|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
vị, ta muốn y chân chính trở thành hoàng đế. Điều gì uy hiếp đến hoàng vị của y, ta đều sẽ trừ khử.” Nàng không giống Phụ Vương, Phụ Vương vì giang sơn Nhiễm Thị, mà nàng muốn Kim Lăng trở thành Nam gia.
Nhiễm Phượng Thâm bình tĩnh nhìn nhau với nàng, thấy vẻ lạnh lùng trong mắt nàng, nhìn nàng nén hận, y cười khẽ “Bao gồm cả bổn vương sao?”
Nàng còn chưa trả lời, âm nhạc ngưng lại, vũ cơ đứng thẳng ở hai bên, một nữ tử từ chổ tối đi ra, khi nàng ta xuất hiện, chúng thần kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng ta.
Nữ tử mặc vũ y màu đỏ, lộ ra cái eo thon nhỏ, phía dưới mặc một chiếc váy mỏng, ở 2 mắt cá chân mang một hai cái chuông, sắc đẹp mê hồn trong ánh đèn càng tuyệt đối khiến người ta động lòng.
Tiếng trống vang lên, nữ tử nâng tay vung ra tay áo màu đỏ, mũi chân bước nhẹ, tiếng chuông vang theo tiếng trống, chân nhấc lên biểu diễn điệu múa lộng lẫy. Vũ cơ bên cạnh cũng nhảy múa theo, tay áo bay phất phơ, khiến người ta không thể chớp mắt.
Nữ tử này là hoa khôi mà Nhiễm Phượng Thâm đã nói sao?
Nam Ngụy Tử nghĩ, tay bị nắm đột nhiên có hơi nóng ẩm ướt, nàng nhanh chóng quay đầu ” Nhiễm Phượng Thâm.” Y lại lớn mật như vậy.
Nhiễm Phượng Thâm nhẹ mút tay nàng. Ngược lại với sự khẩn trương của nàng, y vẫn tự nhiên, nói ngụ ý “Ngụy Tử, điều nàng muốn, ta đều sẽ cho nàng.”
Ánh mắt nóng bỏng khiến tim nàng đập mạnh, Nam Ngụy Tử nhíu mày, khó khăn trốn tránh ánh mắt của y.
Lúc này, một mũi dao bạc bay về phía nàng.
Nam Ngụy Tử ngẩng ra, lúc mũi dao đến gần, ly rượu đột nhiên bay ra, đánh văng ám khí.
Nữ tử mặc áo đỏ lập tức vung ra tay áo, trong tay áo có một lưỡi kiếm bay ra, vũ cơ bên cạnh cùng với ban nhạc cũng tấn công theo, đồng loạt chiến đấu.
Biến hóa bất chợt khiến mọi người kinh ngạc.
“Thích khách.” Lập tức có người hô to. “Mau bảo vệ hoàng thượng, bảo vệ thánh nữ.”
“Vũ nhi” Nam Ngụy Tử kinh hoảng nhìn về phía Nam Phi Vũ.
“Đừng lo.” Nhiễm Phượng Thâm giữ chặt nàng, ảnh vệ trong bóng tối xuất hiện, bảo vệ hoàng đế, chiến đấu với thích khách.
“Vương gia.” Một số ảnh vệ đi đến trước mặt Nhiễm Phượng Thâm.
“Bảo vệ thánh nữ.” Nhiễm Phượng Thâm ra lệnh, lưỡi dao sắc bén từ tay áo đỏ tấn công về phía y. Y nghiêng người, né được đòn tấn công, đầu ngón tay búng một viên bi, kiếm ở tay áo lập tức bị gãy.
Vũ khí bị phá, vẻ mặt nữ tử không thay đổi, trở tay tiếp tục tấn công, hai lưỡi dao sắc bén từ cổ tay áo bay ra, song kiếm cùng đâm đến Nhiễm Phượng Thâm.
Gương mặt điển trai mỉm cười, Nhiễm Phượng Thâm né được ảnh kiếm, tư thế y cẩn thận không để bị thương.
Y né tránh thần tốc, nhìn đến số thích khách vây quanh Nam Ngụy Tử, liền thấy ảnh vệ bảo vệ Nam Ngụy Tử đứng phía sau, giao chiến với thích khách.
Đột nhiên ảnh vệ bảo vệ Nam Ngụy Tử đau đớn phun ra máu đen, không nghĩ đến kẻ địch dùng độc, bọn họ bất ngờ không phòng ngự, thích khách lập tức tấn công Nam Ngụy Tử.
Vẻ mặt Nhiệm Phượng Thâm lạnh lùng, đá bay lưỡi dao sắc bén đâm tới, quay người giao đấu với thích khách đang vây quanh Nam Ngụy Tử, kiếm trong tay lóe qua, thích khách không kịp phản ứng liền phún ra máu tươi.
“Ngụy Tử, nhắm mắt lại.” Biết nàng không thể thấy máu, Nhiễm Phượng Thâm quát khẽ.
“Ta không sao, bảo hộ hoàng thượng.” Nam Ngụy Tử trắng bệch, bình tĩnh trả lời, nàng không màn quan tâm đến mình, chí sợ thích khách làm Nam Phi Vũ bị thương.
Vũ Nhi tuyệt đối không thể xảy ra việc gì.
Nàng khẩn trương nhìn về phía Nam Phi Vũ, khi thấy y yên bình được bảo vệ ở phía sau, nàng mới yên tâm. Mà khắp nơi máu tươi văng tung tóe, còn có một thi thể ngã xuống.
Cắn chặt môi, nàng gần như không thể động đậy.
Nữ tử áo đỏ thấy tình trạng như vậy, liền phi thân đâm về phía nàng.
Đôi mắt Nhiễm Phượng Thâm lạnh lẽo, lưỡi kiếm quét nhẹ, kiếm đâm đến nữ tử đang bay đến, nào ngờ đồng bọn của ả lại phi thân ngăn kiếm, liều chết trì hoãn y.
“Cút.” Y quát lên, ánh kiếm xẹt qua, thích khách bao vây chỉ thấy tia sáng bạc lóe lên, đầu lập tức rơi xuống đất, bóng dáng quỷ mị bay về phía Nam Ngụy Tử, nhưng kiếm của nữ tử sao nhanh hơn y.
Nhiễm Phượng Thâm không chút chần chờ, đâm thẳng lưỡi kiếm đâm vào tim từ sau lưng nữ tử. Nữ tử rên một tiếng, lưỡi dao trong tay vẫn không ngừng, đâm thẳng đến cổ họng Nam Ngụy Tử.
Nam Ngụy Tử đứng ngơ ngẩn tại chỗ, cho đến khi một cánh tay tráng kiện ôm nàng lại, bàn tay giữ phía sau đầu nàng, khiến má nàng dán sát vào trong ngực.
Nhịp tim quen thuộc làm nàng dần dần hoàn hồn. “Nhiễm…” Nàng đang muốn lên tiếng, mắt lại thấy một lưỡi dao sắc bén đâm thủng bả vai y.
Nàng mở to mắt, nhìn máu từ lưỡi dao sắc bén rỉ ra.
“Không sao, nhắm mắt lại.” Y tỉnh táo lên tiếng, gương mặt không vì bả vai bị thương mà biến sắc, vẫn thong thả ung dung.
Nam Ngụy Tử nhìn áo bào đen từ từ thấm ra ít máu liền run rẩy không thôi, mà trên mặt đất toàn là thi thể nữ mặc áo đỏ.
Khung cảnh hiện lên lờ mờ trong trí óc, lưỡi dao trong tay nữ tử bay đến nàng, rồi mới… rồi mới… nàng bị y ôm trong lòng… Nam Ngụy Tử chấn động nhìn y.
“Ngài…” Nàng hé miệng, không nói nên lời, nàng không thể tin được…
Vậy mà y lại thay nàng đỡ kiếm?
Nhiễm Phượng Thâm nhíu màu, kiếm trên bả vai đã rút ra, băng vải quấn quanh từ vai trái đến ngực, mất máu quá nhiều khiến mặt y trắng bệch, chu sa ở mi tâm đỏ tươi như máu, gương mặt tuấn tú lại lộ ra chút dịu dàng.
Nam Ngụy Tử đứng một bên, chăm chú nhìn bả vai bị thương của y, ánh mắt phức tạp.
“Vương gia, tất cả thích khách đều bị chế ngự, nhưng toàn bộ đã cắn thuốc độc tự vận, thuộc hạ không ngăn cản kịp.” Nhiễm Ngũ cúi đầu nói.
“Thân phận Diễm Cơ ra sao?”
“Thuộc hạ hỏi qua ma ma ở thanh lâu, ma ma nói, nửa năm trước Diễm Cơ xuất hiện tại cửa, bán mình cho thanh lâu, về lai lịch Diễm Cơ, người thanh lâu không hề biết. Thuộc hạ thấy sắc mặt của bọn họ không giống nói dối, đám vũ cơ kia cũng là do Diễm Cơ an bài, do thuộc hạ lơ là, xin Vương gia giáng tội.”
Vẻ mặt Nhiễm Phượng Thâm không đổi, chỉ thản nhiên lên tiếng “Lui xuống đi.”
“Vâng.” Nhiễm Ngũ cung kính lui ra.
Nhiễm Phượng Thâm mở hé mắt, nhìn Nam Ngụy Tử, môi cười nhạt. “Do bổn vương lơ là, để cho thích khách lẫn vào Vương phủ.”
Nam Ngụy Tử cắn môi, nàng không quen nhìn sắc mặt y tái nhợt, nàng chưa bao giờ thấy y bị thương, trong mắt nàng y là người đáng sợ, không có gì là y không thể làm. Tâm cơ kín đáo, bất cứ chuyện gì cũng nằm trong bàn tay y, y là kẻ mạnh, mạnh đến mức khiến người khác sợ hãi.
Nàng chưa bao giờ nghĩ y giống như người bình thường, có một ngày sẽ bị thương, hơn nữa thương tích của y là vì…..
“Tại sao?” Nàng lên tiếng, hành động của y làm nàng nghi ngờ “Ngài có thể không bị thương.”
Nhiễm Phượng Thâm thản nhiên nhướng mắt. “Rồi nhìn cổ nàng bị lưỡi dao sắc bén đó cắt đi, không thể giữ được cái mạng nhỏ này sao?” Thấy nàng không nói, y cũng cười không ngớt.
“Nàng đã quên, mạng của nàng là của ta.” Từ mười năm trước, lúc nàng tự dâng mình đưa đến cửa, nàng đã thuộc về y. “Chỉ có ta mới có thể quyết định sinh tử của nàng.”
Nam Ngụy Tử nắm tay, căm ghét lời nói của y, nhưng không có cách nào phản bác, nàng chỉ có thể nói lạnh lùng “Ta không muốn nợ ngài.”
“À.” Lời nói của nàng làm y nở nụ cười, gương mặt điển trai cân nhắc “Ngụy Tử, hiện tại nàng mới nói lời này sao?”
Dường như nàng đã quên, nàng và đệ muội có thể sống đến ngày hôm nay là nhờ vào ai?
Đương nhiên Nam Ngụy Tử hiểu rõ ý của y, cũng biết mình thật là buồn cười, từ lúc nàng khuất phục dưới thân y, nàng không thể nào còn thuộc về mình.
Nhưng nàng duy trì cao ngạo, nàng không muốn thừa nhận, cũng không thể biến đổi được sự thật.
Nàng là đồ chơi của y, chỉ có y mới có thể lựa chọn muốn hay không, nàng không có quyền xen vào, nào có cái gì thiếu nợ? Nàng không có tư cách nói lời đó. Mười năm trước, nàng đã vứt bỏ toàn bộ.
Nhìn gương mặt nàng khuất phục, ánh mắt Nhiễm Phượng Thâm lóe lên, khóe môi cười như không cười.
“Cuối cùng đã nhớ ra thân phận của mình rồi sao?”
Vẻ đùa cợt trên mặt y khiến nàng càng nắm chặt bàn tay lại, nhưng tính khí ngạo nghễ lại không để cho nàng lộ ra vẻ yếu ớt.
Nàng hất càm lên, mím chặt môi lạnh lùng chế giễu.
“Xem ra ta không cần áy náy vì vết thương trên vai ngài.” Y không phải cứu nàng, mà là cứu đồ vật sở hữu của y.
“Không cần đâu.” Y lại mỉm cười, nói ra vài câu vô tình. “Bổn vương không cần kiểu áy náy buồn cười đó, Ngụy Tử của ta, nàng vẫn khờ dại, chỉ là một vết thương nhỏ mà nàng lại mềm lòng, như vậy làm sao bảo vệ hoàng vị của Nam Phi Vũ? Còn muốn diệt trừ bổn vương?”
“Ta không phải của ngài.” Nàng ghét y kêu nàng như thế. “Ta vĩnh viễn sẽ không thuộc về ngài.”
Cho dù khuất phục y, nàng cũng vĩnh viễn không quên mục
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




