watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3656 Lượt

bàn.

“Anh sẽ ăn hết cho.” Tốc độ Đỗ Y Phàm không nhanh không chậm bắt đầu ăn, một bên Phân Thần trả lời cô.

Cái gì! Phương Thu Trừng đánh giá thân hình anh cao lớn, tuy rằng anh thoạt nhìn cường tráng, nhưng sức ăn một người dù sao cũng không nhiều, huống chi anh tuyệt không giống với người có sức ăn như vậy.

“Đừng cậy mạnh ăn hết,một hồi sẽ đau bụng đó.”Cô nhắc nhở, không muốn anh bởi vì ăn no quá mà phải đi vào bệnh viện.

“Anh sẽ không.” Anh nhàn nhạt trả lời cô, giống như anh nói không là không vậy.

“Hừ,khi bị thì lúc đó đừng bảo em không ngăn cản anh đó” Cô hừ lạnh một tiếng,không ngăn nữa.

Tuy rằng lúc đáp ứng làm bạn gái anh chỉ mới có một tuần ngắn ngủn, nhưng lúc trước làm việc cùng anh, mơ hồ biết tính cách anh đã nói làm là làm.

Một tay chống càm,cô nhìn anh từng ngụm từng ngụm ăn đồ ăn,tốc độ của anh thật sự không nhanh, ít nhất so với tốc độ cô nuốt cả một quả táo,thì anh có thể được coi như là tằm ăn tốc độ thong thả. Nhưng cô không dám tin, anh cư nhiên thật sự đem những đồ ăn còn lại ăn hết.

Thật đáng sợ, sức ăn này có thể bằng ba người đàn ông trưởng thành ăn, mà anh cư nhiên có thể đem núi nhỏ đồ ăn ăn hết.

“Anh ăn hết rồi này.”Đỗ Y Phàm dùng khăn giấy lau sạch môi, nói,giọng điệu cùng với giọng điệu, lại có vài phần như đứa nhỏ ăn cơm nước xong rất cao hưng muốn được thưởng vậy.

Phương Thu Trừng nhướng mày, “Thế thì sao?” Muốn cô vỗ tay nói anh rất tuyệt sao?

“Thưởng cho anh một nụ hôn đi.” Anh vô cùng nghiêm túc nói, chủ động đem khuôn mặt tuấn tú để sát vào cô.

Anh thật đúng nói được làm được! Phương Thu Trừng một tay đẩy mặt đang kề sát của anh ra, nhìn nhìn người xung quanh, vài người nghe tiếng động của bọn họ bên này quay đầu nhìn, bởi vì hành động thình lình của anh mà trừng lớn mắt, giống như gặp phải quỷ vậy.

“Anh còn muốn để bao nhiêu người hiểu lầm chúng ta là đồng tính nữa đây?”Cô tức giận trừng anh,giọng điệu không vui hỏi. Tuy rằng bộ dạng trung tính, nhưng cô chưa bao giờ thích bị người khác cho mình là đồng tính,hơn nữa, đây cũng là một trong những lý do quan trọng mà bạn trai trước cùng cô chia tay!

“Em để ý thật sao?”

“Đương nhiên!”Cô không nói dối, ngăn cản hành động quá mức thân mật của anh. . . . . . Cho dù, thận phận bọn họ hiện tại là người yêu, “Chẳng lẽ anh không để ý người khác nghĩ anh như thế nào sao à?”

Mắt xanh nhìn cô thật lâu, giống như đánh giá lời nói chân thật của cô. Thật lâu, anh lắc lắc đầu, “Anh không để ý ánh mắt của họ.Anh là anh, lời nói của bọn họ làm sao lại ảnh hưởng anh được?”

Cô thật sự rất đồng ý cách nói của anh, nhưng đối với ai thì được? Ít nhất,cô làm không được!Cô xoay mặt, không hề để ý tới anh, cũng không đáp lại câu hỏi anh, tự mình buồn bực.

Đến cùng đã xảy ra chuyện gì,làm cho cô chú ý ánh mắt của người khác thế? Mà bắt đầu từ lúc nào, cô lại chú ý người khác nhìn cô như thế nào?

