|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cho cô. Cô đón lấy và lật từng trang, giữa cuốn sách có kẹp một tấm bản đồ thành phố này, bên trên có đánh dấu mũi tên đỏ chót chỉ phương hướng. Cô đọc thành tiếng: “Khu vui chơi thiếu nhi”. Xe đột ngột rẽ và dừng lại. Lăng Bách xuống xe rồi mở cửa cho cô, anh lịch sự nói: “Mời em.”
Cô vừa xuống xe liền tò mò hỏi ngay: “Anh đang chơi trò gì thế?”
Anh cố tỏ ra thần bí: “Tìm báu vật.”
Khu vui chơi thiếu nhi đã đóng cửa lúc năm giờ ba mươi phút, cô đứng ngoài cửa ra vào băn khoăn không biết có báu vật gì đáng tìm ở đây. Lăng Bách rút điện thoại ra gọi, mới nói một hai câu đèn liền bật sáng. Nhân viên quản lí vội vàng chạy tới mở cửa.
Nhân viên quản lí cung kính nói: “Anh đến rồi.”
Một lần nữa Lăng Bách làm điệu bộ mời cô. An Dao không biết anh định chơi trò gì, nhưng cô nguyện chơi cùng anh đến cùng, bởi vì cô biết chắc anh đã chuẩn bị điều bất ngờ dành cho cô.
Trong khu vui chơi thiếu nhi ánh điện sáng lấp lánh. Ở đây có rất nhiều trò chơi, An Dao chỉ biết mấy trò như “chú voi biết bay”, “đụng xe”, “tàu hỏa nhỏ”.
Lăng Bách tỏ ra rất vui: “Em đừng nhìn nữa, đây chỉ là một góc công viên thôi, còn khu vui chơi trên nước, khu vui chơi trong rừng… Báu vật chúng ta tìm hôm nay ở phía cầu trượt.”
Anh dẫn cô tới đầu cầu trượt lớn. An Dao trượt xuống, ở dưới đất bày đầy bóng bay rực rỡ sắc màu. Cô không dám động đậy, chỉ sợ làm vỡ bóng.
Lăng Bách ngồi dưới lối ra của cầu trượt, khóe miệng cong cong: “Đừng trách anh không nhắc nhở em nhé, bí mật của cửa tiếp theo ở trong đống bóng bay này, em chỉ còn cách giẫm nổ hết thì mới biết báu vật ở đâu.”
Cô lừ mắt lườm anh sau đó cô đành đưa tay lên bị tai rồi ra sức giẫm lên những quả bóng bay dưới chân. Tiếng bóng bay nổ đôm đốp không ngừng.
Nụ cười của anh càng lúc càng tươi rói, đột nhiên anh chỉ xuống đất rồi hét lên: “Được rồi, đừng giẫm nữa.” Cô cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên có một tấm bản đồ dưới chân. Cô nhặt lên mở ra xem, hướng mũi tên chỉ hình như là khu biệt thự cá nhân. Lúc đầu cô đoán nó ở bờ biển, giờ bỗng dưng trong lòng cảm thấy hơi thất vọng.
Lăng Bách lái xe tới mục tiêu.
An Dao hững hờ nhìn tấm bản đồ, ngẫm nghĩ xem sẽ có gì bất ngờ? Nhớ tới đám bóng bay ban nãy, cô buồn bã phát hiện ra Lăng Bách chẳng lãng mạn chút nào. Một lúc sau xe dừng lại trước một căn biệt thự, cô rầu rĩ hỏi: “Bên trong không phải đang thổi bong bóng đấy chứ? Hồi bé em cũng dùng bọt xà phòng thổi bong bóng.”
Anh mỉm cười không đáp, xuống xe mở cửa mời cô vào biệt thự. Lúc đi qua vườn hoa anh còn ra vẻ bí mật yêu cầu cô nhắm mắt.
Anh dắt tay cô đi chừng vài phút, giọng nói dịu dàng âu yếm vang bên tai cô: “Đến rồi.”
Cô từ từ mở mắt ra, giật mình trước cảnh tượng phía trước. Bốn phía đèn chiếu lấp lánh, những đóa hồng đỏ rực, quyến rũ bao quanh hồ bơi hình chữ nhật rực rỡ đến mức chói lóa. Cô bước lên trước vài bước, thấy mặt hồ gợn sóng lấp lánh, cá bơi lội thành đàn. Những chú cá có hình bầu dục, màu hồng đang hôn nhau. Cô chỉ tay xuống nước, kinh ngạc thốt lên: “Anh có thấy không? Chúng đang hôn nhau, cá biết hôn nhau!”
“Là cá hôn nhau (Kissing fish).”
Hồ nước trong veo nhìn thấy tận đáy. Những chú cá mải miết hôn nhau, không tách rời, dường như chúng muốn hôn đến vô cùng vô tận. Cô cười lớn, sung sướng như một đứa trẻ, hớn hở chỉ đàn cá: “Lăng Bách anh nhìn đi, càng ngày càng có nhiều cá hôn nhau, chúng đang hôn nhau đấy, thật không thể tin được.”
Ánh sáng phản chiếu từ mặt nước khiến gương mặt cô càng trở nên trong sáng, xinh đẹp, một vẻ đẹp mê đắm hút hồn.
Anh nhìn cô, âu yếm gọi: “An Dao.” Cô quay đầu lại với nụ cười rạng rỡ trên môi.
Bốn mắt nhìn nhau.
Ánh mắt anh bừng sáng, giọng nói trầm ấm mà gợi cảm: “Ở đây có 520 chú cá hôn nhau.”
Cô ngẩn ra chưa hiểu, đến lúc hiểu hàm ý của số 520
, hai má cô đỏ bừng như được nhuộm bởi ráng chiều đỏ ối.
Trong tiếng Trung, 520 đọc gần giống với câu “anh yêu em”.
Anh đưa tay ôm cô vào lòng, ghé môi kề sát môi cô, nhưng chưa hôn được thì đã bị cô đẩy mạnh một cái. Anh ngã xuống hồ làm nước bắn tung tóe. Anh vùng vẫy một lúc rồi nhắm mắt dần chì2 xuống hồ.
Cô đang cười lớn, bỗng thấy anh không động tĩnh gì liền gọi: “Lăng Bách, Lăng Bách, anh đừng dọa em.”
Anh không đáp, chỉ dập dềnh trong nước.
Cô hoảng sợ nhảy xuống hồ, bơi về phía anh định kéo anh lên mặt nước, anh liền ôm chặt cô vào lòng, đôi môi hôn cô cuồng nhiệt.
Sóng dập dềnh trên mặt nước, những chú cá hôn nhau đang bơi lội tung tăng xung quanh hai người, những cánh hoa hồng bồng bềnh trôi dạt, khung cảnh thật lãng mạn. Lúc hai người nổi lên mặt nước, đôi môi vẫn quấn quýt lấy nhau. Không biết bao lâu sau môi anh mới rời khỏi môi cô, gương mặt tươi cười: “Chúc mừng sinh nhật.”
Cô đưa tay quàng qua cổ anh, ngại ngùng cười: “Đây chính là báu vật sao?” Lúc này cô giống như một nàng tiên bị rơi xuống nước, đẹp dịu dàng mà quyến rũ. Anh bất giác gật đầu: “Cá ở trong nước giống như em ở trong trái tim anh, đây chính là báu vật anh dành tặng em.” Thực ra vẫn còn một câu anh không nói ra, đó là cá với nước không thể rời xa nhau, anh cũng hi vọng mình và An Dao mãi mãi ở bên nhau, không chia không lìa.
Cô mỉm cười, khóe mắt bờ môi cũng rạng rỡ: “Cảm ơn anh đã giúp em gỡ nút thắt trong lòng với bố. Còn nữa, sau này em sẽ không hung dữ với anh, nhưng anh nhất định phải nói cho em biết, tại sao anh lại thích hôn em như vậy?”
Anh cảm thấy có chút ngượng ngùng: “Ai bảo lần đầu tiên anh hôn em, em không từ chối. Vì thế anh cứ cưỡng hôn em, cưỡng hôn em nữa, ba lần cưỡng hôn hẹn ước cả đời.”
Cô nói: “Anh đừng xảo biện, ai hẹn ước cả đời với anh? Anh rõ là háo sắc.”
Anh không đáp, cánh tay ôm cô vào lòng chặt hơn, cơ thể hai người áp sát vào nhau, dường như sắp hợp làm một. Trán anh chạm vào trán cô, nụ cười đầy nồng nhiệt: “An Dao, để theo đuổi em anh đã đọc mấy cuốn ‘Bí kíp tán gái’, xem ra rất hiệu quả. Thực ra anh vẫn muốn cảm ơn Đường Khải, nếu không phải từ khi em vào công ti anh ta cứ nhằm vào em thì chúng ta cũng không thể làm hòa nhanh như thế này.”
Cô không nói gì, nụ cười ngọt ngào hơn.
“An Dao.”
“Có em.”
“An Dao.”
“Vâng.”
“An Dao.”
“…”
“An Dao, An Dao, An Dao, An Dao…” Anh cứ gọi tên cô, hạnh phúc ngập tràn qua từng lời nói: “Đã bao lần anh tự hỏi mình, cả đời này hạnh phúc là gì? Thực ra hạnh phúc rất đơn giản, đó chính là được thoải mái gọi tên em và em luôn đáp lại anh. Như thế thôi là anh cảm thấy rất mãn nguyện rồi. Hãy hứa với anh, sau này em phải thật vui vẻ, những chuyện đã qua rồi thì để nó qua đi.”
“Vâng.”
“Dù xảy ra chuyện gì cũng không được làm tổn thương bản thân. Sau này cho dù em nghèo đói hay đau khổ, cho dù là vui vẻ hay hạnh phúc, anh cũng sẽ mãi 2ãi ở bên cạnh em, không chia lìa. Sau này anh sẽ bảo vệ em, không để em rơi một giọt nước mắt nào nữa.”
“Vâng.”
“Cho dù em có yêu anh hay không, thì hãy để anh yêu em nhé.”
Ánh sáng trên đỉnh đầu chiếu rọi khiến đường nét gương mặt anh càng rõ nét hơn. Cô lặng lẽ nhìn anh, trong lòng xao động, những ngón tay khẽ vuốt ve gương mặt anh, lau những giọt nước còn đọng lại trên đó, rồi bình tĩnh đáp lại: “Vâng.”
Anh hôn cô một lần nữa, cô nhắm mắt lại, chẳng hề giãy giụa, trong lòng hi vọng nụ hôn này đừng bao giờ dừng lại.
Tốt nhất là có thể kéo dài mãi mãi.
Sáng sớm hôm sau lúc tới tầng dưới của tòa nhà công ti, An Dao tiện thể mua vài tờ báo. Đúng như dự đoán, trên trang nhất của các báo không đăng tin Đường Khải tự sát phải nhập viện mà đăng tin Lăng Bách tỏ tình lãng mạn với cô tại buổi họp báo. Tờ báo dùng nguyên trang nhất để miêu tả lại câu chuyện của hai người, từ lúc âm thầm ngưỡng mộ thời thơ ấu, yêu thầm vu vơ thời cấp hai cho đến khi chia xa năm cấp ba… Sự miêu tả trên các báo và mấy tấm hình chụp tại hiện trường khiến hình tượng Lăng Bách đi sâu vào lòng người.
Tờ báo bôi đỏ câu nói của anh: “Nếu sớm biết em đau đớn, em buồn bã tới vậy, ngày từ đầu anh nhất định sẽ khiến em yêu anh, sau đó dùng hết sức mình để bảo vệ em.” Tất cả mọi người đều cảm thấy thương xót Lăng Bách.
Cô lật ba tờ báo giải trí trong tay
tay mình, chúng đều đưa tin về Lăng Bách. Nghĩ tới mọi sự sắp đặt
của sếp hôm qua, khóe môi cô chợt nhếch lên.
Chương 16
Ở công ti, chỉ có lác đác vài đồng nghiệp đi làm sớm.
Tờ báo trên tay cô đột nhiên rơi xuống đất, lúc cúi người xuống nhặt, nó bị một đôi giày da giẫm lên. Cô đưa tay giật giật, chủ nhân đôi giày vẫn không hề động đậy, ngược lại còn ngạo mạn hỏi cô: “Lăng Bách vẫn ổn chứ?”
Cô đứng thẳng người dậy, người đó là quản lí của Đường Khải – Toni. Toni không cao, chỉ khoảng một mét bảy, gương mặt gian xảo.
Cô mặc kệ hắn, quay người bước đi, cũng chẳng cần tờ báo nữa.
Toni đứng phía sau thủng thẳng nói: “Không đi thăm Đường Khải sao? Cậu ta vì cô mà tự sát đến nỗi phải nằm viện đó.”
Cô đi thẳng tới cửa thang máy đứng đợi. Toni đi theo sau, anh ta đứng bên cạnh cô, cười mà như không: “Sếp thực sự rất thiên vị, không những không nâng Đường Khải lên mà ngay cả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




