watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4250 Lượt

phòng biên tập, bên cạnh cô còn bảy, tám người nữa cũng đang chờ phỏng vấn. Cô hỏi người bên cạnh, biết rằng hôm nay là lần phỏng vấn cuối cùng, mấy người bọn họ đều phải vượt qua hai lần thi viết và thi nói trước mới có may mắn được gặp chủ biên ở đây. Bảo Lam lè lưỡi, cô chưa tham gia kỳ thi nào.

- An Bảo Lam. – Có tiếng người gọi cô, dùng bút chỉ vào cánh cửa thủy tinh mờ mờ của phòng chủ biên.

- Cô có thể vào rồi.

- Dạ vâng, cảm ơn. – Bảo Lam bước chân vào phòng chủ biên, mắt cô lập tức sáng lên.

Phòng chủ biên thực ra là một phòng làm việc lớn. Cách bày trí tinh tế thể hiện khiếu thẩm mĩ của chủ nhân căn phòng. Căn phòng lớn tới mức có thể cho một đoàn người vào đó tập Yo­ga được, nữ chủ biên của IN­CO, An Kỳ đẩy gọng kính trên sống mũi, hơi hếch cằm lên, hứng thú nhìn cô gái trông chỉ khoảng 18, 19 tuổi trước mặt.

Cô gái thấp thỏm đẩy cửa bước vào, đôi mắt trong sáng như mắt của một chú nai nhỏ mới sinh.

Quả nhiên là loại con gái mà Ân Tá thích.

An Kỳ chỉ cảm thấy như có một mũi kim đâm vào tim mình, đau nhói. Cô cau mày:

- An Bảo Lam? Chúng ta cùng họ với nhau. – Cô mỉm cười nhìn Bảo Lam, nhưng ánh mắt của cô lại khiến người khác cảm thấy thật lạnh lẽo.

- Dạ, vậy sao? – Nụ cười rụt rè và e thẹn.

- Em có thể ngồi ở đây. – An Kỳ lật hồ sơ của Bảo Lam ra, trường đại học danh tiếng trong cả nước, chuyên ngành đang học cũng tương đối “hot”, là sinh viên năm thứ nhất, mặc dù trang điểm rất nhạt nhưng nhìn đã thấy có khí chất, chỉ có điều cũng không phải là người nào xinh đẹp lắm.

Một con nhỏ bình thường như vậy, sao Ân Tá vừa giở hồ sơ của nó ra là đã lập tức gọi đi phỏng vấn? Lại còn đích thân gọi điện thoại.

Bảo Lam thấy chủ biên xem xét kỹ từng trang hồ sơ của cô nhưng không lên tiếng, trong lòng thấy bất an, ngượng ngùng ngồi trên so­fa không dám nói gì. Kim giây của chiếc đồng hồ treo tường tích tắc trôi, trong căn phòng chỉ vang lên tiếng lật giấy nhè nhẹ khiến Bảo Lam cảm thấy khó chịu.

- … Sinh viên năm thứ nhất của đại học Khánh Đại? – Bỗng dưng An Kỳ lên tiếng hỏi.

- Dạ vâng ạ, chuyên ngành báo chí.

- Ừ, trước đã đi làm ở tạp chí nào chưa?

- Em từng làm biên tập ở tạp chí trường.

- Có bạn trai chưa?

- … Dạ chưa. – Mấy ngày trước còn có, hôm nay thì không có nữa rồi. Bảo Lam đau lòng nghĩ.

- Ừ. – An Kỳ rất hài lòng với điểm này. – Tốt nhất là trong thời gi­an làm việc đừng có bạn trai,

cũng đừng có quan hệ quá thân mật với các nam đồng nghiệp. Tôi không thích cấp dưới của mình vì tình cảm mà ảnh hưởng tới công việc, tình yêu công sở là điều đại kỵ. Hiểu chưa?

Bảo Lam gật đầu liên tục, bất giác ngồi thẳng người lên, trong đầu cô nhớ lại những tư liệu mà mình đã tra trên mạng về công việc này, đề phòng lát nữa chủ biên hỏi lại không biết.

- … Ừ. – An Kỳ gấp tập hồ sơ của cô lại. – Thế thôi, em thông qua phỏng vấn rồi. Mai đi làm được không?

- Hả, thật sao? Cảm ơn chủ biên! – Không ngờ cô lại thông qua phỏng vấn một cách thuận lợi như thế.

- Không cần cảm ơn, tôi khó tính lắm, nói không chừng mấy ngày nữa em lại chửi lén tôi là máu lạnh. – An Kỳ lạnh lùng hỏi. – Em quen với Ân Tá hả?

- Ai cơ ạ?

- Lâm Ân Tá, người gọi điện gọi em đ

đi phỏng vấn ấy. – An Kỳ khẽ nghiêng đầu, nhìn Bảo Lam bằng ánh mắt nghi ngờ, – Em không quen anh ấy sao?

Khuôn mặt đẹp trai như một cơn gió mùa xuân ban nãy lại hiện lên trong đầu Bảo Lam, cô lắc đầu:

- Em gặp anh ấy một lần, nhưng… cũng không coi là quen biết ạ.

- Ừ, được rồi, em ra ngoài đi. – Khi Bảo Lam vừa khép lại cánh cửa phòng làm việc, An Kỳ cúi thấp đầu, đánh một dấu gạch chéo lên bức ảnh của Bảo Lam trong hồ sơ xin việc.

Một cái gạch chéo màu đen thật lớn, thật đậm.

Công việc ở tòa soạn rất vất vả. Ban ngày sau khi chủ biên đã lựa chọn đề tài, viết bản thảo và phê duyệt xong, những việc vất vả còn lại đều do cô làm. Nửa đêm vẫn còn ngồi trước máy vi tính, hai mắt lúc nào cũng sưng lên như sắp rụng xuống tới nơi. Cô day day hai mắt, ra đứng cạnh cửa sổ hít một hơi thật sâu, nghỉ ngơi mấy phút rồi lại tiếp tục làm việc.

An Kỳ vốn là người kỹ tính, trong phòng làm việc mười mấy người đều là sinh viên tốt nghiệp ở các trường đại học danh tiếng, người nào cũng nghe lời cô răm rắp, không ai dám cãi lại nửa câu. Tối nay uống hết ba cốc cà phê, nửa đêm về nhà nhưng tiếc tiền không dám gọi xe, Bảo Lam đành phải đi bộ một đoạn đường rất dài, hai chân mệt mỏi lê từng bước. Cuối cùng cũng về tới cổng chung cư, cô thấy trong hộp thư cạnh cửa có một bưu kiện mới.

Vừa mở thư ra, cô đã ngửi thấy một mùi quen thuộc.

Đó là thư của Un­cle Rain. Trên thế giới này, người vẫn còn viết thư tay cho cô như thế này chỉ còn mỗi chú ấy. Bốn năm trước khi Bảo Lam học lớp 10, bố bị tai nạn, nhà mất đi trụ cột chính, các kênh truyền hình và báo đài đều có đăng tin về vụ tai nạn đó, không ít người tốt bụng đều gửi tiền và quà đến giúp đỡ gia đình cô, có những người viết những bức thư an ủi thật dài.

Khi đó cô vẫn chìm vào hôn mê, không nhìn thấy cũng không đọc được những bức thư đó. Có thể đó là ý trời, Liệt Nùng đã dùng thuốc của mình để cứu sống Bảo Lam, sáng đầu tiên sau khi cô khỏe lại, bức thư của người này đến tay cô. Trong thư còn gửi kèm một tấm chi phiếu, nói là để giúp đỡ cô học tiếp, không có những lời cổ vũ thân tình, câu nói nào cũng rõ ràng mạch lạc. Buổi sáng nhận được thư, trời mưa rất lớn, bởi vậy cô bèn gọi người này là Un­cle Rain.

Chắc năm nay chú ấy cũng phải 40 tuổi rồi, cũng đáng tuổi chú mình. Cô mỉm cười thầm nghĩ.

Trong bức thư rơi ra một chiếc máy báo động màu đen.

Bảo Lam, cháu đã trưởng thành rồi, con gái sau khi trưởng thành sẽ gặp phải một số phiền phức mà cháu không thể tưởng tượng ra. Chiếc máy báo động định vị này có số điện thoại cố định của sở cảnh sát và công an, nếu gặp chuyện gì khẩn cấp, cháu hãy dùng tới nó, sở cảnh sát gần nhất sẽ phái người tới cứu cháu…

Một người chú thật chu đáo.

Bảo Lam mỉm cười nhét chiếc máy báo động vào túi áo khoác, lấy chìa khóa ra mở cửa. Chiếc chìa khóa xoay một vòng rồi bị tắc lại, cô giật mình – có người khóa trái cửa từ bên trong.

Rầm rầm rầm.

Bảo Lam đạp mạnh vào cánh cửa.

- Mẹ? Mẹ? Mẹ mở cửa ra!

Một lúc lâu sau, trong phòng mới vang lên tiếng bước chân vội vã, mẹ cô, Âu Dương Tú mở hé cánh cửa:

- Con về rồi hả?

- Dạ, làm thêm muộn quá nên con không muốn về trường. – Chưa chờ mẹ nói gì, cô đã lách vào trong phòng, sững sờ nhìn thấy một người đàn ông trung niên người quấn khăn tắm đang từ phòng tắm bước ra.

Không lời nào có thể tả nổi cảm giác của cô lúc này.

Người đàn ông đó có hàng lông mày rậm, trông rất đàn ông, thân trên không mặc gì, chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Nhìn thấy Bảo Lam, ông có phần ngượng ngùng, khẽ gật đầu rồi đi nhanh vào phòng ngủ. Một cảm giác khó chịu cuộn lên trong lòng Bảo Lam.

Đúng vậy, tai nạn đó đã qua đi bốn năm rồi, người mẹ vốn biết chăm sóc sắc đẹp của cô năm nay trông chỉ như 35, 36 tuổi, đúng là bà nên tái hôn, ai cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình mà.

Hai mẹ con nhìn nhau trong bóng tối.

- Chú ấy là bạn trai của mẹ, chú Thần. – Mẹ đóng cửa lại, đặt một tay lên cánh cửa phòng ngủ. – Ừm… Bảo Lam, mẹ không nghĩ là hôm nay con sẽ về…

Tình cảm của bà và chú Thần rất ổn định, vì lo cô con gái đang trong gi­ai đoạn trưởng thành, không thể chấp nhận được việc mẹ mình có tình cảm mới nên bà vẫn lén con gái, hẹn hò với người tình. Âu Dương Tú hỏi dò con gái:

- Chú Thần nói đưa mẹ sang Sin­gapo sống.

- Sin­gapo? – Bảo Lam giật mình, cô chưa bao giờ nghĩ tới việc có một ngày mẹ sẽ rời xa cô.

- Cháu là con gái của Tú hả? – Ông Thần đã mặc quần áo chỉnh tề, bước ra nắm tay Bảo Lam. – Lớn thế này cơ à? Bảo Lam, chú định kết hôn với mẹ cháu rồi di dân sang Sin­gapo.

Bảo Lam nắm chặt tay mẹ.

- Mẹ, mẹ nói là mẹ sẽ không bỏ con mà.

- Mẹ… – Âu Dương Tú nhìn ông Thần bằng ánh mắt cầu cứu. Bảo Lam hoang mang, cô nhìn người mẹ đã vất vả nuôi cô lớn thành người, bỗng dưng cảm thấy mình thật là ích kỷ. An Bảo Lam, mày đã lớn rồi, mẹ nuôi mày lớn ngần này đâu có dễ dàng gì, mày có tư cách gì mà cản trở mẹ đi tìm hạnh phúc?

- Bảo Lam này… – Ông Thần ho khẽ, chuẩn bị để nói một tràng dài, nhưng ông không ngờ mình lại bị Bảo Lam ngắt lời.

- Chú Thần? Chú sẽ đối xử tốt với mẹ cháu chứ?

- Đương nhiên, đương nhiên. – Ông vội vã gật đầu, khoác vai bà Âu Dương Tú nói. – Cháu hỏi mẹ đi, chú có đối xử tốt với mẹ cháu hay không?

- Mẹ? – Bảo Lam nhìn mẹ.

Bà Âu Dương Tú gật đầu, ánh mắt bà thể hiện hài lòng.

Thì ra khi mẹ ở cạnh chú ấy là lúc hạnh phúc nhất. Bảo Lam thất vọng ôm chặt mẹ, người phụ nữ đã sinh và nuôi dưỡng cô thành người. Phảng phất như một cuộc sinh y tử biệt, cô cố gắng ôm mẹ thật chặt trong tay.

- Mẹ, mẹ cảm thấy như vậy khiến mẹ vui là được. Con không có ý kiến gì cả.

- Bảo Lam… vậy còn con? – Âu Dương Tú lo lắng một mình cô ở lại đây không an toàn. – Con có đi cùng mẹ với chú không?

Trên khuôn mặt

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT