watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3655 Lượt

nũng với bạn trai vậy,nhõng nhẽo như vậy,đáng yêu như vậy.

Anh thừa dịp khi cô đi thay quần áo liền đi đến cửa hàng bên cạnh mua một cây son môi,không để ý tức giận của cô, phát, tự mình giúp cô tô lên.

Hồng nhạt sáng bóng, thêm vào đáng yêu của cô, cô bây giờ, xinh đẹp như model trong quảng cáo, cực kì hấp dẫn ánh mắt người khác.

“Bọn họ sao nhìn em dữ vậy?” Náo loạn một lát, cô rốt cục phát hiện bầu không khí hiện tại có chút quỷ dị, dừng tay hung ác,nhít gần anh hỏi,nghĩ trên người mình một thân váy”Không đứng đắn”doạ người khác, hoặc là hành động mình quá bạo lực, làm mọi người cho rằng nơi này trình diễn một hồi”Bạo lực gia đình”.

Đỗ Y Phàm cười khẽ ra tiếng, cũng không có khó chịu bị đánh tàn bạo thêm một chút nửa, anh nắm cánh tay của cô, nắm cô xoay nửa vòng tròn, để cô nhìn cái gương sau lưng cô.

Phương Thu Trừng chỉ ngây ngốc nhìn mặt kính.

Mặt kính lớn phẳng lì, cô thấy một nam một nữ. Nam, là anh ở phía sau, như vậy, nữ đâu?

Cô ấy là ai?

Rõ ràng là hình dáng quen thuộc, nhưng này rõ ràng nữ tính kiều mị, tuyệt đối sẽ không phải là cô mới đúng. Cho nên, cô âý là ai?

“Là em.” Bên tai truyền đến hơi thở nóng bỏng, cùng với giọng nói nam trầm thấp.”Thu Trừng, cô ấy chính là em.”

Là cô?

Phương Thu Trừng không dám tin trừng mắt to, hồi thẫn thờ.

“Em rất đẹp, chỉ là không biết tự mình lưạ quần áo như thế nào thôi.” Anh cười khẽ nói, tiếng cười này, truyền vào trong lòng cô,tê tê dại dại, giống như có một cọng lông chim mềm yếu rơi xuống.

Anh nói cô rất đẹp.

Ở trong mắt anh, cô rất đẹp.

Không thể nói ra nguyên nhân,một khắc này cô có chút muốn khóc.

Chưa từng có người nào nói cô xinh đẹp, người trong nhà không có, bạn trai trước không có, các bạn bè cũng không có.Bọn họ chính là nói cô rất tuấn tú, thật tuấn tú, nhưng lại quên đi, kỳ thực cô cũng là một người phụ nữ, cô cũng thích được người khác khen cô xinh đẹp.

Anh nói, cô rất đẹp.

Cô sau một hồi ngẩn ngơ, ngẩng đầu lên, không nói gì chỉ nhìn anh.

Cô không biết nên mở miệng nói gì, càng không biết vì sao tất cả trước mắt, tựa như đang nằm mơ, một điểm cũng không giống chân thật.

“Thu Trừng.” Anh thấp gọi cô.

“Hả?”

“Đi theo anh được không?” Giọng nói trầm thấp, hỏi ra một câu.

Được không?

Phương Thu Trừng không thể tránh được con ngươi chăm chú màu xanh của anh, con ngươi xanh xinh đẹp,sau

đó cô phát hiện, cô không thể cự tuyệt anh.

“Được.” Không để ý tới kế tiếp anh sẽ mang cô đi nơi nào, cô cũng trực tiếp đáp ứng.

Bàn tay to nắm tay cô,thật chặt.

Cô đã đáp ứng rồi, cùng anh đi; mà anh, cũng dắt tay cô. Sau này mặc kệ phát sinh chuyện gì đi nữa anh cũng đều sẽ không buông tay cũng không cho phép cô buông tay.

Anh muốn cô yêu anh .

Anh muốn trong mắt cô chỉ có một mình anh.

Anh muốn cô chỉ có thể thuộc về một mình anh.

Nắm tay cô, anh mang theo cô rời đi tất cả những ánh mắt không thể tin được của mọi người.

Phương Thu Trừng chưa bao giờ thử qua, mặc một bộ váy xinh đẹp, cùng một người đàn ông ra ngoài.

Cho dù là bạn trai trước, cô cũng chưa từng mặc một bộ váy màu nhạt nhẹ nhàng như vậy, cùng một chàng trai đi nhìn mặt trời lặn, đi ăn bữa tối tinh tế.

Tuy rằng ngày thường cô không thô lỗ, nhưng tuyệt đối sẽ không giống một thiên kim tiểu thư đoan trang thành thạo. Nhưng mặc bộ váy này vào, cô giống như bị ai bỏ bùa,trở nên quyến rũ hẵng lên.

Cô có cảm giác mình biến thành một cô bé lọ lem, hiện tại đang cùng hoàng tử đi dạo phố,làm cho những cô gái khác phải ghen tị, cô cao hứng cười khẽ, nhìn chăm chú người đàn ông bên cạnh.

“Anh có thể biết vì sao em cười được không?”Anh hỏi, đầu ngón tay nhịn không được khẽ vuốt gò má mềm mại của cô, đem mấy sợi tóc không nghe lời mà phủ xuống vén ra sau tai.

“Cười cái gì? Có thể là em uống say nha!”Cô không thể dừng cười khẽ, ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh nhớ,em chỉ uống có một ly rượu đỏ mà thôi.” Dựa vào trí nhớ của anh, cô cũng không phải là người dễ say như vậy.

“Phải không?” Cô quên, bởi vì bầu không khí trong nhà hàng, ngồi đối diện anh cũng quá sức hấp dẫn,làm cô quên đi rốt cuộc mình đã uống bao nhiêu ly rượu. Chẳng qua, nếu cô chỉ uống một ly rượu đỏ, vì sao cô lại có cảm giác như mình đang say?

Thật sự kỳ quái a.

“Chúng ta khiêu vũ có được không?” Bọn họ đi tản bộ bên cạnh bờ biển,tiếng gió biển không ngừng thổi vào, khung cảnh này làm cô nhớ đến một đoạn tình tiết trong phim truyền hình,nam nữ chính bên bờ biển khiêu vũ từng bước nhanh nhẹn, hình ảnh xinh đẹp làm cô luôn ao ước thử qua một lần, đáng tiếc không có cơ hội.

Cô hỏi anh, tin tưởng anh sẽ đáp ứng cô.

Quả nhiên, anh nhìn cô một cái, rồi sau đó liền bày ra tư thế mời.

Cô lại cười khẽ ra tiếng,vươn bàn tay đồng ý ra hướng anh, mặc anh ôm mình tiến vào trong lòng anh, cùng cô dùng tốc độ khiêu vũ thong thả, tốc độ này của bọn họ, căn bản là không đuổi kịp nhịp,nhưng cô một điểm cũng không để ý, tự mình cười đến vui vẻ.

Giống như thật lâu, thật lâu rồi cũng chưa từng cười vui vẻ như thế.

Khi một lần lại một lần quay tròn, cô nghĩ, khóe môi cười nhưng không bởi vậy mà phai nhạt.

Lại một lần xoay ra ngoài,lại xoay đến, lúc này đây bởi vì xoay chuyển quá nhanh, cô mất cân bằng, cả người rót vào trước ngực anh. Cô không có kinh hô ra tiếng, cô biết rõ anh có thể tiếp được cô, sẽ không để cô ngã.

Ghé vào trước ngực anh, cô cười đến thật phóng túng, không có nửa phần dối trá giả bộ.

Bàn tay to ấm áp, nâng cằm dưới của cô lên, muốn cô ngẩng đầu lên nhìn anh, cô thuận theo ngẩng đầu, nhìn về đôi máu xanh thần bí xinh đẹp kia.

Chính là đôi mắt xanh đó,hấp dẫn ánh mắt của cô, cũng làm cô không thể rời đi nó.

Trước kia cô cho rằng tròng mắt người ngoại quốc có màu sáng, sẽ có vẻ rất lạnh nhạt, thật vô tình, nhất là tròng mắt màu xanh. Xanh sâu không thấy đáy, sẽ giống như vực sâu, làm cho người ta không cách nào đi ra, chỉ có thể vĩnh viễn đợi tại đáy cốc lạnh băng.

Nhưng đôi mắt anh không giống vậy.

Nhìn chằm chằm đôi mắt anh,xanh xinh đẹp là ôn nhu, tuyệt không làm cô cảm thấy trái tim băng giá,cũng sẽ không thể để cô cảm thấy lạnh như băng. Nếu vực sâu là ôn nhu xin đẹp như thế, như vậy cô nguyện ý vĩnh viễn đều ở trong đó, không cách nào đi ra cũng được. . . . . . Chỉ cần, ở cùng anh là được.

Phát hiện bản thân suy nghĩ cái gì, cô ngẩn ra.

Quá nhanh rồi.

Anh cùng với cô, chẳng qua là có tình một đêm,đồng nghiệp gần ba tháng, bắt đầu kết giao cũng chỉ bất quá là gần một tuần, nhưng cô lại có một cảm giác chỉ cần có anh ở đây, muốn cô cùng anh đi đến chỗ nào cô cũng nguyện ý.

Cảm giác này quá nhanh,khiến cô sinh ra sợ hãi.

“Thu Trừng?” Tựa hồ cảm thấy cô lùi bước, Đỗ Y Phàm nắm cằm của cô, không để cô dời ánh mắt đi, “Nhìn anh, không được dời ánh mắt của em đi.”

Lực đạo trên cằm cũng không làm đau cô, nhưng cũng bức cô nhìn thẳng vào anh , nhiệt độ mãnh liệt như có thể thiêu huỷ đi hai người.

“Không. . . . . .”

“Vì sao không?” Anh thấp giọng hỏi, môi mỏng ở trên bờ môi của cô cọ nhẹ.

“Quá nhanh rồi.” Cô mệt mỏi nói.

“Sẽ sao?” Anh hôn cô, bỗng chốc lại buông ra cô, “Cái gì cũng không cần suy nghĩ, chỉ cần thuận theo tái tim của bản thân là tốt rồi. Thu Trừng,em muốn anh sao?”

Cái gì cũng không cần suy nghĩ, chỉ cần thuận theo trái tim của bản thân. . . . . .

Hai câu nói ngắn ngủn mê hoặc cô.

Cô giơ tay lên, sờ lên khuôn mặt cương nghị của anh, quyến luyến vuốt ve.

“Thu Trừng, muốn anh sao?” Anh hỏi lại.

Mắt của anh như có ma pháp, khiến cô bị hấp dẫn càng lún sâu hơn nữa.

“Muốn. . . . . .” Cô run run trả lời đáp án anh muốn,lại tuyệt không hối hận.

Cô không muốn lừa gạt bản thân, lòng của cô hò hét nói cô muốn anh là thật sự.

Bất luận kết quả cuối cùng, cô vẫn là muốn anh.

“Thu Trừng? Phương Thu Trừng!”

Chương 5

Đột nhiên một giọng nam giống như một lưỡi dao sắc bén đâm phá khung cảnh vốn ái muội xung quanh bọn họ.

Phương Thu Trừng có chút mê mang, rồi sau đó tầm mắt mới chậm rãi dừng trên người đàn ông lên tiếng quấy rầy bọn họ. . . . . .bạn trai trước của cô. Mấy năm không gặp, vốn khuôn mặt anh tuấn bởi vì cảnh tượng hiện thực mà trở nên tàn khốc; bất quá, khiến hắn thoạt nhìn càng thêm thành thục ổn trọng, khiến hắn càng thêm hấp dẫn!

“Thu Trừng, chúng ta đã lâu không gặp rồi.” Trần Dương Quang ung dung đi về phía cô chào hỏi, một chút xấu hổ hoặc áy náy cũng không có.

Phương Thu Trừng nheo mắt lại, không hiểu hắn ta làm sao có thể còn mặt dày như vậy xuất hiện trước mặt cô, còn làm bộ thản nhiên như không có việc gì.

Nếu không phải hồi ức đó khắc thật sâu trong não cô, cô sẽ nghĩ rằng tất cả chỉ là do cô ảo giác mà ra thôi .

Nhưng này không phải, này đều là chân thật.

“Thu Trừng,em thay đổi làm anh suýt nữa không nhận ra em, may mắn anh nhớ kỹ giọng nói em, bằng không chúng ta lại lỡ mất gặp lẫn nhau rồi.” Trần Dương Quang nói, trong lời nói có ám

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT