|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ông Thần có gì đó không vui, Bảo Lam biết ông không hoan nghênh mình. Cô vỗ vai ông Thần:
- Thủ tục di dân sang Singapo khó làm lắm, con không đi đâu. Có điều, chú Thần này, sau này nếu chú bắt nạt mẹ cháu, cháu sẽ tới Singapo tìm chú tính sổ đấy! – Giọng nói có vẻ đùa cợt nhưng trong đó lại hàm chứa một sức mạnh đáng sợ, khiến ông Thần cũng phải kiêng nể vài phần.
Âu Dương Tú rơi nước mắt, ôm con gái vào lòng. Bảo Lam nói dối là mình đã mệt, chui vào phòng ngủ. Căn phòng bên cạnh vang lên tiếng nói chuyện rất thân mật của mẹ với người tình, cô nằm trên chiếc giường mà mình đã ngủ từ nhỏ, cảm giác yếu đuối lại ập đến. Cô nhớ tới người bố đã qua đời trong tai nạn, người bố có khuôn mặt hiền lành và nụ cười ấm áp, khuôn mặt đó tan vào ánh đèn đang tối dần.
Trước khi bị tai nạn, bố mẹ cô đang cãi nhau. Bảo Lam nhét tai nghe vào tai, ngồi hàng ghế sau nghe nhạc, không muốn nghe thấy tiếng cãi vã của bố mẹ. Xe đi vào một con đường đông đúc, một chiếc xe BMW màu trắng ở bên trái bỗng ra hiệu muốn vượt, ép xe của bố về một bên. Chiếc xe của họ tông mạnh vào bên đường, sau khi lăn một vòng, cô chìm vào hôn mê.
Khi tỉnh dậy, y tá nói với cô rằng bố cô đã qua đời.
Tối hôm đó bố uống rượu, sau khi tai nạn xảy ra, người ta cũng kiểm tra và tuyên bố rằng nồng độ cồn trong máu của bố vượt quá tiêu chuẩn, nhận xét rằng cả hai bên đều phải chịu trách nhiệm, do đó tiền bồi thường tai nạn đã ít lại càng ít hơn. Trụ cột trong gia đình bỗng chốc sụp đổ, mẹ được bố chiều đã quen, từ sau khi sinh Bảo Lam xong, mẹ không phải đi làm, tiền tiết kiệm của bố cũng chỉ đủ cho hai mẹ con sống thêm một thời gian nữa. Bây giờ học đại học, tiền học phí, sinh hoạt phí đều tăng lên, Bảo Lam không muốn chìa tay ra xin Uncle Rain nên vừa đi học vừa làm thêm. Vốn tưởng rằng có thể qua được 4 năm đại học, sau khi tốt nghiệp cố gắng làm việc để cùng mẹ sống những ngày sung sướng, ai ngờ còn chưa kịp nói với mẹ về ý định của mình, mẹ đã thông báo với cô rằng sẽ di dân…
Chiếc điện thoại ở đầu giường đổ chuông, chỉ có Ngải Linh Linh mới biết số điện thoại bàn nhà cô, Bảo Lam nhấc ống nghe lên, giọng nói gay gắt.
- Này, bực mình quá, mau an ủi tâm hồn nhỏ bé vừa bị tổn thương của tớ đi.
- … – Đầu dây bên kia thoáng im lặng. – Em bị thương hả?
Giọng nói này là? Cô ngồi bật dậy.
- Không có gì, không có gì… xin lỗi, anh là?
- Lâm Ân Tá. – Giọng nói của anh vang lên. Đúng rồi, giọng nói hơi khàn khàn của anh có thể khiến bất cứ cô gái nào rung động. Nhưng Bảo Lam rất tỉnh táo. – Sao anh lại có số điện thoại nhà em?
- Tôi đang gọi số di động của em mà.
Cô cầm di động lên xem, quả nhiên là đã hết pin, thế là nó tự động chuyển vào số điện thoại nhà.
- Có phải anh có việc gấp gì không? – Cô nhớ ra ban ngày mình còn một chuyên đề chưa làm xong, chắc là Ân Tá có việc cần gấp nên nửa đêm mới call tới cho cô để giục.
- Ừm, chuyên đề mà hôm nay An Kỳ phân công cho em làm, khi viết có cảm giác gì không?
Bảo Lam giật mình, quả nhiên Lâm Ân Tá luôn nói với giọng của một thượng cấp.
- Dạ dạ, em đang cố gắng ạ, ngày mai sẽ giao cho anh.
- Chăm chỉ viết là tốt, không cần phải gấp quá. – Ân Tá hỏi. – Ngày mai có rảnh không? Tôi có hai tấm vé đi xem ca nhạc, em có muốn đi xem cùng không?
- Hả?
- Không thích hả? – Giọng Ân Tá có vẻ thất vọng, chẳng phải trong hồ sơ xin việc của cô có ghi sở thích là nghe nhạc sao?
- Không phải không phải. – Bảo Lam nói theo phản xạ. – Chỉ là ngày mai hơi bận, em định viết cho xong cái chuyên đề.
- Ồ, vậy hả. – Anh tỏ rõ sự thật vọng. – Vậy cố lên nhé.
Cúp điện thoại xong, Bảo Lam lại nằm vật ra giường, trong lòng vô cùng hối hận. Sao lại từ chối người ta cơ chứ? Chẳng phải chỉ là viết một cái chuyên đề thôi sao, ban ngày làm việc chăm chỉ một chút, buổi tối là có thể đi xem ca nhạc được rồi.
Điện thoại lại vang lên lần nữa. Bảo Lam nghĩ, nếu anh còn nhắc lại chuyện này, chắc chắn cô sẽ đồng ý. Cô nhấc điện thoại lên, dịu dàng “a lô”, nhưng trong điện thoại lại vàng lên mấy tiếng xì chua loét của Ngải Linh Linh:
- Bảo Lam, từ lúc nào cậu bắt đầu nói chuyện dịu dàng như thế hả? Rung động với ai rồi sao?
- Chết tiệt. Muộn thế rồi, có việc gì thế? – Cô nhanh chóng nói với giọng của hai người bạn thân, ngồi dựa lưng vào gối và ăn đồ ăn vặt.
- Lần trước bọn mình gặp một anh chàng đẹp trai ở cửa hàng tạp hóa ấy, cậu còn nhớ không? – Ngải Linh Linh kích động nói. – Hôm nay tớ nhìn thấy anh ấy trên tivi! Là thanh niên xuất sắc của thành phố mình năm nay, tên là Lâm…
- Lâm Ân Tá.
- Quả nhiên là cậu quen anh ta! – Ngải Linh Linh như bị người ta giẫm vào đuôi, hét lên chói tai. – Hôm đó cậu còn không chịu nhận! Xì…
Bảo Lam mỉm cười.
- Cậu nghĩ nhiều quá, tại sau đấy tớ gặp lại anh ấy. Công việc biên tập ở tòa soạn tạp chí của tớ bây giờ cũng là nhờ anh ấy tớ mới có cơ hội.
- Thế hả… – Linh Linh như suy nghĩ cái gì đó. – Chẳng có ai tốt bụng thế cả! Chắc là anh ta có ý gì đó với cậu rồi.
- Không phải đâu. – Bảo Lam nhớ lại ban nãy Ân Tá mời cô đi xem ca nhạc, bất giác hai má nóng bừng lên. Linh Linh lại nói:
- Có cơ hội thì phải nắm lấy, biện pháp tốt nhất để quên đi một tình cảm thất bại chính là tìm một tình yêu mới! Bảo Lam, lần này là con rùa vàng thật đấy! Một con rùa vĩ đại! Nghe nói 16 tuổi anh ấy đã bắt đầu giúp đỡ gia đình chuyện kinh doanh, lại có công ty riêng, có quan hệ công việc trên nhiều thành phố, chắc chắn là nhiều người theo đuổi lắm.
- Chuyện tương lai ai mà biết được! – Bảo Lam chỉ cười, nhớ lại ngày trước mình còn mơ có ngày sẽ được mặc áo cô dâu đi bên cạnh Jason, bây giờ chỉ thấy thật là châm biếm.
Ngải Linh Linh biết cô đang nghĩ cái gì đó:
- Cậu đừng có nhớ gã khốn nạn đó nữa! Anh ta bỏ rơi cậu là để cho cậu một con đường sống, Bảo Lam, cố lên! Đừng có từ bỏ anh chàng Lâm gì gì đó.
- Lâm Ân Tá.
- Đúng rồi, Lâm Ân Tá, đúng là cái tên này. – Linh Linh huyên thuyên một hồi nữa, dạy Bảo Lam làm thế nào để theo đuổi người con trai khác, nửa tiếng đồng hồ sau Bảo Lam mới cúp điện thoại, bên tai vẫn còn vang lên tiếng nói của Ngải Linh Linh. Phòng mẹ ở bên cạnh không còn động tĩnh gì nữa, chắc là mẹ đã ngủ rồi, Bảo Lam đi đánh răng, chuẩn bị đi ngủ thì Ngải Linh Linh lại gọi điện thoại đến.
