watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5386 Lượt

Lauren bắt đầu đuổi theo Nick, nhưng Mary chận nàng lại:

− Đừng cãi lý với anh ấy.

Bà ta nhìn theo Nick và mỉm cười sung sướng với Lauren. Bà ta trông như đang chứng kiến một phép lạ.

− Nick sẽ đuổi cô ngay theo tính khí lúc này, và rồi suốt đời anh ấy sẽ hối tiếc về việc đó.

Khi Lauren ngần ngại, Mary nói thêm cách khả ái:

− Tới tối thứ sáu, Nick mới từ Chicago trở về. Chúng ta có được hai ngày để xả hơi. Ngày mai chúng ta có nhiều thì giờ rỗi rảnh để ann trưa bên ngoài- có thể là tại tiệm Tony. Chúng ta đã biết tiệm đó.

Không có nguồn sinh lực như điện năng cuả Nick, dãy nhà ban điều hành dường như trống vắng vào sáng hôm sau. Lauren tự bảo, đây là phút bình yên hạnh phúc, và nàng thích như thế, nhưng nàng thực sự không đạt được.

Đúng trưa, nàng và Mary lái xe đến tiệm Tony, nơi Lauren đã gọi điện giữ một bàn. Người bồi trưởng mặc bộ đồng phục màu đen, đứng ngay cửa phòng ăn, nhưng Tony đã thấy họ và vội vã bước ra. Lauren ngạc nhiên dừng bước, thụt lui khi thấy Tony vồ lấy Mary, nhấc bổng chị ta lên làm cho đôi giày đẹp cuả chị xuýt tuột khỏi chân.

Ông ta nói:

− Hồi chị làm cho cha và ông nội cuả Nick trong gara đằng sau chỗ cuả chúng tôi đây, tôi rất thích, vì thường được nhìn thấy chị và Nick- Rồi quay qua Lauren, ông ta tươi cười tiếp- Sao cô bé Laurie, bây giờ cô đã biết Nick và Mary, và biết cả tôi nữa. Cô đã trở nên một thành viên cuả đại gia đình rồi đấy!

Đoạn ông chỉ bàn cho họ. Xong, ông ta cười lớn, nói với Lauren:

− Ricộco sẽ chăm sóc cô. Ricộco nghĩ rằng, cô rất đẹp. Nó thẹn đỏ mặt mỗi khi nghe nhắc đến tên cô.

Ricộco cầm lấy phiếu đặt món ăn cuả hai người và thẹn đỏ mặt khi đặt trước Lauren một ly rượu. Mắt Mary long lanh, nhưng khi Ricộco đi rồi, Mary nhìn thẳng vào Lauren và nói không cần rào đón:

− Cô có muốn nghe chuyện về Nick không?

Lauren như nghẹn lại trên ly rượu:

− Xin đừng làm hỏng một bữa ăn trưa ngon lành. Tôi đã biết quá đủ về anh ấy rồi.

Mary kiên trì lịch sự:

− Chẳng hạn như về cái gì?

− Tôi đ

đã biết anh ấy là một người ích kỷ, cao ngạo, xấu tính, và là một tên bạo chúa độc tài!

− Vậy mà cô vẫn yêu anh ấy!

Đó không phải là một câu hỏi, mà một lời xác nhận.

Lauren đáp giận dữ:

− Vâng!

Mary đã thật sự dằn lòng, để khỏi đùa cợt với câu trả lời cuả Lauren.

− Tôi cũng nghĩ là Nick yêu cô. Tôi chắc cô đã biết.

Cố gắng gạt bỏ mối hy vọng phiền muộn nó làm cho trái tim nàng ửng sáng, Lauren ngẩng mặt lên nhìn các cửa sổ gắn kính đổi màu gần bàn cuả họ và hỏi:

− Cái gì làm bà nghĩ thế?

− Lúc bắt đầu, Nick không xử sự với cô theo cách mà anh ấy đã làm với những người đàn bà khác trong đời cuả ảnh.

Lauren nói một cách cay đắng:

− Tôi đã biết thế. Tôi đã biết Nick rất dễ thương với những người đàn bà khác.

Mary xác nhận:

− Đúng. Nick luôn luôn đối xử với những người đàn bà cuả ảnh bằng thái độ khoan dung, cười cợt…hững hờ, độ lượng. Khi cuộc tình còn tiếp diễn, ảnh quan tâm và duyên dáng. Khi người đàn bà quấy rầy ảnh, ảnh vẫn lịch sự mà cương quyết đẩy cô ta ra khỏi đời sống cuả ảnh. Từ xưa đến giờ, tôi chưa thấy một người đàn bà nào động đến mối xúc cảm sâu xa hơn trong tâm hồn cuả Nick ngoài sự âu yếm và lạc thú. Tôi từng nhìn thấy những người đàn bà cố gắng tìm những cách đầy sáng tạo, để làm cho Nick ghen tuông, nhưng anh chỉ xem điều đó là một trò giải trí không hơn không kém.

Lauren ửng hồng hai má khi được xếp cùng hạng với những người đàn bà mà Nick đã đưa vào giường ngủ. Nàng muốn cải chính, nhưng nàng nghĩ thật là vô ích, nếu từ chối điều ấy.

Mary bình thản nói tiếp:

− Cô đã thật sự làm cho Nick giận dữ. Nick tức tối với cô và với chính mình. Nick chưa đẩy cô ra khỏi cuộc đời ảnh được; Nick cũng chưa trả cô xuống dưới nhà. Cô không thấy rằng ảnh không muốn để cô làm việc với Jim và đơn giản chỉ muốn cô phải lên lầu để sẵn sàng dịch cú điện thoại cuả Rossi, nếu có, sao?

Lauren đáp nặng nề:

− Tôi nghĩ rằng Nick giữ tôi lại trên ấy để trả thù.

− Tôi cũng nghĩ thế. Có lẽ anh ấy muốn cô đáp trả những gì mà cô đã làm cho ảnh phải chịu đựng. Hay có thể ảnh đang cố tìm ra lỗi lầm cuả cô để ảnh không còn phải chịu đựng cô nhiều hơn nữa. Tôi không biết. Nick là một con người phức tạp. Jim, Ericka và tôi đã rất gần gũi Nick, nhưng ảnh vẫn giữa khoảng cách với chúng tôi. Có một phần trong bản thân ảnh không muốn chia xẻ với ai, kể cả chúng tôi. Sao cô có vẻ khác lạ thế kia?

Mary ngưng nói để hỏi Lauren.

Lauren thở dài:

− Nếu bà là bà mối, và tôi tin là thế, thì bà đã chọn sai đối tượng rồi! Bà nên nói chuyện ấy với Ericka, chứ không phải tôi.

− Đừng có nói dại!

− Bà không đọc bài báo về buổi tiệc ở Harbor Springs cách đây vài tuần sao?

Lauren bối rối không nhìn vào mặt Mary nữa khi nói thêm:

− Tôi đã ở Harbor Springs với Nick, và ảnh đã đuổi tôi về nhà vì Ericka sắp tới. Ảnh gọi cô ấy là “người bạn làm ăn quen biết”

Mary với tay qua bàn, nắm chặt tay Lauren và nói:

− Đúng, cô ấy là bạn làm ăn quen biết cuả anh ấy. Cả hai người là bạn thân và là mối làm ăn với nhau. Chỉ có thế thôi. Nick ở trong hội đồng quản trị cuả tổng công ty cha cô ấy, và cha cô ở trong hội đồng quản trị cuả Công nghìệp Hoàn cầu. Ericka đã mua ngôi biệt trang ngoài vịnh cuả Nick. Cô ấy thường thích chỗ đó và có lẽ cô đến đó để tiện bàn chuyện làm ăn.

Trái tim cuả Lauren lại như bay cao lên với niềm tin và hạnh phúc bất ngờ, dù tâm trí báo cho nàng biết tình trạng giữa nàng và Nick vẫn còn rất ít hy vọng. Ít nhất, Nick cũng đã mang nàng vào giường ngủ cuả cô bạn gái, chính ngay trong nhà cuả nàng bạn gái ấy! Nàng chờ Ricộco dọn thêm thức ăn xong mới hỏi tiếp:

− Bà quen biết Nick bao lâu rồi?

Mary đáp:

− Từ lâu lắm rồi. Lúc đầu, tôi đã làm kế toán cho cha cuả Nick và ông nội cuả Nick lúc tôi mới hai mươi bốn tuổi. Lúc ấy Nick mới lên bốn. Sáu tháng sau, cha Nick qua đời.

− Hồi còn bé, Nick thích gì?- Lauren hăm hở muốn biết mọi chuyện về người đàn ông đầy quyền uy, bí hiểm, đã chiếm được trái tim nàng mà dường như không muốn sở hữu nó.

Mary mỉm cười nhớ lại:

− Hồi ấy chúng tôi gọi Nick là Nicky. Đó là một cậu bé tóc đen, dễ thương nhất mà cô chưa từng thấy- tự hào như người cha, và đôi khi bướng bỉnh kinh khủng. Nick rất khoẻ mạnh, vui vẻ, thông minh- đúng như một cậu bé mà người mẹ nào cũng tự hào muốn có …

Gương mặt cuả Mary chợt gợn buồn, bà nói thêm:

− …trừ mẹ cuả Nick.

− Mẹ cuả Nick thì sao?

Lauren nhớ lại Nick đã miễn cưỡng như thế nào khi nói về mẹ mình ở Harbor Springs.

− Nick không nói nhiều về người mẹ.

− Tôi rất ngạc nhiên, cuối cùng Nick đã nói về mẹ mình.

Nét nhìn cuả Mary như lạc đi khi bà nhớ lại quá khứ:

− Bà ta là một phụ nữ đẹp tuyệt trần, vừa giàu, lại vừa hư hỏng vì được quá nuông chìu và khó tính. Bà ta như vật trang trí trên cây Noel- chỉ đẹp khi nhìn nhưng dễ vỡ và trống rỗng bên trong. Nick ngưỡng mộ bà ta bất chấp khuyết điểm cuả me.

Ngay sau khi cha Nick mất, bà bỏ đi, để Nick lại cho ông bà nội nuôi. Nhiều tháng sau khi bà đã bỏ nhà ra đi, Nick vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ trông bà trở về. Nick biết cha đã chết, không còn trở về với mình nữa, nhưng không chịu tin rằng mẹ mình lại không về với mình. Nick không bao giờ hỏi mẹ mà chỉ chờ mẹ mà thôi. Tôi đã nghĩ rằng ông bà nội Nick đã không để bà trở lại, và thành thật, tôi đã trách họ về chuyện đó- quả là bất công khi sự thật ngược lại.

Và rồi vào một ngày trước lễ Noel khoảng hai tháng, Nick không còn đợi bên cửa sổ nữa, và trở nên họat động như chong chóng. Lúc đó cha cuả Nick đã mất hơn năm, còn mẹ Nick đã tái giá và có một đứa con trai mới, dù trong chúng tôi không một ai biết về đứa bé. Dù sao, Nick đã rất quyết tâm. Nó làm tất cả mọi việc vặt mà nó nghĩ là kiếm được năm xu. Nó để dành tất cả số tiền đó, và trước ngày lễ Noel khoảng hai tuần, nó nói với tôi dẫn đi mua “một món quà thật đặt biệt”. Tôi nghĩ là nó đi tìm mua quà cho bà nội, vì nó dẫn tôi đi qua cả chục cửa hiệu để tìm mói gì Ề”hích hợp nhất cho một phu nhân”.

Mãi đến chiều tôi mới khám phá ra là nó muốn mua quà giáng sinh cho mẹ nó.

Trong một gian hàng bách hóa rất lớn, Nick đã tìm ra được món quà rất đặc biệt đó- một cái hp đựng thuốc viên, tráng men, khá đắt tiền. Nick đã ngây ngất nhìn ngắm cái hộp và niềm say mê cuả nó như lây sang tôi. Trong vòng năm phút, Nick đã thuyết phục cô bán hàng gói món quà lại và bảo tôi dẫn nó đến nhà mẹ để có thể tặng mẹ món quà.

Mary chăm chú nhìn Lauren, mắt rưng rưng ngấn lệ:

− Nick đã cố ý mua chuộc mẹ nó, ý nghĩ đó đã ăn sâu vào tâm trí nó, chỉ có tôi là không hiểu- Mary nuốt tiếng thổn thức và tiếp tục: Nick và tôi đi xe buýt tới Grosse Point. Nick rất nôn nóng nên khó ngồi yên chỗ. Nó bắt tôi xem lại tóc tai và áo quần nó đã đàng hoàng chưa. Nó cứ hỏi đi hỏi lại:”Cháu có đàng hoàng không?”

Chúng tôi tìm ra nhà ngay- một ngôi nhà đồ sộ được trang hoàng đẹp đẽ cho ngày lễ Giáng sinh. Tôi bấm chuông cửa, và Nick cầm lấy tay tôi. Tôi nhìn xuống nó và chưa bao giờ thấy một đứa bé bạo dạn như thế. Nó nói:

− Mary, cô có cho rằng cháu

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT