|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
có nàng bên cạnh để, dù thế nào cũng phải dịch cú điện thoại của Rossi.
Cũng trưa ngày hôm đó, một giọng nói hổn hển đến với Lauren:
− Tôi là Vicky Stewart.
Lauren ngước lên và nhìn thấy một cô gái tóc nâu đẹp vô tả, đang đứng trước nàng.
− Tôi xuống phố và định ghé qua đây thăm Nick- Ông Sinclair- Nếu ông ấy rảnh để đi ăn trưa. Đừng thông báo có tôi đến mà phiền ông ấy. Tôi sẽ vào thẳng thôi.
Vài phút sau, Vicky và Nick sánh bước tiến ra, tới thẳng thang máy. Tay Nick vẫn thân mật đặt lên chiếc lưng thon cuả Vicky và cười toe toét với bất cứ điều gì mà cô nàng nói.
Lauren lảo đảo đằng sau cái máy chữ cuả mình . Nàng ghét cái cách õng ẹo cuả Vicky Stewart, nàng ghét tiếng cười hổn hển cuả cô ta và ghét cái nhìn chiếm hữu mà cô nàng đã nhìn Nick. Sự thực nàng ghê tởm bất cứ cái gì cuả cô ta và biết rõ tại sao- Lauren không còn hy vọng gì vào tình yêu với Nick nữa.
Nàng đã thích mọi thứ ở chàng, từ cái hào quang uy lực và quyền thế toa? ra quanh chàng, đến vẻ tự tin vững chắc trong những bước đi dài cuả chàng, đến cái cách chàng nhìn khi chàng trầm tư suy nghĩ. Nàng thích cái cách chàng mặc những quần áo đắt tiền, cách chàng xoay xoay cây bút máy bằng vàng trong tay khi chàng lắng nghe điện thoại. Nàng thấy đau đớn khi đã quyết định coi chàng là người đàn ông cường tráng nhất, năng động nhất trên đời, như là tiền định đã dành cho nàng. Và chàng đã dường như không bao giờ còn ở trong tầm tay cuả nàng nữa.
Mary Callahan vừa đứng lên để đi ăn trưa, vừa nói:
− Đừng có lo, cô bạn thân mến ạ. Trong quá khứ đã có nhiều Vicky Stewart trong đời cuả Nick rồi! Họ không kết với nhau lâu đâu.
Sự xác nhận cuả Mary càng làm Lauren cảm thấy chán hơn. Nàng nghĩ, chẳng những Mary đã biết những gì đã xảy ra giữa Nick và nàng trong quá khứ, mà còn biết chính xác lòng dạ cuả Lauren như thế nào.
Vì vậy, nàng đáp với nỗi tự hào pha lẫn tức giận:
− Tôi đâu thèm để ý gì đến những việc Nick làm!
− Thật vậy sao?- Mary mỉm cười đáp lại và bỏ đi ăn trưa.
Cho đến chiều, Nick vẫn chưa trở về. Lauren tức tối tự hỏi, không biết cả hai người đã lăn vào cái giường ngủ nào- cuả Nick hay cuả Vicky.
Vào lúc nàng rời văn phòng, lòng nàng ngập tràn ghen tuông và tự ghê tởm mình, sao đã yêu một tên vô nguyên tắc và quá tự do như vậy, để phải điên cái đầu. Về nhà, nàng đi lang thang không mục đích quanh căn phòng khách thanh lịch cuả nàng.
Càng gần Nick, mỗi ngày nàng càng bị tổn thương thêm. Nàng phải rời bỏ Sinco- nàng không thể ở gần chàng nữa, không thể yêu chàng mà phải nhìn thấy chàng đi cặp với những người đàn bà khác. Nàng không muốn chàng nhìn nàng như nhìn một vật trang bị cuả văn phòng, mà sự hiện diện làm vướng mắt chàng, dù chàng bắt buộc phải gần vì cần thiết.
Lauren đã có một mong muốn bất ngờ và dữ dội, là từ biệt cả hai: Nick Sinclair và Philip Whitworth, soạn hành lý và trở về với cha nàng, bạn hữu nàng. Nhưng dĩ nhiên, nàng không làm như thế được. Cha nàng đang cần nàng…
Bỗng nhiên, nàng dừng bước. Trí óc nàng chợt loé lên một giải pháp nó đã từng xảy ra cho nàng trước đây. Có rất nhiều công ty lớn ở Detroi cần những thư ký giỏi và trả lương cao. Khi nàng đi mua các thứ làm bánh sinh nhật cho Jim đêm nay, nàng sẽ mua một tờ nhật báo. Nàng phải bắt đầu tìm cho mình một việc làm khác ngay.
Vào chính lúc đó, nàng gọi điện cho Jonathan Van Slyke, người đã dạy đàn cho nàng những năm qua, để bán cho ông ta cây đàn dương cầm quý giá cuả nàng. Ông ta đã rất thích cây đàn mỗi khi nhìn thấy nó.
Dù đau đớn, nàng vẫn thấy có triển vọng khi bán cây đàn. Lần đầu tiên trong tuần, nàng cảm thấy thanh thản. Nàng phải tìm một căn hộ rẻ tiền và rời khỏi chỗ này. Cho đến lúc đó, nàng sẽ cố hết sức làm việc ở Sinco- và nếu có nghe tên một ai mà Philip muốn thăm dò, thì nàng cũng quên ngay khi nghe. Philip sẽ phải đi mà làm lấy cái việc dơ bẩn ấy cuả ông ta. Nàng không thể làm thế và cũng không muốn phản bội Nick.
Chương 16
Lauren bước qua hành lang lát cẩm thạch vào sáng hôm sau, nàng thận trọng giữ cân bằng cái hộp đựng bánh sinh nhật cuả Jim và cái gói giấy đẹp đựng chiếc áo len màu xám trên tay nàng. Nàng cảm thấy thư thả, nhẹ lòng. Nàng mỉm cười với một ông lớn tuổi, mặc bộ complet màu nâu, dừng lại trong thang máy và nhường cho nàng bấm số lên tầng cao hơn.
Thang máy ngừng lại ở tầng ba mươi và cửa mở ra. Lauren chú ý ngay trên hành lang chạy ngang qua, có bảng ghi: “Phân bộ an ninh Công nghiệp Hoàn cầu”.
Người đàn ông nói:
− Xin lỗi. Đến tầng cuả tôi đây rồi.
Lauren tránh một bên, và ông ta bước qua nàng ra ngoài. Nàng nhìn thấy ông ta đi bộ dọc hành lang, đến văn phòng an ninh.
Nhiệm vụ cuả phân bộ an ninh là bảo vệ những phương tiện sản xuất cuả Công nghiệp Hoàn cầu, đặc biệt là những phương tiện ngoại hạng khắp trong nước, nơi những cuộc khảo sát đang tiến hành, hay nơi thực hiện các hợp đồng cuả nhà nước. Nhưng ở đây, tại tổng hành dinh cuả phân bộ anh ninh, hầu như thực hiện công việc giấy tờ từ lãnh vực đó. Với chức vụ giám đốc an ninh ở Detroit, Jack Collon cảm thấy khá phiền muộn, nhưng sức khỏa sút kém, tuổi cao, ông ta bắt buộc phải từ bỏ lãnh vực đó để làm công việc văn phòng. Người phụ tá cuả ông ta là một kẻ quá nhiệt tình, mặt tròn, còn trẻ tuổi, tên là Rudy, đang ngồi gác chân lên bàn khi Jack bước vào.
− Có gì không?- người trẻ tuổi hỏi và vội vàng ngồi thẳng dậy.
− Hầu như không- Jack vừa trả lời, vừa lôi trong cặp đặt trên bàn một hồ sơ mang tựa đề: “Báo cáo điều tra anh ninh / LAUREN E. DANNER/ nhân viên số 98753″
Jack đặc biệt không thích Rudy, nhưng phần công việc cuả ông trước khi nghỉ hưu phải huấn luyện lại cho hắn ta. Miễn cưỡng, ông giải thích:
− Tôi vừa mới nhận một báo cáo điều tra mà ta phải làm về một cô thư ký trong toà cao ốc.
− Một cô thư ký?- Rudy tỏ vẻ thất vọng- Tôi không nghĩ là chúng ta phải phúc trình an ninh về các thư ký.
− Thông thường thì không. Nhưng trường hợp này cô ta được biệt phái vào làm dự án ưu tiên số một, tuyệt mật và máy điện toán đã tự động xếp loại cô ta, đòi hỏi phải làm phúc trình an ninh.
− Vấn đề ra sao rồi?
− Vấn đề là thế này: khi điều tra viên ở Missouri đến xác minh với người chủ cuả cô ấy, ông ta nói cô làm việc bán thời gian cho ông năm năm trong khi học đại học. Không phải làm toàn thời gian như Weatherby tại Sinco cho là thế.
− Như vậy, cô ta đã ghi dối trong đơn xin việc, phải không?- Rudy hỏi, trở nên quan tâm.
− Vâng, nhưng không phải về việc ấy. Cô ta không nói rằng cô làm việc ở đó toàn thời gian. Điều đáng nói là cô ta đã nói dối là chưa bao giờ học đại học. Điều tra viên đã đến xác minh tại đại học Missouri và được biết, cô ta chẳng những tốt nghiệp Đại học mà còn đậu bằng cao học.
− Tại sao cô ta phải nói là không học đại học, nếu cô ta đã có học?
− Đó là điều đã làm tôi bực mình. Nếu cô ta ghi là có học đại học, mà thực tế không, thì tôi có thể hiểu. Vì tôi cho rằng cô ta nghĩ là phải có bằng cấp đại học mới được tuyển dụng.
− Còn những điều nào khác làm phiền ông?
Jack nhìn vào bộ mặt trẻ trung và đôi mắt sống động cuả Rudy, ông nhún vai:
− Không còn điều gì nữa- Ông ta nói dối- Tôi chỉ muốn xác minh lại lý lịch cuả cô ta để được an tâm, thế thôi. Trong tuần này tôi phải vào bệnh viện để làm vài xét nghiệm, nhưng vào thứ hai, tôi sẽ bắt đầu công việc điều tra.
− Ông đi bệnh viện, sao không để tôi điều tra thay cho?
− Nếu bệnh viện giữ tôi lại để làm nhiều xét nghiệm hơn, thì tôi sẽ điện cho cậu, và bảo cho cậu biết cách xử lý.
− Hôm nay là sinh nhật cuả tôi!- Jim nói, khi Lauren bước vào văn phòng cuả ông ta- Thông thường thì mỗi cô thư ký mang vào một cái bánh mừng ông chủ cuả mình, nhưng tôi không đề nghị cô làm vậy, vì cô mới về đây nên không biết việc này- Jim nói tiếp với một chút buồn rầu.
Lauren mỉm cười. Cho đến lúc này, nàng đã không hiểu lời hứa cuả Philip Whitworth đã làm nàng nặng lòng biết bao nhiêu.Đột nhiên, sức nặng cuả công việc đó đã giảm bớt đi.
Nàng vui vẻ nói với Jim:
− Không những tôi biết thế, mà còn làm tặng ông một cái bánh. Tôi cũng có một món quà khác tặng ông nữa. Một món quà do chính tay tôi làm lấy.
Jim mở cái gói mà Lauren đưa cho ông, và khi thấy chiếc áo len màu xám bạc, ông ta vui mừng ra mặt. Ông cười toe toét, cầm lấy cái áo:
− Chắc cô không làm được cái áo này. Nhưng tôi rất vui vì cô đã mang lại.
Nàng nói lúng túng:
− Xin chúc mừng sinh nhật ông, và cám ơn ông giúp đỡ tôi nhiều việc.
− Nói về nhiều việc gì nào? Mary bảo tôi rằng, Nick như một thùng thuốc nổ, sẵn sàng nổ tung ngay khi tia lửa chạm vào. Mary nói rằng, cô đã đối phó rất tuyệt vời. Cô đã chinh phục được Mary hoàn toàn.
Lauren đáp, mắt tối sầm lại khi nghĩ tới Nick:
− Tôi cũng thích Mary.
Jim đợi cho đến khi Lauren đã lên lầu, mới nhấc điện thoại gọi Mary:
− Mary, sáng nay bầu không khí trên đó thế nào?
Mary cười khúc khích:
− Sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
− Chiều nay Nick sẽ có mặt ở văn phòng không?
− Có. Sao?
− Bởi vì tôi muốn đốt một que diêm dưới đít hắn và xem cái gì sẽ xảy ra.
Mary nói nhỏ, giọng sắc nhọn:
− Đừng làm thế, Jimmy.
− Người đẹp ơi, tôi sẽ gặp lại trước năm giờ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