- Được rồi, được rồi, nữ ma đầu, cậu yên tâm đi, tớ sẽ không bỏ qua Lâm Ân Tá đâu.
- … Cái gì? – Hóa ra là giọng của Ân Tá, Bảo Lam sợ toát cả mồ hôi. Ân Tá hỏi. – Em vừa bảo là không bỏ qua ai?
- Không có gì, không có gì. – Cô vội vã nói lảng sang chuyện khác. – Có chuyện gì không ạ?
- Vừa nãy em bảo ngày mai bận, thế ngày kia thì thế nào? – Ân Tá giải thích. – Biểu diễn âm nhạc kéo dài hai ngày, tôi có thể đổi vé sang ngày kia.
Thượng đế ơi! Anh lại hẹn thêm lần nữa.
Nếu lần trước anh gọi điện thoại, Bảo Lam còn nghi ngờ rằng Ân Tá chỉ mời cô theo phép lịch sự, thế thì lần này cô thực sự không còn nghi ngờ gì thành ý của anh nữa! Có quỷ mới biết được rằng vé xem ca nhạc có thể thay đổi được thời gian, cô chỉ nghe người ta nói “Vé bán ra, miễn trả lại!”.
Mặc kệ! Cứ đồng ý đi!
- … Dạ được!
- Ừ, vậy ngày kia tôi tới đón em được không? – Giọng nói của Ân Tá đã nhẹ nhàng hơn. – Hôm đó gặp nhé.
- Dạ vâng ạ. – Lần này đặt điện thoại xuống, Bảo Lam thở phào nhẹ nhõm. Thế là… thế là cô đã đồng ý hẹn hò với anh rồi? Hay chỉ là đi xem một buổi hòa nhạc? Cô ôm chặt hai gò má nóng bừng, như vậy có phải là bắt đầu một tình yêu mới không? Cô chạy nhanh như bay tới trước tủ quần áo, lộn tung cả tủ lên để tìm quần áo mặc cho buổi xem ca nhạc sắp tới.
Chương 2: Nổi gió
- Đi ăn cơm tối không? Cùng đi nhé? – Mọi người trong phòng làm việc đã về gần hết, cậu bạn đồng nghiệp Tiểu Thang chạy tới hỏi.
- Ồ, không cần đâu, tớ có hẹn rồi. – Bảo Lam mỉm cười, lại vùi đầu vào bản thảo.
Tiểu Thang là một biên tập mới vào cùng đợt với Bảo Lam, chủ biên An rất thích cậu ấy. Anh chàng này trông rất bảnh bao, thích chơi với con gái, cùng làm việc với nhau, cậu luôn xung phong đi mua trà hay cà phê cho mọi người. Mấy ngày nay, con gái trong văn phòng đều không ngớt lời khen ngợi cậu.
Cậu quét mắt nhìn Bảo Lam, huýt sáo:
- Wow, tớ phát hiện cậu càng ngày càng xinh đẹp đấy, lúc mới đến trông như một học sinh cấp ba ấy. – Hôm nay Bảo Lam mặc một chiếc áo khoác ngắn màu hồng và chiếc váy gấp ly màu đen, đôi tất màu xám nho nhã khiến đôi chân dài của cô càng thêm xinh đẹp. Tiểu Thang tới gần Bảo Lam, hỏi nhỏ. – Có bạn trai chưa? Nói thật đi, tớ có còn cơ hội không? Thực ra…
Đúng lúc đó có người mang cà phê tới, đặt trên bàn Bảo Lam, ngắt lời của Tiểu Thang. Cậu không vui quay đầu lại, đúng lúc gặp phải ánh mắt sắc bén của Lâm Ân Tá, sợ hãi chẳng dám nói thêm nửa lời.
Anh chàng Lâm Ân Tá nếu xét về ngoại hình, về khí chất, về gia thế, tất cả đều vượt xa những người cùng tuổi khác, người tinh mắt chỉ cần nhìn là biết anh là một người đặc biệt.
- Anh Lâm? Chào anh, chào anh. – Tiểu Thang biết anh là bạn
thân của chủ biên. Ân Tá gật đầu, hỏi Bảo Lam bằng giọng thân mật:
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




