watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3250 Lượt

Cánh tay nắm lấy eo nàng, y siết chặt vào. “Là gần đây ta quá chiều chuộng nàng sao?”

Kể từ sau khi Nam Hân Nhạc rời khỏi, càng ngày nàng càng không biết nghe lời, thái độ càng lạnh nhạt với y hơn lúc trước.

“Gần đây nàng không còn ngoan ngoãn nữa.” Y như than thở, Nam Ngụy Tử nghe được trong cách nói của y có phần không vui, trong lòng hồi hộp.

Biết rằng trêu trọc y không có lợi gì cho mình, chỉ là tính kiêu ngạo không cho phép nàng yếu thế, “Ta nghĩ trong Vương Phủ có biết bao thị thiếp chờ đợi ngài sủng ái, mỹ lệ dịu dàng không thua kém một Ngụy Tử này.”

“Rất là nhiều.” Nhiễm Phượng Thâm không phủ nhận, nói gần như vui vẻ “Bổn vương gần đây mới nạp một số mỹ nhân danh kỉ làm thiếp. Trong đó có một hoa khôi kiều diễm nhất thiên hạ, tính tình dịu dàng lại xinh đẹp khiến cho bổn vương vui vẻ, nàng ta múa rất đẹp, Ngụy Tử muốn xem không?”

“Không, Ngụy Tử không có hứng thú với múa…”

“Ngày mai là sinh nhật bổn vương.” Nhiễm Phượng Thâm cắt ngang lời nói của nàng, gương mặt anh tuấn kề sát cần cổ trắng noãn, ngửi mùi hương thoang thoảng trên người nàng. “Ngụy Tử quên rồi sao?”

Nam Ngụy Tử không nói, làm sao nàng quên. Mỗi lần sinh nhật y, nàng nhất định phải tự chuẩn bị thức ăn, y sẽ đến Bạch Tháp, dùng xong bữa sẽ hưởng dụng đồ chơi là nàng.

“Tối mai bổn vương sẽ không đến đây…” Y dừng lại, cảm nhận được thân thể yêu kiều giảm bớt căng thẳng, y mới chậm rãi lên tiếng “Nhưng mà, nàng phải đến vương phủ.”

Cái gì? Nam Ngụy Tử không muốn, “Vương gia quên rồi, nơi mà Thánh nữ có thể đi chỉ có Bạch Tháp và Hoàng cung thôi.” Trừ phi tế thần, còn ngoài ra nàng cũng không thể ra ngoài.

“Gần đây phương bắc không có yên tĩnh nữa, dường như là tàn dư của Man Di lại ngu ngốc phá rối…”

Hử? Nam Ngụy Tử lập tức nhíu mi. “Có phái ảnh vệ đi điều tra không?” Nếu như Man Di thật đội mồ sống dậy cũng không hay, mà nước Vệ cũng là ở phương bắc. Năm ấy tuy nước Vệ đầu hàng, nhưng dã tâm vẫn còn tồn tại, chỉ là bề ngoài khuất phục mà thôi. Nếu bọn họ và Man Di liên kết lại thì rất khó đối phó.

“Ngày mai đến Vương phủ chúc thọ bổn vương.” Nhiễm Phượng Thâm cắn nhẹ lỗ tai nàng “Chỉ cần nàng đến, ta sẽ cho nàng biết kết quả điều tra.”

“Ngài…” Nam Ngụy Tử trừng mắt nhìn y.

“Sao hả? Thật ra bổn vương rất muốn Thánh nữ đến thưởng thức tài nghệ múa của thị thiếp mình, hi vọng thánh nữ sao khi xem xong, có thể tự mình múa lại cho bổn vương xem, để chúc thọ bổn vương.” Nhìn tức giận trong mắt nàng, y nói thêm một câu “Nhưng không được mặc gì.”

Nam Ngụy Tử nắm chặt lòng bàn tay.

“Yên tâm, nàng nhảy múa chỉ có bổn vương mới được xem.” Nhiễm Phượng Thâm cười gian, nhưng anh tuấn khiến người ta không thể dời mắt.

“Ta không nỡ để người khác thấy vẻ đẹp của nàng.” Y hôn lên môi mím chặt, đầu lưỡi nhẹ liếm qua cánh môi, giống như đùa thú cưng trong lòng bàn tay.

“Nhận được quà mừng thọ, bổn vương lập tức cho nàng cái nàng muốn, sao hả?” Y đợi đáp án của nàng.

Nam Ngụy Tử cắn chặt răng, ánh mắt cực lạnh, nàng rũ mắt, cố hết sức đè nén lửa giận.

Rất lâu sau, nàng mới thả nắm tay ra, chậm rãi mở miệng “Ta sẽ đi.” Lạnh lùng thốt ra câu này, nàng kéo tay y ra, cất bước đi vào trong phòng.

Sau khi nàng đi khỏi, Nhiễm Phượng Thâm cười ẩn ý, cùi đầu nhìn khăn ướt trên tay, trên đó vẫn còn vương hương thơm của nàng.

Ngửi lấy mùi hương, đôi mắt đen thăm thẳm lóe lên sự khó hiểu.

Chương 5

Nhiễm Phượng Thâm quyền thế ngút trời, từ vài tháng trước, chúng thần triều đình đã chuẩn bị hậu lễ cho yến tiệc hôm nay tại Vương Phủ, chúc mừng đại thọ Nhiếp Chính Vương.

Giờ phút này phủ Đông Lăng Vương ca múa tưng bừng, quan viên ngồi hai bên chúc mừng, vui vẻ xem vũ cơ ca múa, uống rượu nói chuyện phiếm.

“Hoàng thượng giá đáo.”

Nghe hoàng đế đến, bọn họ vội vàng đứng dậy, cung kính hành lễ.

“Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

“Bình thân.” Giọng nói Nam Phi Vụ lanh lảnh, trên người mặc hoàng bào kim long, đầu đội mão vàng, dung mạo tuấn tú, khí chất cao quý, nhìn hòa nhã nhưng lộ ra khí thế bức người của quân vương.

Y quay người lại đưa tay về phía kiệu, cung nữ lập tức vén màn mỏng lên, một cánh tay dài trăng trẻo đưa ra, đặt trên tay Nam Phi Vũ, bóng dáng thướt tha bước ra khỏi kiệu.

Trên sân mọi người lập tức nín thở.

Nam Ngụy Tử mặc bào phục Thánh nữ, ống tay áo rộng lớn có tơ vàng quấn quanh, váy áo màu xanh nhạt có hoa văn xinh xắn. Mão dây vàng buông rơi phát ra những tiếng linh kinh theo động tác của nàng. Tóc đen xõa ra như thác nước, trước trán có đeo một dây ngọc, khăn che màu vàng phủ lên gương mặt nhỏ nhắn. Mắt mở to, trên mặt chỉ thấy rõ một đôi mắt quyến rũ muôn phần.

“Chúng thần khấu kiến thánh nữ.” Chúng thần tôn kính quỳ xuống, sùng kính nhìn Nam Ngụy Tử, không dám có một ánh mắt lăng mạ.

Bàn tay Nam Ngụy Tử nhẹ giơ lên.

“Hãy bình thân.” Nam Phi Vũ thay nàng lên tiếng, ngẩng đầu nhìn về Nhiễm Phượng Thâm đang ngồi trên ghế chủ, thân là thiên tử lại khom người hành lễ. “Hoàng thúc, trẫm chúc người phúc như đông hải, thọ tỷ nam sơn.”

“Hoàng thượng long trọng rồi.” Nhiễm Phượng Thâm lên tiếng, thần thái ngông cuồng lười nhác, dường như y mới đúng là quân vương.

“Hoàng thúc cũng như là phụ thân của trẫm, điều này nên làm mà.” Nam Phi Vũ mỉm cười, không vì Nhiễm Phượng Thâm vô lễ mà nóng giận.

“Thánh nữ cũng đến Đông Lăng Vương phủ, bổn vương thật sự thụ sủng nhược kinh*”. Cười nhạt, Nhiễm Phượng Thâm nhìn trên người Nam Ngụy Tử. 0

Nam Ngụy Tử rũ mắt, khẽ nói sau khăn che mặt “Chúc mừng đại thọ Nhiếp Chính Vương.” Âm thanh bình thản như trân châu đổ xuống, mượt mà dễ nghe.

Nhiễm Phượng Thâm nghe ra giọng điệu của nàng có phần lạnh nhạt, môi cười vui vẻ, y đứng dậy, nhường ghế chủ “Hoàng thượng mời ngồi.”

Hành động của y làm Nam Phi Vũ sửng sốt, cá tính ngông cuồng của hoàng thúc làm sao nhường ghế cho người khác, cho dù y là hoàng đế cũng không ngoại lệ.

Nhưng y cũng không nói nhiều, chỉ tiến lên ngồi vào ghế chủ.

Nhiễm Phượng Thâm giơ tay bảo người bên cạnh chuẩn bị bàn và ghế dựa “Mời Thánh nữ.” Y giơ tay.

“Đa tạ Nhiếp Chính Vương.” Nam Ngụy Tử bước qua y. Khi đi qua, tay

y nhẹ nhàng sờ tóc nàng.

“Ngụy Tử, ta chờ mong điệu múa của nàng.”

Nàng mím môi, bàn tay trong tay áo nắm chặt. Lúc nàng ngồi xuống, Nhiễm Phượng Thâm cũng ngồi vào ghế dựa bên cạnh nàng. Hai người tựa vào nhau rất gần, người hầu bên cạnh đứng thẳng, vừa vặn che khuất tầm mắt phía dưới. Rõ ràng công khai nắm tay nàng.

Y lớn mật khiến nàng kinh ngạc, vội vàng nhìn bốn phía, thấy người hầu vừa vặn cản hết ánh mắt xung quanh, lúc này mới yên tâm. Nhưng như vậy cũng quá là nguy hiểm. Nam Ngụy Tử lập tức vùng vẫy muốn rút tay ra, y lại nắm chặt, nàng lạnh lùng trừng mắt nhìn y “Buông tay.”

Nhiễm Phượng Thâm uể oải nhíu mày “Đừng lo, bọn họ sẽ không nhìn thấy.” Ngay cả người trong vương phủ, cho dù nhìn thấy cũng không dám nói cái gì.

“Nhưng mà nàng cứ vùng vẫy như vậy, ta cũng không dám bảo đảm.” Y cười cảnh cáo.

Nam Ngụy Tử cắn răng, lập tức quay đầu, không nhìn y nữa, mặc cho y nắm tay.

“Vậy mới ngoan.” Y cười, ý bảo thọ yến tiếp tục, cho chúng thần ngồi xuống, đàn trúc vang lên, vũ cơ lại tiếp tục nhảy múa.

Nhiễm Phượng Thâm cầm ly rượu, nhấm nháp một chút, y không hứng thú với vũ cơ bên dưới. Đôi mắt đen chỉ nhìn Nam Ngụy Tử, ngón tay cứ miết lòng bàn tay mềm mại của nàng

Nam Ngụy Tử không thèm đếm xỉa ngứa ngáy trong lòng bàn tay. Nhưng ánh mắt y cứ nhìn người bên cạnh khiến Nam Ngụy Tử không chịu được nữa “Vương gia, vũ cơ của ngài đang khiêu vũ phía dưới để ngài vui. Ngài không vui vẻ thưởng thức mỹ lệ của các nàng sao?”

“Các nàng không đẹp bằng nàng, mà bổn vương cũng có hứng thú với điệu múa của nàng hơn.” Đan tay vào tay nàng, mười ngón nắm chặt, nói năng bừa bãi “Ngụy Tử có chuẩn bị xong để khiến bổn vương vui vẻ chưa?”

Nam Ngụy Tử mím môi, lạnh lùng nói ” Nếu nước Vệ và Man Di liên minh, đối với Kim Lăng hoàng triều không có gì tốt, Nhiếp Chính Vương không thèm để ý sao?” Biết rõ tình hình phương bắc không an ninh, y vẫn xem như không có chuyện gì, thậm chí lấy chuyện trọng đại vậy ra đùa giỡn, bắt nàng làm mình hài lòng.

“Có thánh nữ ở đây, bổn vương cần gì để ý.” Đối với an nguy của Kim Lăng, đời sống của dân chúng có tốt đẹp hay không, nàng là người quan tâm hơn ai hết. “Ngụy Tử, nàng và Nam Vương thật là giống nhau.”

Cho dù căm ghét, nhưng nàng lại mang dòng máu của Nam Vương, trung thành với hoàng triều.

Nghe y nhắc tới Phụ Vương, đôi mắt có phần lạnh lẽo, nàng lạnh lùng nhìn y. “Sai rồi, ta không giống Phụ Vương.” Phụ Vương ngu trung với hoàng tộc, nàng thì không.

“Ta quan tâm là Vũ Nhi, ta muốn y yên ổn ngồi trên hoàng

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT