|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đích cuối cùng của mình.
“Hả…?” Y nhíu mày.
Vẻ mặt nàng lạnh lẽo, trong đôi mắt đầy hận thù “Rồi có một ngày, ta sẽ diệt trừ ngài.” Nàng không để cả đời nàng là món đồ chơi của y.
“Bổn vương mỏi mắt mong chờ.” Nhiễm Phượng Thâm cười nhạt. Cho dù đang bị thương, nhưng ngông cuồng của y cũng không giảm, khiến lòng người ta run rẩy.
Nam Ngụy Tử không sợ, lạnh lùng nhìn lại y, tư thái lạnh lùng đầy kiêu ngạo, nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, đôi mắt y càng sâu thăm thẳm.
Nàng nhất định không biết, nàng rất đẹp khi đối đầu với y như vậy, đôi mắt khiêu khích, không chỉ có lạnh lùng mà còn có ngọn lửa bùng cháy.
Nàng như vậy khiến y cười càng vui, chăm chú nhìn đôi mắt sâu không thấy đáy của nàng, mắt y lóe lên một vẻ khó đoán.
Thấy ánh mắt y biến hóa, Nam Ngụy Tử thẩn thờ, còn chưa kịp hiểu được thì ảnh vệ đột nhiên xuất hiện.
“Vương gia, Man Di và nước Vệ đột nhiên liên binh tấn công biên quan, tướng quân thủ thành không kịp phòng bị, hộ thành đầu tiên đã bị công chiếm.”
Đột nhiên phương bắc phát sinh chiến sự, Bắc Man Di yên lặng đã lâu nay lại cùng nước Vệ liên hợp, cùng xuất binh tấn công biên thành phương bắc. Bọn họ nghỉ ngơi đã lâu, lần này càng quét công kích, thần tốc trong hai tháng đã công phá ba tòa thành, chỉ còn Tương Thành cuối cùng, Tương Thành mà bị phá, Phương bắc sẽ bị bọn họ chiếm lĩnh toàn bộ.
Triều đình hoang mang, xưa nay Bắc Man Di thiện chiến, nắm ấy chiến tranh với bọn họ, hoàng triều hao tổn khá nhiều. Mà hiện nay bọn bọ lại liên quân với nước Vệ, đối với Kim Lăng cực kỳ bất lợi.
“Nếu Tu La tướng quân còn thì tốt rồi.” Tả thừa tướng nhỏ tiếng, đáng tiếc Tu La tướng quân một năm trước đã mất. Nếu không làm gì phải sợ nước Vệ liên quân với Man Di?
“Chúng khanh đừng hoảng, cho dù không có Tu La tướng quân, triều đình ta còn có khá nhiều tướng tài, trẫm không tin không thể đối phó với Man Di và nước Vệ.”
Tiểu hoàng đế lên tiếng, khác với kinh hoảng của chúng thần, gương mặt non nớt trầm ổn tỉnh táo, tỏ ra uy nghiêm của quân vương.
“Hoàng thượng.” Một đại thần bước ra. “Nước Vệ và Man Di đồng minh lần này tiến công nhất định là có kế hoạch từ trước, chỉ hai tháng ngắn ngủi đã công phá ba thành, đối với hoàng triều cực kỳ bất lợi. Thần xin thưa, hay là phái binh đàm phán với bọn chúng, có thể không phí người nào, duy trì hòa bình song phương.”
“Cái này tuyệt đối không thể?” Hữu thừa tướng lập tức lên tiếng. “Đàm phán chỉ là cho cọp miếng thịt, Vương Thái Thú muốn hoàng triều hàng phục sao?”
“Hữu thừa tướng nói lời này cũng không đúng…” Vương Thái Thú vội vàng nói. “Ta chỉ cảm thấy tốt hơn là đàm phán, chiến tranh sẽ khiến dân chúng lầm than, có thể tìm ra một kết quả êm đẹp cả hai bên.”
“Làm sao được…”
Các đại thần trở nên ầm ĩ, có người đồng ý, có người phản đối, trong phút chốc đại điện ồn ào không ngớt.
“Đủ rồi.” Tiểu hoàng đế khẽ quát.
Chúng thần lập tức im lặng, “Hoàng thượng thứ tội.”
Tiểu hoàng đế đứng lên, gương mặt ôn hòa cúi xuống, y chậm rãi lên tiếng “Vương Thái Thú nói đám phán, chủ ý này không tệ…”
Vương Thái Thú lập tức đắc ý cười.
“Hoàng thượng…” Tả hữu thừa tướng lo lắng.
“Nhưng mà, Trẫm cũng không phải là một quân vương yếu đuối, người đâu, kéo xuống chém.” Y quát lên.
Vương Thái Thú kinh ngạc ngẩng đầu, “Hoàng thượng tha mệnh…” Y vội vàng hô to, bị thủ vệ mạnh mẽ kéo ra ngoài.
Hoàng đế ôn hòa xưa nay lại hành động như vậy, chúng thần không khỏi thất kinh.
“Còn ai đòi đàm phán?” Tiểu hoàng đế thờ ơ lên tiếng.
Quan viên mới vừa rồi chủ trương đàm phán đã hoảng sợ cúi đầu, đại điện phút chốc yên tĩnh, không ai dám lên tiếng.
Tiếng cười nặng nề phá tan sự yên tĩnh. “Tốt, tốt, tốt”. Nhiễm Phượng Thâm vẫn trầm mặc ngồi một bên đột nhiên lên tiếng, gương mặt hiện lên sự vui vẻ.
“Hoàng thúc.” Tiểu hoàng đế nghi hoặc nhìn y.
Nhiễm Phượng Thâm đứng dậy, đi xuống phía dưới, quỳ xuống.
“Hoàng thúc, người làm gì vậy?” Tiểu hoàng đế hoảng hốt kêu lên, bị hành động đột nhiên của y dọa không chỉ có hoàng đế mà cả chúng thần cũng vậy.
“Thần tự nguyện xuất binh đến Phương Bắc, thỉnh hoàng thượng ân chuẩn.”
“Hoàng thúc, người….. Nhưng vết thương trên vai người…”
“Hoàng thượng yên tâm, miệng vết thương đã lành.” Nhiễm Phượng Thâm lên tiếng, đôi mắt đen nhìn thẳng hoàng đế, lại nói. “Xin hoàng thượng cho phép thần xuất binh.”
Tiểu hoàng đế nhìn y, trầm mặc rất lâu, gương mặt điển trai mỉm cười “Được, trẫm đồng ý.”
“Khấu tạ hoàng thượng.” Nhiễm Phượng Thâm cúi đầu, thu ánh mắt lại, môi cười như có điều khó giải.
Không khi biết Ngụy Tử của y biết được sẽ có vẻ mặt ra sao…
Thế mà Nhiễm Phượng Thâm xin cho xuất binh? Mà còn hành lễ quân thần quỳ xin hoàng đế trước chúng thần?
Lúc nghe sự việc này, Nam Ngụy Tử kinh ngạc.
Nàng ngạc nhiên không phải là chuyện Nhiễm Phượng Thâm xuất binh, mà là y lại quỳ xuống với hoàng đế, y tuy là thần tử, nhưng quyền thế cao ngất trời, y luôn luôn không cần hành lễ với hoàng đế, đừng nói là Vũ Nhi, đối với Nhiễm Thỉnh Đức cũng ngông cuồng như vậy, y chưa từng hành lễ quân thần với Nhiễm Thịnh Đức.
Nhưng y là khom gối quỳ xuống với Vũ Nhi ư? Chuyện này căn bản là y sẽ không làm, mà còn trước mắt chúng thần, với cá tính của y thì làm sao làm chuyện này được?
Nam Ngụy Tử nghi ngờ, không hiểu Nhiễm Phượng Thâm hành động như vậy là có ý gì.
Nàng không cho rằng y vô cớ sẽ làm việc này, y nhất định có mục đích khác.
Cắn môi, nàng nhíu mày suy nghĩ.
“Sao vậy? Lông mày nhíu chặt như thế?” Giọng nói trầm thấp vang lên, tiếng bước chân quen thuộc khiến nàng ngẩng đầu.
Y không mặc áo bào đen tôn quý, mà là mặc chiến bào màu đen. Tóc y buộc lên, vẻ kiên quyết của võ tướng phủ lên gương mặt điển trai, chu sa giữ mi tâm khiến y nhìn như thiên thần, cả người tỏa ra khí thế oai nghiêm.
Y như vậy khiến Nam Ngụy Tử cảm thấy xa lạ.
Nàng chăm chú nhìn y, khuôn mặt vẫn cười nhạt như cũ, chỉ là đôi mắt đen sâu như hồ nước, vừa nóng bỏng vừa cuốn hút.
Gần đây y luôn dùng ánh mắt này nhìn nàng.
Nàng tránh không nhìn vào mắt y, nàng không quen với ánh mắt y như vậy. Ánh mắt này khiến tâm tư nàng hỗn loạn, nhưng lại không biết rõ ý đồ của y.
“Ngài có chủ ý gì?” Xuất binh, lại khom gối với Vũ Nhi, y muốn làm cái gì?
“Nàng nói xem.” Y hỏi ngược lại. “Nếu ta nói ta không có ý đồ gì, nàng sẽ tin sao?”
Trên đời này có thể làm nàng tin tưởng chỉ có 2 người, mà Nhiễm Phượng Thâm đương nhiên là không có trong đó.
Nam Ngụy Tử mím môi, không nói một lời, nàng tuyệt đối không tin y làm như vậy không có mục đích.
Ánh mắt của nàng trả lời tất cả. Nhiễm Phượng Thâm nhếch miệng “Nếu đã như vậy, ta có trả lời hay không cũng đâu khác nhau.” Giọng điệu của y chế giễu, bờ môi lại cười nhạt.
“Ngài…” Nam Ngụy Tử tưởng mình nhìn lầm, bởi vì chớp mắt một cái, trên mặt y vẫn là vẻ bỡn cợt như cũ.
“Ngụy Tử của ta.” Y tiến lên nghịch tóc trước ngực nàng, đôi mắt đen nhìn nàng chăm chú. “Trận này nàng có hi vọng ta thắng không?”
“Đương nhiên.” Trận này tuyệt đối không thể thua.
“Vậy nàng có hi vọng ta sẽ sống sót trở về không?” Y lại hỏi, y cũng đoán được là nàng trầm mặc. Y cười nhẹ, lại hỏi “Nàng cảm thấy ta có thể sống trở về không?”
Ngón tay vuốt vẻ đôi mắt tím xinh đẹp của nàng. “Hả? Nàng có thấy ta tử vong không?”
“Không có.” Nàng không thấy gì hết.
“Phải không?” Tiếng nói y thì thầm, kề sát tai nàng “Nàng nói dối.”
Cảm giác được thân thể yêu kiều nhẹ run, y nở nụ cười.
Đột nhiên y ôm lấy nàng, ném nàng lên bàn.
“Ngài làm cái …” Chân phải bị y nâng lên, Nam Ngụy Tử còn chưa nói xong, không biết y làm cái gì nhưng vòng ngọc trên mắt cá chân bỗng nhiên mở ra.
Nàng sửng sốt, nhìn y lại mở vòng ngọc bên chân trái.
“Ngài…” Nàng sững sờ nhìn y, không hiểu hành động của y. Vòng ngọc này là minh chứng giam cầm nàng, nhưng y lại tháo nó ra, ý y là gì?
“Ta sẽ không chết.” Nâng khuôn mặt nhỏ lên, y cúi người xuống, gương mặt điển trai kề sát nàng. “Ta sẽ sống trở về, sẽ lại tự mình đeo vòng ngọc này cho nàng.”
Y nói nhỏ như một lời thề, còn nàng thì nín thở, lông mi run nhẹ.
Ngón tay vuốt cánh môi mềm mại, hơi thở nóng bỏng phả trên môi. “Chờ ta… Ngụy Tử của ta.”
Y không hôn nàng, cuối cùng nói ra một câu, lập tức đứng dậy, cất bước đi ra khỏi Bách Tháp.
Y vừa rời khỏi, thân thể Nam Ngụy Tử liền bủn rủn, toàn thân run rẩy.
Ngón tay vuốt lên mắt cá chân, đã không còn vòng ngọc trói buộc nàng nữa. Nàng cắn môi, nói không ra cảm xúc trong lòng. Mà lời nói của y vẫn không ngừng vang lên bên tai.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