Anh nhăn mày lại, không phải người cô thay đổi, cũng không phải bởi vì để ý người khác mà nhíu mày, mà là bởi vì ánh mắt người khác làm cô cảm thấy khó chịu.”Chỉ cần không để bọn họ hiểu lầm, vậy thì không sao rồi phải không?” Bỗng dưng, anh hỏi,tay mơn trớn lên khuôn mặt không son phấn của cô.

Cô chợt ngẩn ra, bởi vì anh thật ôn nhu, rất cẩn thận.

“Chỉ cần như vậy, liền không sao rồi phải không?” Anh hỏi lại, giọng điệu thật nhẹ nhàng thật ôn nhu.

Cô không biết mình nên trả lời anh thế nào, chỉ biết là trong nháy mắt này, trong đầu cô, chỉ có giọng nói nhẹ nhàng cùng ôn nhu, cùng đôi tay chạm vào cô giống như là chạm vào bảo bối trân quý.

Khi cô hồi phục lại tinh thần, anh đã kéo cô rời khỏi tiệm cà phê.”Này,anh muốn dẫn em đi đâu vậy?” Hoàn toàn không biết mục đích mà luôn luôn bị lôi kéo đi, cô hoang mang hỏi.

“Cửa hàng bách hóa.” Anh chỉ vào một cửa hàng bách hoá lớn độc đáo mới mẻ cách đó không xa, quay đầu hướng cô nói.

“Hành trình hôm nay của chúng ta, chính là đi dạo trong bách hóa hả?” Không thể nào? Như vậy nhàm chán nha?Cô trực tiếp bày ra một vẻ mặt thật chán ghét, tỏ vẻ bản thân không thích loại hoạt động này.

Không có người quy định,phụ nữ phải thích đi mua sắm, mà Phương Thu Trừng cô là một phần trong đó.

“Không phải, chúng ta chỉ vào mua một chút đồ thôi.” Anh cũng đón được cô chẳng phải người phụ nữ thích đi mua sắm, bằng không, cô sẽ không lựa chọn công việc sửa chữa máy bay.

Mua một chút đồ? Mà mua cái gì mà anh lại vội vã như vậy, ngay cả đợi kết thúc hẹn hò mua cũng không được sao?

Phương Thu Trừng không kịp hỏi, đã bị người đàn ông cực kỳ gấp gáp kéo vào toà cao ốc bách hóa, xông thẳng đến chổ đồ cho phụ nữ.

Cô sẽ không ngu ngốc cho rằng anh đến chổ đồ phụ nữ, mà là anh muốn mua chút đồ; cho nên kết luận chính là anh mang cô tới nơi này mua quần áo.

“Này này,anh nói mua chút đồ, không phải là mua đồ cho em đó chứ?” Nhìn những bộ đồ mùa xuân cợt nhả lại xinh đẹp, Phương Thu Trừng lại cảm giác chúng nó giống như là một ác lang đáng sợ,liền vội vàng kéo cánh tay anh đi về phía khác.

“Không phải em nói, chỉ cần không để người khác hiểu lầm,là làm cái gì cũng được sao?” Anh dừng lại, không để cô tiếp tục lôi kéo anh rời đi chổ quần áo nữ.

“Em nói vậy khi nào nhỉ?” Cô sợ hãi kêu ra tiếng, những lời này vì sao cả chính cô cũng không biết?

“Vừa nảy đó.” Anh lại kéo cô, hướng vào một trong cửa hàng trong đó đi vào, “Phiền cô lấy giúp tôi lấy cái váy này cỡ vừa.” Anh nói với người nhân viên nữ của cửa hàng.

Nhân viên nữ của cửa hàng ngẩn ngơ như mới từ trong mộng mới tỉnh vậy, bởi vì trước mắt là một đôi nam tử thật sự rất hấp dẫn ánh mắt người khác,làm cô nhìn không khỏi choáng váng, chờ Đỗ Y Phàm nói lại lần thứ hai, nhân viên nữ của cửa hàng mới vội vàng đi lấy ra bộ váy anh muốn.

Tiếp nhận váy, anh đặt trên tay Phương Thu Trừng,rồi đẩy đẩy cô vào phòng thử đồ, “Đi vào, thay váy này đi.”

Cô nâng váy lên, thật lâu cũng không có di động.

“Thu Trừng?”

“Không, không thể được.” Cô mạnh mẽ ngẩng đầu, đem váy nhét vào trong tay anh, “Em không thích hợp với váy đâu, mặc vào,em chỉ giống như chú hề buồn cười còn kỳ quái nữa.”Cô kiên quyết lắc đầu, căn bản không thể tưởng tượng khi mình mặc bộ váy hồng nhạt này sẽ có bao nhiêu buồn cười.

“Tin tưởng anh, em sẽ không giống chú hề buồn cười.” Anh không có đem váy đưa tới tay cô, mà là lôi kéo cô trực tiếp hướng phòng thử đồ đi đến.

“Em không muốn mặc,anh có nghe không!”Cô

giãy dụa, hất mặt không chịu hướng phòng thử đồ đi.Cô vĩnh viễn cũng khổng thể quên,lần trước mình mặc váy bị cười đến bao nhiêu thẳng thừ!

Ngay sau đó, một trận trời đất quay cuồng, cô lại phát hiện mình cư nhiên bị anh vác lên vai, hướng phòng thử đồ đi nhanh đến.”Đỗ Y phàm,anh tên hỗn đản này!Anh đáng chết đang làm cái gì vậy hả?”Bị anh khiêng giống như túi gạo trên bờ vai rắn chắc,mặt cô đỏ lên, cảm giác ánh mắt mọi người ở đây đều dừng ở trên người cô.

Anh không có trả lời cô, chỉ tự mình đi đến phòng thử đồ, mới buông cô xuống.”Em có hai lựa chọn, một là em tự mình ngoan ngoãn đi thay váy; hai là anh sẽ giúp em thay váy. Bất quá, nếu để anh giúp mà nói, nữa đường anh sẽ làm gì, thì anh không cam đoan đâu đấy.”Trong giọng nói,rõ ràng là đang uy hiếp mà.

“Hỗn đản! Anh muốn em bị mất mặt sao?” Đoạt lấy váy trên tay anh, cô tức giận liếc nhìn anh, nhịn không được gầm nhẹ ra tiếng.

“Chính em chọn đi.” Anh không có nói gì khác, như trước muốn cô chọn một trong hai.

Cô không ngu ngốc,đương nhiên là chọn tự mình thay, cô không có hứng thú trong trường hợp trước công chúng để cho người khác nghe những âm thanh người lớn.

Dùng sức đóng cửa phòng thử đồ, cô căm giận cởi quần áo trên người, lại thay bộ váy vào, “Đáng chết! Đây là cái phòng thử đồ gì?”Nhìn trong phòng thử đồ không có gì,cô khó có thể tin gầm gừ ra tiếng,ngay cả một cái gương cũng không có, kêu cô làm sao biết bộ dáng bản thân mặc vào bộ váy này quái quỷ cở nào?

Cô rốt cuộc cũng không đè nén được lửa giận đầy ngập, bỗng kéo cửa phòng thử đồ ra, nổi giận đùng đùng hướng cái người đàn ông đang chờ ở phía sau cửa đi đến!”Đỗ Y phàm,anh cái người đàn ông đáng chết này!” Muốn cô mất mặt? Được,muốn mất mặt thì mất mặt đi!

Đỗ Y Phàm không có né tránh,ngược lại, anh vươn tay ra, tiếp người phụ nữ xinh đẹp đến không thể tưởng tượng, người phụ nữ này chỉ thuộc về anh.

Ánh mắt của anh tốt lắm, bộ váy này có ưu điểm lộ ra toàn bộ đôi chân thon dài của cô ra. Mặc dù không trang điểm, cô đã từ một thiếu niên biến thành một người phụ nữ xinh đẹp làm anh không thể nào dời mắt được.

“Hỗn đản,anh chọc ghẹo em như vậy vui lắm sao hả?” Còn không biết bản thân có chuyển biến gì, như trước giống người đàn bà chanh chua đánh vào ngực của anh.

Anh tuyệt không cảm thấy đau, bởi vì trên mặt người phụ nữ tức giận trong lòng, tựa như cô gái làm

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT