng sức đẩy Đường Khải vào trong, còn mình thì ngã xuống dưới.

Tất cả đều cảm thấy lạnh gáy, có tiếng kêu thét lên từ dưới tầng trệt vọng lên.

Đường Khải ngã xuống vũng nước trên sân thượng cũng sững sờ há hốc miệng, nhân viên cứu hộ liền chạy lên giữ chặt anh ta, sợ anh ta lại tự sát một lần nữa.

Nhân viên đài truyền hình có mặt tại hiện trường cũng sợ phát khiếp, MC nói: “Thật không thể tin được, mọi người có thấy không, Lăng Bách vì cứu Đường Khải mà rơi xuống dưới,

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT