watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5389 Lượt

chiều nay.

Khi Lauren đi ăn trưa về, đã thấy hai tá hoa hồng đỏ tuyệt đẹp, cắm trong bình trên bàn giấy cuả nàng. Nàng mở lấy tấm thiếp trong phong bì và đăm đăm nhìn vào khoảng trống đáng kinh ngạc. Trên đó chỉ ghi vỏn vẹn: “Cám ơn, em yêu”, kèm theo một chữ ký tắt J.

Khi Lauren nhìn lên, Nick đã đứng ở bậc cửa, vai chàng gần như tựa vào khung cửa. Nhưng chẳng có gì bất ngờ về cái cằm cứng lại, hay nét nhìn như băng giá trong đôi mắt màu xám cuả chàng. Chàng hỏi cách chế nhạo:

− Cuả một người ái m bí mật à?

Đó là câu bình luận riêng tư mà chàng nói với nàng trong bốn ngày vừa qua.

Nàng rào đón:

− Chính xác hơn là không phải cuả một người ái m bí mật.

− Kẻ ấy là ai?

Lauren căng thẳng. Nick quá tức giận, đến nỗi nàng nghĩ rằng, khôn ngoan hơn cả là đừng nhắc đến tên Jim.

− Tôi hoàn toàn không rõ.

Chàng đay nghiến:

− Cô mà hoàn toàn không rõ ư? Có bao nhiêu người đàn ông với tên tắt là J mà cô thường thấy họ. Có bao nhiêu người nghĩ rằng, cô xứng đáng hơn một trăm đô la tiền hoa hồng để tỏ lời cảm ơn cô?

− Một trăm đô la?

Lauren lặp lại, rồi kinh hãi vì bó hoa quá đắt tiền đến nỗi nàng chỉ còn đứng trơ mắt nhìn Nick đang mở phong bì, đọc tấm thiếp.

Chàng chế nhạo:

− Cô phải được hưởng nhiều hơn thế nữa.

Trong lòng, Lauren đã chùn bước, nhưng nàng vẫn hất cằm lên thách thức:

− Bây giờ tôi đã có những ông thầy tốt hơn rồi.

Với một cái nhìn lạnh giá quét từ đầu xuống chân nàng. Nick khệnh khạng bước trở về văn phòng chàng.

Suốt ngày hôm đó, chàng chẳng hỏi han gì nàng.

Vào lúc năm giờ kém năm, Jim vào văn phòng Mary, mặc chiếc áo len màu xám và bưng bốn miếng bánh trên hai cái đĩa. Ông để hai đĩa xuống bàn giấy bỏ trống cuả Mary, và nhìn vào lối cửa văn phòng Nick. Ông hỏi:

− Mary đâu rồi?

Lauren đáp:

− Mary đi ra ngoài đã gần một tiếng đồng hồ rồi. Bà ấy bảo nói với ông là cái vòi dập tắt lửa nằm ở sau thang máy . Bà ấy nói thế, tôi chẳng biết bả muốn nói gì. Ông ngồi chơi, tôi sẽ trở lại ngay. Tôi phải mang những bức thư này vào cho Nick.

Khi nàng đứng dậy và đi quanh bàn giấy, mắt nhìn vào những văn thư trong tay nàng, thì một việc bất ngờ đã xảy ra làm nàng sửng sốt trân người lại. Jim đã kéo nàng vào vòng tay cuả ông ta và nói:

− Anh nhớ em quá, em yêu!

Nói xong, ông ta đột ngột buông nàng ra, khiến nàng lảo đảo lui lại mấy bước.

Ông ta nói lớn:

− Nick! Hãy nhìn cái áo len mà Lauren đã tặng tôi ngày sinh nhật.(Nguồn:YenBai.Mobi) Cô ấy đã tự làm lấy, và tôi mang cho anh

một miếng bánh sinh nhật cuả tôi- cũng do chính tay cô ấy làm.

Dường như thấy rõ sự phản đối hiện ra như sấm sét trên gương mặt cuả Nick, nên Jim cười giả lả, nói thêm:

− Tôi phải trở xuống dưới ấy đây.

Quay qua Lauren, ông ta nói:

− Anh sẽ gặp lại em trong chốc lát nữa, nhé, em yêu!

Rồi ông bước ra ngoài.

Trong trạng thái bị sốc, Lauren nhìn trừng trừng vào Jim khi ông đối xử với nàng. Lauren vẫn còn dõi mắt nhìn theo Jim khi Nick đi quanh đương đầu với nàng:

− Cô đã báo thù một cách nhỏ nhen. Cô đã cho hắn chiếc áo len cuả tôi! Hắn đã cướp mất những thứ gì thuộc về cuả tôi nữa hả?

− Những gì nữa hả?- Lauren lặp lại, nàng cao giọng hỏi:- Anh nói cái gì thế?

Hai bàn tay chàng siết lại:

− Cái thân hình ngon lành cuả em, em yêu ạ. Đó là cái mà anh muốn nói.

Ban đầu nàng sửng sốt, rồi nàng chợt hiểu ra và nổi giận như điên:

− Anh dám gọi tôi là em yêu hả? hỡi tên đạo đức giả?

Rồi nàng hét lên:

− Bởi vì anh đã quen biết tôi, bởi vì anh đã từng nói với tôi rằng, chẳng có gì là lộn xộn cho một người đàn bà thỏa mãn mối khao khát dục tình với bất cứ người đàn ông nào mà cô ta thích. Còn bây giờ- nàng như nghẹn thở, nói từng chữ cho thỏa mãn mối uất hận trong lòng- Còn bây giờ, khi anh nghĩ rằng tôi đã làm thế thì anh gọi tôi là con dơ dáy. Còn anh- anh là thằng điếm- là đấu thủ cuả nước Mỹ đi tranh chức vô địch thế vận hội về giường ngủ!

Nick để cho nàng nói ra hết những điều dường như đã đốt chay cõi lòng chàng. Chàng cố dằn lòng, nói nhỏ:

− Ra khỏi đây ngay, Lauren!

Khi nàng đã đi rồi, chàng bước tới quầy rượu, rót một ly rượu mạnh, trong khi cơn giận dữ và nỗi đau cấu xé chàng như hằng trăm con rắn độc.

Lauren đã có tình nhân. Lauren có lẽ đã có rất nhiều tình nhân.

Sự tiếc nuối bắn vào thân chàng như nước cường toan . Nàng không còn là một cô gái khờ khạo, đôi mắt lấp lánh như sao, nghĩ rằng mọi người phải yêu nhau đã rồi mới chịu làm tình. Rằng cái thân hình xinh đẹp ấy cuả nàng đã từng được nhiều người đàn ông khác làm cho nổ bung ra. Trí óc chàng liền nổi lên cơn giày vò với hình ảnh Lauren trần truồng nằm trong vòng tay cuả Jim.

Chàng nốc cạn cốc rượu, và tự mình rót cốc khác để cố xoá sạch nỗi đau khi nghĩ đến những hình ảnh ấy. Mang cốc rượu lại ghế bành, chàng ngồi thịch xuống và gác chân lên bàn. Chất rượu mạnh dần dà có tác dụng kỳ diệu, và cơn điên dại dịu dần. Thay vào đó, chẳng còn gì nữa, ngoài một nỗi trống vắng đau đớn.

Sáng hôm sau, Lauren hỏi Jim:

− Ông làm như thế để đạt được cái gì?

Ông ta cười lớn:

− Hãy gọi cái đó là một cơn xung đột không tránh được.

Nàng thốt ra lời:

− Còn tôi thì gọi cái đó là cơn điên cuồng! Ông không thể tưởng tượng được hắn ta tức giận đến độ nào đâu. Hắn gọi tôi bằng đủ thứ tên. Tôi… tôi nghĩ rằng hắn điên!

Jim xác nhận với vẻ thoa? mãn:

− Hắn điên. Đúng, hắn điên vì cô. Mary cũng nghĩ vậy.

Lauren tròn xoe mắt:

− Các ông đều điên cả. Tôi phải lên đấy làm việc với hắn. Tôi sẽ phải làm thế nào đây?

Jim cười khúc khích, rồi ông ta khuyên:

− Phải rất,… rất cẩn thận.

Trong vòng một giờ, Lauren hiểu chính xác cái điều mà Jim muốn nói và suốt những ngày sau đó, nàng bắt đầu có cảm giác như đang đi trên một sợi dây làm xiếc. Nick bắt đầu thực hiện bước đi quỷ quái đến với mọi người, từ những giới chức cao cấp cho đến các cậu văn thư, đòi hỏi sự trung thành cuả họ đối với chàng, và cố gắng tránh xỉ vả họ, do tâm tính cuả chàng thay đổi.

Nếu chàng bằng lòng với sự cố gắng cuả ai, chàng chỉ lịch sự lạnh lùng. Nếu chàng không thoa? mãn- và chàng thường như thế- chàng ném vào những người phạm lỗi một tia nhìn lạnh lùng như hủy diệt, làm Lauren lạnh cả người. Với tính dân chủ đầy thiên vị, chàng rải sự khó chịu cuả mình từ tổng đài viên điện thoại, đến những vị phó tổng giám đốc, tung vào họ một sự chế nhạo đầy châm chích, làm những người có chức vị toát mồ hôi, còn các tổng đài viên điện thoại thì bật khóc. Các giới chức cao cấp lặng lẽ vào văn phòng chàng, rồi lẻn ra vài phút sau và trao đổi những cái nhìn cảnh cáo với những người đến kế tiếp, tới lượt họ cũng vội vàng chạy ra, chụp các quyển sổ cái và các bảng trả lời của máy điện toán che trước ngực. Vào ngày thứ tư cuả tuần lễ tiếp theo, bầu không khí cuả tầng lầu thứ tám mươi đã trở nên xấu hơn, và sự hỗn loạn lan nhanh từ bộ phận này đến bộ phận khác, từ tầng lầu này đến tầng lầu khác. Không ai cười trong thang máy, không ai còn tán gẫu bên cạnh máy sao chụp nữa. Chỉ có Mary Callahan ngự trị tên đỉnh cao sang cuả sự căng thẳng. Quả thực, dường như Lauren cảm thấy nàng trưởng thành nhiều hơn trong những ngày giờ qua. Nhưng Mary đã thoát khỏi sự châm chích cuả miệng lưỡi Nick, còn Lauren thì không.

Đối với Mary, Nick luôn luôn lịch sự, và đối với Vicky Stewart, người gọi điện thoại cho Nick ít nhất ba lần mỗi ngày, là chàng vẫn còn cố giữ vẻ duyên dáng. Dù bân rộn đến đâu, hay dù đang làm bất cứ việc gì, chàng vẫn có thì giờ dành cho Vicky. Và bất cứ khi nào cô ta gọi, chàng đều nhấc máy lên và dựa lưng vào ghế nói chuyện. Từ bàn làm việc cuả mình, Lauren có thể nghe tiếng nói đầy quyến rũ, nó rung động sâu xa khi chàng nói chuyện với người đàn bà khác, làm cho trái tim của Lauren bồi hồi đập mạnh mỗi lần.

Nick đã có lịch đi Chicago ngào thứ tư, và Lauren hân hoan mong chàng ra đi sớm. Sau nhiều ngày căng thẳng, nàng bị xem như là kẻ nổi loạn với chàng. Nay nàng cảm thấy bình tĩnh trở lại, và trở về với bản tính tự chủ cuả mình. Nàng ứa nước mắt chẳng vì điều gì ngoài thiện chí cuả mình.

Vào lúc bốn giờ, tức hai giờ trước khi Nick ra đi, Nick gọi Lauren vào phòng họp, giúp Mary ghi chép. Đó là buổi họp cuả ban tham mưu tài chính. Cuộc họp rất tẻ nhạt, và Lauren chăm chú hết sức vào quyển ghi tốc ký, bút nàng lướt như bay qua các trang khi giọng Nick quát vào cuộc họp như những làn roi chết người:

− Anderson! nếu ông còn dồn hết sự chú ý để nhìn vào bộ ngực cuả cô Lauren Danner, thì tất cả chúng tôi sẽ chấm dứt phiên họp này.

Lauren thẹn cả người, hai má ửng hồng, nhưng ông già Anderson thì đỏ mặt tiá tai, có nguy cơ bị nhồi máu cơ tim.

Ngay khi người ủy viên tham mưu cuối cùng rời khỏi phòng họp, Lauren lờ đi cái nhìn cảnh cáo cuả Mary, và tức giận quay về Nick- nàng rít lên:

− Tôi mong rằng anh đã thoa? mãn, anh không những hạ nhục tôi mà còn làm cho ông già đáng thương ấy xuýt đứng tim. Anh còn muốn làm gì hơn nữa, hử?

− Đuổi việc người đàn bà đầu tiên nào mở miệng- Nick trả đuã lạnh lùng. Chàng bước qua nàng và đi nhanh ra khỏi phòng họp.

Sự quá quắt đã vượt qua mọi lý lẽ,

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT