watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6870 Lượt

không nói thêm gì nữa, đầu gối lên tay. Thực Ra anh hiểu, ý của cô là khi ngước lên nhìn bầu trời sao, nước mắt sẽ không rơi nữa và dường như bản thân sẽ vui hơn.

Bộ phim mới quay của cô có một cảnh: Người qGa lại như thoi đưa trên đường, còn cô đứng trong đám đông, nhìn người yêu ra đi, cô ngửa mặt lên trời mỉm cười và nói câu ấy, lúc quay người đi nước mắt vẫn tuôn rơi.

Cảnh quay ấy giúp cô một lần nữa lọt vào đề cử giải Kim Hoa, diễn ất của cô rất tốt, mỗi bộ phim cô đóng anh đều đã xem. Giải Kim Hoa lần này nếu cô giành giải nữ diễn viên chính ất sắc nhất thì cũng xứng đáng. Nhưng không thể được nữa, các công ti đã biết tin cô bị đá khỏi giải Kim Hoa nên mới đòi bồi thường.

Tiếng huyên náo mỗi lúc một lớn, quảng trường đã chật kín người.

Đột nhiên cô đứng dậy đi về phía trước. Anh liền bật dậy đuổi theo. Trên con đường nhỏ hẹp, lá cây hai bên đường rậm rạp che chắn hết ánh sáng, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua kẽ lá. Anh không biết cô đi đâu nên chỉ biết bám theo.

Cô khó chịu hỏi: “Anh cứ đi theo tôi làm gì?”

Anh nhìn cô rồi bình thản đáp: “Tôi cũng không biết.”

Mặt cô không chút biểu cảm, nói: “Vậy anh đừng đi theo tôi nữa. Anh tưởng rằng anh kéo tôi ra ngoài là cứu tôi? Anh không biết đâu, những người đó sẽ nói gì với giám đốc của tôi? Anh đâu biết công ti sẽ đối xử với tôi thế nào? Có thể kết cục của tôi còn thảm hơn.”

Cô quay người bước đi còn anh dừng lại, không đi theo cô nữa. Anh chỉ lớn tiếng nói:

“Tôi tên là Lăng Bách, tên tôi có nhiều âm đọc, là ‘bai’ chứ không phải ‘bo’.”

Cô tiến về phía trước không ngoảnh đầu lại. Hai bên đường ngoài quảng trường là hai dãy nhà cao tầng, phía dưới các tòa nhà là hàng quán dày đặc. Cô vẫy tay gọi taxi, lúc ngồi lên xe đã sức cùng lực kiệt. Cô không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ cô đã không còn sức mà gắng gượng nữa.

Về tới công ti, quả nhiên ai cũng sầm mặt. Giám đốc Hoàng quát lên với cô: “Cô làm cái trò gì thế hả, bỏ lại một đám người để chạy theo một thằng đàn ông? Cô có biết đám người đó đều chạy tới tìm tôi tố tội, họ nói cô thái độ tồi tệ, nhất định phải bồi thường.”

Cô im lặng không nói gì, giám đốc càng tức giận hơn: “Cô nghĩ bây giờ cô là gì hả? Còn là ngọc nữ người người tâng bốc sao?” Giám đốc rút ra một tập báo đập lên mặt bàn, tức giận ngút trời: “Cô xem báo chí truyền thông nói thế nào về cô! Mẹ kiếp, cô tưởng rằng thị trường của cô còn tốt lắm sao? Để lăng xê cô nổi tiếng, công ti đã dốc vào đó bao nhiêu tiền? Tôi nói cho cô biết, nếu phải bồi thường thì công ti tuyệt đối không gánh trách nhiệm! Cô đừng mơ công ti sẽ cho cô một hào nào! Hơn nữa, trong hợp đồng giữa cô và công ti có điều khoản, nếu cá nhân nghệ sĩ gây Ra tin xấG ảnh hưởng nghiêm trọng tới tiền đồ thì phải bồi thường cho công ti.”

Từng câu, từng chữ đè nặng khiến cô không thở nổi.

Giám đốc nói tiếp: “Lát về cô kí bản hợp đồng mới ấy cho tôi.”

Cô nắm chặt tay, không kiềm chế nổi, toàn thân run lên: “Tôi không đóng loại phim đó, cho dù cả thế giới coi tôi là đồ đốn mạt thì tôi cũng không đóng.”

Giám đốc lớn tiếng gào thét: “Cái gì mà không đóng loại phim đó? Tôi nói cho cô biết, cô không kí cũng pHải kí, nếu không kí thì, mẹ kiếp, đợi công ti khởi kiện cô đi.”

Cô quyết tâm không để gì nữa: “Vậy thì kiện đi, cần tiền thì không có, cần mạng thì có đây.” Cô giật cửa ra ngoài, giám đốc gọi lớn phía sau: “An Dao, An Dao.”

Donna lặng lẽ đứng ngoài văn phòng, thấy cô bước ra chị cũng không nói gì. Cô đứng trước mặt Donna, cố ngăn dòng lệ, nói: “Tôi đã từng coi chị là người thân, chị cũng đã từng nói coi tôi như con gái. Nhưng ban nãy ở khách sạn, chị muốn tôi ở lại lên giường với mấy người kia, phải không?” Cô chua chát hỏi: “Donna, chị sẽ để con gái mình lên giường với nhiều người đàn ông vậy sao?”

Trong lòng Donna hiểu rõ, năm xưa An Dao trong trắng như tờ giấy trắng, không hiểu biết, thứ gì cũng thích hỏi. Nhưng người quản lí nắm tiền đồ của nghệ sĩ trong tay, nghệ sĩ nắm đường tài lộc của người quản lí. Quan hệ giữa nghệ sĩ và người quản lí trước giờ luôn như vậy. Hơn nữa, nguyên nhân Donna lăng xê An Dao nổi tiếng chỉ vì lần đầu tiên nhìn thấy An Dao, chị có cảm giác cô gái này nhất định sẽ nổi tiếng. Sẽ nổi tiếng thì sẽ có tiền, tiền đếm mãi không hết, trên đời này ai không thích tiền chứ?

An Dao bật cười nhưng nước mắt lưng tròng: “Donna, năm xưa khi chị lừa tôi kí bản hợp đồng hút máG của công ti, chị nói coi tôi như con gái, tuyệt đối không hại tôi. Thực ra những lời đó đều là giả dối, mọi thứ chị làm đều vì lợi ích của chị. Nói cái gì mà hợp đồng đóng phim cấp ba không kí thì chị sẽ từ chức không làm quản lí của tôi nữa. Thực Ra cũng là do chị hiểu rõ tôi đã không còn giá trị lợi dụng, nên không muốn lãng phí thời gian vì tôi, đúng không?”

Nụ cười của Donna rất thê lương: “Cô là nghệ sĩ thất bại nhất mà tôi từng dẫn dắt.”

An Dao cảm thấy khí huyết đã dồn lên cổ họng, chặn cứng khí quản. Lồng ngực cô đau đớn, âm thanh phát ra cũng run run: “Mấy năm qua đều là giả dối. Trước khi tôi trở nên nổi tiếng, chị luôn bảo vệ tôi, giải quyết thay tôi mọi việc, hỏi han an ủi tôi, che mưa chắn gió cho tôi, những việc đó đều là giả. Chị chỉ coi tôi là cây hái tiền của chị!”

Donna ồn bã đáp: “An Dao, nghệ sĩ và các quản lí khác cũng đều như vậy. Rất ít quản lí đối xử với nghệ sĩ như người thân.”

An Dao tự cười giễu mình, nước mắt dâng trào trên khóe mi: “Donna, coi như tôi bị mù, nhưng bản hợp đồng này tôi sẽ không kí. Công ti thích làm sao thì làm, kiện tôi, xin mời. Dù sao tôi cũng thế này rồi, còn gì phải sợ nữa chứ?” Cô quay người đ vài bước tHì Donna đột nhiên nói: “Bố cô đánh người, bị bắt rồi.”

Trái tim quặn thắt, cô nhanh chóng rời khỏi đây. Về đến biệt thự An Dao phát hiện ra vệ sĩ, giúp việc mà công ti cử tới đều đã đi hết, cô lên tầng hai thu dọn đồ đạc. Căn biệt thự này là công ti cấp cho cô, bây giờ chuyện ầm ĩ tới mức này chắc sẽ bị thu hồi lại nhanh thôi. Trong tủ chứa đầy quần áo nhưng rất ít bộ là do cô tự mua, hầu như đều là Donna mua cho cô. Trước đây Donna đối xử với cô rất tốt, ngay cả việc ăn ở sinh hoạt đều chăm sóc chu đáo. Cô đã từng tưởng rằng mình và Donna là hai mẹ con thực sự. Cô thật là ngốc, trong giới này có người nào đáng tin?

Cô đóng cửa tủ, chạy tới bàn ở cạnh giường bật điện thoại. Tiếng báo tin nhắn điện thoại reo không ngừng, vô số các cuộc gọi nhỡ. Cô run run bấm dãy số quen thuộc. Điện thoại cứ đổ chuông nhưng kHông có người nghe. Cô không từ bỏ mà tiếp tục gọi lại, những tiếng tút tút vang lên chói tai. Không biết cô đã gọi bao nhiêu cuộc, nhưng mãi vẫn không có bấ

bất cứ hồi âm nào.

Cô bật laptop lên mạng đọc tin tức. Quả nhiên, tin tức hot là tin bố An Dao bị bắt vì đánh người. Cô xót xa bật xem clip, cảnh tượng trong clip rất hỗn loạn, phóng viên cầm máy quay lia tới lia lui, còn bố An Dao và hàng xóm đang ẩu đả. Bố cô nói không ngớt: “Ông nói bậy bạ gì với người khác hả? Tôi nói con gái tôi là đê tiện bao giờ, ông mới là đồ đê tiện, phun bậy bạ với truyền thông.”

Ông Vương cũng đánh rất Hăng, miệng làu bàu đáp lại: “Tôi nghe rất rõ, ông đã mắng con gái ông như thế, còn tát nó một cái.”

“Cút con mẹ ông đi, tung tin bậy bạ để hãm hại con gái tôi.”

“Con gái ông là đồ bẩn thỉu, ông còn ngồi đây nói lung tung gì chứ?”

“Con mẹ ông mới là đồ bẩn thỉu, cái miệng chó cắn người lung tung.”

Hai người quần nhau trên mặt đất, người đứng xem không ai vào can. An Dao run rẩy, mím chặt môi tắt clip, trái tim đau nhói. Năm xưa bố cô thực sự mắng cô như thế, nhưng bây giờ ông đang bảo vệ cô trước mặt người khác.

Điện thoại di động trên bàn đổ chuông, cô nghe thấy đầu bên kia nói: “Tôi là Lăng Bách.”

Lăng Bách? Cô nhớ ra chàng trai ấy, thân hình cao ráo, nụ cười rạng rỡ. Cô không nói gì nhưng nước mắt lăn không ngừng trên má. Dường như biết cô đang khóc nên anh cũng không nói gì. ng quanh im lặng như tờ, bên ngoài cửa sổ là bóng tối vô tận.

Giọng Lăng Bách trầm ấm: “Người con gái trong clip tHực sự không phải cô.”

Trên thế giới này có lẽ chỉ có bố cô và chàng trai lạ mặt này tin cô, cổ họng cô nấc nghẹn, cô nén giọng, nói: “Cảm ơn.”

Anh hỏi: “Có cần giúp đỡ gì không? Tôi là người của bất động sản Anh Bách.”

Bất động sản Anh Bách? Là nơi có phí đại diện cao nhất.

Thấy cô im lặng anh vội vã nói: “Tôi chỉ đơn thuần muốn giúp đỡ chứ không hề có ý xấu.”

Tim cô thắt lại, không thể tin bất cứ ai nữa. Trước đây Donna cũng nói với cô như thế, kí hợp đồng với cô cũng không có ý gì xấu, chỉ đơn thuần muốn giúp cô nổi tiếng, bởi vì cô giống con gái của Donna. Cô ấn nút kết thúc cuộc gọi, tiếp tục bấm số gọi về nhà, những tiếng tút dài liên tục, nhưng vẫn chẳng có ai nghe máy. Cô không chịu đựng được nữa, đau đớn òa khóc. Nhìn từng cảnh trong clip cô cảm giác như có người cầm dao róc hết thịt trên người mình, nỗi đau ấy yên vào tận tâm can, ngấm vào huyết mạch, khiến người ta sống không bằng chết. Trước đây cô tưởng rằng mình sẽ có cách đối mặt với mọi bão táp, bây

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT