watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4262 Lượt

Mệt không? Bao giờ chúng ta đi được?

Chết tiệt thật, hóa ra người Bảo Lam hẹn lại là anh ta! Tiểu Thang chửi thầm một câu: An Bảo Lam đúng là một con chó nhỏ, vừa mới vào đã câu được một con cá to. Cậu ta vội vã nói là mình phải đi ăn cơm, biến nhanh xuống cầu thang. Phòng làm việc lúc xế chiều chỉ còn lại Ân Tá và Bảo Lam. Một mùi thơm thoang thoảng quyến rũ hơn cả mùi cà phê tỏa ra từ người anh.

- Còn phải làm thêm hả? – Anh liếc mắt vào tập bản thảo dày cộp trên bàn cô.

- Không, em vừa làm xong. – Bảo Lam nhấp một ngụm cà phê, sao anh biết là cô thích vị này nhất nhỉ? – Cảm ơn anh, anh tốt thật! Anh tốt với tất cả các cô gái khác như thế này sao?

Câu hỏi này có phần hơi đường đột.

Ân Tá mỉm cười:

- Đương nhiên là… không phải.

- Hồi nhỏ bố nói với em, trên thế giới này không có tình yêu nào vô duyên vô cớ, chỉ có mình là có thể khiến mình mỉm cười. – Bảo Lam nhớ lại khuôn mặt của bố. – Ân Tá, có phải ngày trước chúng ta gặp nhau rồi không? Sao anh lại giúp em?

- Ngốc quá… em nghĩ nhiều quá. – Anh đưa tay lên xoa nhẹ tóc cô. – Đi thôi, xuống dưới kia ăn cơm, anh mời em.

Lời mời của Ân Tá thường khiến người khác khó lòng mà từ chối, nhưng nếu biết khi ăn cơm sẽ gặp Ja­son, cô thà cả đời không bước chân xuống cầu thang.

Vừa đi ra khỏi tòa nhà không lâu, một cửa hàng đồ trang sức Cati­er ở ngay chỗ ngã rẽ thu hút ánh mắt của Bảo Lam. Noel năm ngoái, Ja­son nói là khi nào cô tròn 20 tuổi, hai người sẽ kết hôn và tới đây để mua nhẫn kim cương cho cô. Lời hứa hẹn ngọt ngào đã biến thành bong bóng, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, chỉ tiếc là bị một cơn gió vô tình thổi vỡ.

Cô nhìn vào bên trong qua lớp kính trong suốt, bỗng dưng cảm thấy người con gái ở trong cửa hàng rất quen thuộc, nhìn kỹ lại, đó chẳng phải là cô bạn gái Đàm Hiểu Phong của Ja­son sao? Nhìn kỹ lại, người bên cạnh quả nhiên chính là Ja­son. Hai người đang chụm đầu vào chọn nhẫn đôi. Người con gái thích một chiếc nhẫn rất đắt, Ja­son cau mày nói không đẹp, thực ra là vì nó đắt quá.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, không thể nào tránh được. Bảo Lam vội vã cúi đầu định bỏ đi thì đúng lúc đó Ja­son và bạn gái mới quay đầu lại, nhìn thẳng vào mặt Bảo Lam.

Bốn người mặt đối mặt với nhau.

Bạn trai cũ, bạn gái của bạn trai cũ, tình địch, trong cuộc sống yên bình của An Bảo Lam từ trước tới nay chưa bao giờ náo nhiệt như vậy. Ân Tá vô cùng thông minh, vừa nhìn đã phát hiện ra mối quan hệ của ba người.

Anh kéo tay cô vào trong cửa hàng.

- Em yêu, đi nào, chúng ta vào chọn nhẫn.

Nhân viên trong cửa hàng vừa thấy anh đã nhiệt tình chào:

- Anh Lâm, hoan nghênh anh đến với cửa hàng chúng tôi. – Sự nhiệt tình cứ như thể chỉ cần anh tới một lần thôi cũng đủ đem lại vinh quang cho tiệm của họ.

- Cô gái này hôm nay muốn xem chiếc nhẫn kim cương đẹp nhất của năm nay, cô có thể giới thiệu cho chúng tôi được không? – Ân Tá nói.

- Dạ vâng ạ. – Nhân viên vội vàng lấy ra chiếc nhẫn mà bạn gái Ja­son vừa rồi tỏ ý thích, Ân Tá cầm lên ngắm nghía.

- Có cái nào đẹp hơn nữa không? Cái này vẫn có vẻ…

- Dạ vâng ạ, anh Lâm đúng là tinh mắt. – Cửa hàng trưởng vội vàng bày ra trước mắt họ một đôi nhẫn tình nhân vô cùng tinh xảo. Ân Tá cố ý thân mật nói vào tai Bảo Lam ngay trước mặt Ja­son:

- Em cứ chọn đi, thích cái nào thì anh tặng cho em.

- … Anh đúng là vô dụng! – Đàm Hiểu Phóng mất mặt, giận dỗi bỏ đi. Ja­son vội vàng đuổi theo, đuổi được một đoạn không xa thì quay đầu lại buồn rầu nhìn Bảo Lam, rồi lại quay người đi mất.

Thấy họ đều đã đi, Bảo Lam thở phào nhẹ nhõm, cả người vừa nãy căng thẳng nên cứng đờ, giờ bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ân Tá bảo cửa hàng trưởng cất nhẫn đi, đưa Bảo Lam ra khỏi cửa hàng như chưa có việc gì xảy ra.

- Vừa nãy… cảm ơn anh. – Bảo Lam cười ngượng ngùng. – Người đó là người yêu cũ của em.

- Ừ, anh biết.

- Sao anh lại biết?

- Đôi mắt của em nói cho anh biết. – Ân Tá nói. – Đôi mắt của An Bảo Lam không thể che giấu được bí mật nào cả.

Khuôn mặt cô đỏ bừng.

- Em mời anh ăn cơm nhé.

- Được thôi. – Ân Tá không hề khách khí, đi lên phía trước cô như một cậu bé mới lớn, dáng người cao gầy nhưng lại cho người khác một cảm giác an toàn. Cô rất thích mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ người anh, nó giống như một mùi hương bẩm sinh rất quyến rũ.

Bảo Lam chi tiền rất rộng rãi, chưa nhận được lương nhưng cô gọi rất nhiều món ăn, bày kín cả một bàn. Ân Tá chỉ mỉm cười nói bữa ăn này thật thịnh soạn.

Người phục vụ hỏi hai người có muốn uống rượu không, Ân Tá nói là không nhưng Bảo Lam lại gọi một ly “Bách Lợi Điềm” (Giải thích: Tên một loại rượu của Trung Quốc).

- Anh còn tưởng em là kiểu con gái không uống rượu, không hút thuốc, không tới quán bar, từ nhỏ lúc nào cũng ngoan ngoãn ở nhà.

- Tại sao lại không phải? – Cô mỉm cười. Bao nhiêu năm nay, cô như một tờ giấy trắng, lúc nào cũng ngoan ngoãn, không uống rượu, không hút thuốc, không nói nhiều, ngay cả khi chia tay với Ja­son, cô cũng không tranh luận điều gì.

Một tờ giấy trắng tinh, trống rỗng, không có bất cứ dấu vết nào.

- Anh là người nhà của An Kỳ hả? – Bảo Lam rất tò mò.

Ân Tá chỉ cười, không trả lời.

- Chị ấy là bạn gái anh? Nhưng nhìn chị ấy lớn tuổi hơn anh nhiều… Xin lỗi, em vô duyên quá. – Bảo Lam ngậm chiếc thìa trong miệng. Ngụm trà trong miệng anh suýt thì phun ra ngoài, ngượng ngùng giải thích:

- Sao có thể thế được? Cô ấy học trên anh mấy khóa.

- A, hiểu lầm lớn quá rồi. Em xin lỗi, xin lỗi, anh ăn đi. – Bảo Lam vội vàng gắp thức ăn cho anh.

- Thực ra anh không còn là học sinh nữa, năm ngoái anh ở Mỹ về, trước đó học chuyên ngành kiến trúc. Anh mở một công ty thiết kế, có thời gi­an thì tới chơi. – Thiết kế kiến trúc có lẽ là chuyên ngành duy nhất trong khối ngành tự nhiên có hơi hướng của nghệ thuật. Cô nghe vậy thoáng kinh ngạc, thì ra anh là sinh viên chất lượng cao.

Cô vốn tưởng rằng anh học những chuyên ngành liên quan tới âm nhạc, bởi vì sự nho nhã toát ra từ con người anh như mùi chanh thơm mát, khiến người ta khó có thể quên được.

Cô gọi nhân viên phục vụ ra thanh toán, nhưng nhân viên chỉ mỉm cười nói:

- Anh Lâm đây đã thanh toán rồi, anh ấy là hội viên VIP của tiệm chúng tôi.

- Trời ơi, sao đi đến đâu anh cũng là hội viên vậy?

Anh chỉ cười mà không nói gì. Buổi hòa nhạc tối nay rất hay, cô xem chăm chú, thi thoảng lại lén quay sang nhìn anh. Khuôn mặt anh nhìn nghiêng trong ánh sáng mờ mờ đẹp như một bức tượng. Chàng trai này khó đoán như một câu đố, nhưng lại như một quả tranh mới hái, rốt cuộc thì tại sao anh lại tiếp cận với cô?

Trời đã rất khuya, Ân Tá lái xe đưa cô về tới nhà, nhìn theo cho tới lúc đèn nhà cô đã bật sáng rồi mới yên tâm quay xe về. Mấy hôm nay mẹ không ở nhà, khi Bảo Lam bật đèn phòng khách lên, kinh ngạc phát hiện ra Ja­son đang ngồi trên ghế sa­lon.

- Cái gã chiều nay đưa em về hả? Hắn là ai? – Ja­son lên tiếng gắt gỏng.

- Không cần anh lo. – Bảo Lam mở rộng cửa ra. – Làm thế nào mà anh vào được.

Anh ta lúc lắc xâu chìa khóa trong tay.

- Cái này là em đưa cho anh.

- Vậy làm phiền anh, sau khi chia tay đừng có chạy tới ngồi trên ghế nhà tôi lúc nửa đêm được không, người sống cũng bị anh dọa cho chết khiếp.

- Nhìn khí sắc của em cũng không tệ… – Vốn tưởng rằng Bảo Lam không có anh ta thì sẽ không sống được, bây giờ thấy cô vẫn khỏe mạnh, lại còn có một người con trai khác lái ô tô đưa về, anh ta không tránh được cảm giác thất vọng. – Người vừa nãy rốt cuộc là ai? Bạn trai mới hả?

- Chẳng liên quan gì tới anh cả.

- Sao lại không liên quan? Em vừa mới chia tay với anh, chớp mắt đã có người mới, có phải em cố ý làm anh mất mặt không?

Cô tức nghẹn họng, một hồi lâu không nói nên lời.

- Thôi bỏ đi, không tính toán với em. – Ja­son lấy ra một quyển sổ tín dụng. – Đây là số tiền mà em dùng của anh tháng trước và tháng trước nữa, trước tháng này trả hết cho anh, cứ chuyển tiền vào tài khoản của anh là được rồi.

- Cái gì? – Cô nhìn quyển sổ ghi chép lại những lần đi mua quần áo, đi ăn cơm, hoang mang mất mấy giây, những cái này chẳng phải những khoản chi tiêu khi yêu nhau sao? Lúc đầu anh nói là tặng cho cô, sao bây giờ lại trở mặt không chịu nhận, còn bắt cô phải tự trả tiền.

Sự lạnh lẽo dâng lên từ đáy lòng, cô cầm hóa đơn lên nói:

- Được! Tôi sẽ trả! Muộn quá rồi, anh về đi, để chìa khóa nhà tôi lại.

Ja­son không chịu đi.

- … Đã muộn thế này rồi… Em để anh ngủ ở đây một đêm. Đêm cuối cùng của chúng ta, Bảo Lam… – Anh ta ôm chặt lấy Bảo Lam nhưng cô lạnh lùng đẩy ra.

Giây phút đó, trong lòng cô chỉ là sự căm ghét đến cùng cực gã đàn ông trước mặt, thậm chí cô còn nghĩ, có phải ngày trước mình bị điên hay không mà lại đi thích một kẻ như thế này?

- Buông tay ra! Đưa chìa khóa cho tôi.

- Định giả vờ đoan trang hả? – Ja­son vẫn mặt dày, ôm chặt lấy cô. – Thực ra trong lòng em vẫn còn nhớ anh? Vẫn còn thích anh phải không?

- Này! Anh! – Con gái sức yếu, cô giằng co với hắn, lồng ngực sắp vỡ ra vì bị ôm quá mạnh. Đúng lúc này, cánh cửa lớn khép hờ bị người nào đó đẩy mạnh, hai người trong phòng đều sửng sốt quay lại, thấy dưới ánh

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT