|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
hoàng đế tốt.
Mà Nam Ngụy Tử… Tay y sờ vòng ngọc, gương mặt trở nên dịu dàng.
“Nam Vương, ta chấp thuận nhận lời ngươi.” Lúc đeo vòng ngọc vào mắt cá chân cho nàng, y đã đồng ý hôn ước với Nam Vương.
Y sẽ bảo vệ nàng, bởi vì nàng thuộc về y.
Điều nàng muốn, y sẽ cho nàng hết.
“Vương gia, binh lính đã chuẩn bị xong.” Tướng lãnh đi đến phía sau, cung kính nói.
“Được, xuất phát” Nhiễm Phượng Thâm hướng chúng tướng sĩ, khi y xuất hiện, binh lính lập tức rống to, bộc phát sĩ khí.
Nhiễm Phượng Thâm xoay mình lên ngựa, áo choàng phía sau bay nhẹ trong gió, chiến bào dưới ánh mặt trời lại lạnh như băng, y ngửa đầu nhìn tuyết rơi.
Môi mỏng mấp máy dịu dàng.
Ngụy Tử, nàng muốn, ta đều sẽ cho nàng…
“Xuất phát.”
—————-
Tưng!
Dây đàn dưới ngón tay bỗng nhiên đứt, cắt một đường mỏng tại lòng bàn tay.
Nam Ngụy Tử nhìn miệng vết thương trong lòng bàn tay, thấy máu thấm ra. Nàng nhíu mày, ngực đột nhiên co thắt, khiến tim nàng bất an.
“Thánh nữ.” Cung nữ nhìn thấy nàng chảy máu, vội vã cầm khăn lau miệng vết thương cho nàng. “Đông Tuyết lấy thuốc nhanh đi.”
Cung nữ lấy thuốc ra từ tủ thuốc, cẩn thận cầm máu vết thương cho nàng.
Nam Ngụy Tử mặc cho cung nữ băng bó, lông mày nhăn lại.
“Thánh nữ, đau hả?” Thấy nàng nhíu mày, Đông Tuyết cẩn thận hỏi.
Nam Ngụy Tử hoàn hồn, cười an ủi Đông Tuyết. “Không, chỉ là vết thương nhỏ thôi.” Nàng nói, chỉ là cảm xúc khó trấn tĩnh được.
Trong mơ hồ có phần phập phồng bất an, thậm chí tay nàng bắt đầu phá
phát run.
“Thánh nữ, người thế nào rồi?” Đông Tuyết phát hiện nàng run rẩy, lo lắng không thôi. “Hay là truyền ngự y?”
“Không cần, ta không…”
“Thánh nữ, thánh nữ.” Âm thanh kinh hoảng cắt ngang lời nói của nàng, một cung nữ chạy ào vào Bạch Tháp.
“Xuân Vũ, tại sao ngươi lại rối loạn như vậy? Còn ra thể thống gì nữa.” Đông Tuyết trách cứ.
Xuân Vũ vừa thở hổn hển vừa nói: “Đông Tuyết, ngươi không biết, xảy ra chuyện lớn rời, Kim Lăng thắng, phương bắc chiến thắng rồi.”
Thắng ?!
Nam Ngụy Tử chấn động, bủn rủn….
“Nhưng Nhiếp Chính Vương tử trận sa trường…”
“Cái gì?” Nam Ngụy Tự nhanh chóng đứng dậy, nàng nắm thành quyền, ánh mắt ác liệt nhìn Xuân Vũ “Ngươi nói Nhiếp Chính Vương thế nào?”
Vẻ mặt nàng lạnh lẽo khiến Xuân Vũ sợ hãi, không dám chần chờ, vội vàng nói “Nhiếp, Nhiếp Chính Vương lĩnh binh đột kích quân địch, nghe nói tình thế hỗn loạn, cuối cùng Nhiếp Chính Vương bị quân địch bao vây, thân trúng rất nhiều kiếm, rơi xuống vách núi…”
Rơi xuống vách núi….
Nam Ngụy Tử vẻ mặt bất định, khó khăn lên tiếng “Vậy thi thể đâu?”
“Nghe nói vách núi thẳng đứng, sương mù dày đặc, binh lính không thể đi xuống, mà giờ là mùa đông, sợ là Nhiếp Chính Vương…”
“Vậy sao….” Nàng nhỏ tiếng, vẻ mặt đã trấn định, chỉ là tâm tư vẫn lộn xộn, cánh môi mấp máy “Hoàng Thượng đâu?”
“Hoàng thượng ở ngự thư phòng…”
Không đợi Xuân Vũ nói xong, Nam Ngụy Tử lập tức đi khỏi Bạch Tháp.
Nàng bước nhanh đến Ngự thư phòng. Thị vệ canh giữ bên ngoài muốn bẩm báo, nàng giơ tay ngăn lại, mở cửa ra, đi được vài bước, liền nghe có tiếng nói.
“Vương gia nói, chuyện triều đình Hoàng thượng có thể nương vào tả hữu thừa tướng phụ tá, bọn họ trung thành với hoàng triều, đáng để hoàng thượng tín nhiệm. Đây là binh phù của Vương gia, từ lâu Vương gia đã căn dặn tiểu nhân giao cho hoàng thượng. Mặt khác tướng lĩnh trấn thủ biên cương, Lâm Hựu tướng quân và Lưu Trực tướng quân có thể nhậm chức…”
Nghe tiếng bước chân, Nhiễm Ngũ ngừng nói, cung kính quay người “Thánh nữ.”
“Tỷ tỷ” Nam Phi Vũ cũng ngẩng đầu nhìn nàng. “Sao tỷ lại đến đây…”
Không để ý đến Nam Phi Vũ, Nam Ngụy Tử chỉ nhìn Nhiễm Ngũ, gương mặt trở nên trắng bệch, tiếng nói dường như cứng ngắc “Y chết thật rồi sao?”
“Vâng, thuộc hạ tận mắt chứng kiến, Vương Gia bị quân địch bao vây, chịu trọng thương, cuối cùng bị một kiếm của quân địch đâm vào ngực, rớt xuống vách núi. Tiểu nhân muốn phái người xuống dốc núi tìm, nhưng núi sâu mà vách núi lại đứng, không cách nào đi xuống…”
Nam Ngụy Tử nhắm mắt, vẻ mặt lạnh lẽo “Chiến sự phát sinh thế nào?”
“Vương gia sớm đã vạch kế hoạch, ngài phân binh lính ra hai đường tấn công, ngài làm mồi nhử, dẫn ba mươi vạn binh mã chính diện công kích quân địch, mà phó tướng quân mang theo một trăm vạn binh mã thừa cơ công tiến kinh thành đối phương.”
Ba mươi vạn….. “Quân binh đối địch với y là bao nhiêu?”
“Một trăm hai mươi vạn.”
“Ba mươi vạn chống một trăm hai mươi vạn? Y thật tự tin quá.” Nam Ngụy Tử cười chế giễu. “Rồi sau đó?”
“Tướng quân tiến thẳng đến quân địch, lấy một đấu trăm, ba mươi vạn cực lực kiềm chế địch quân, cho đến khi quân ở kinh thành truyền đến tin tức xác định đã chiếm được, lấy được đầu của vua quân địch. Kim Lăng sĩ khí đại thắng, quân địch vẫn chưa bỏ ý định, tướng lãnh đối phương bao vây Vương gia, Vương gia trên người vốn đã bị thương, cuối cùng bị bao vậy, rơi xuống vách núi.” Nhiễm Ngũ dừng một chút, đưa ra một túi gấm trong lòng bàn tay.
“Cái này rơi ra là từ trong lòng Vương gia khi Vương gia rớt xuống vách núi.”
Nam Ngụy Tử nhận túi gấm, nhìn vết máu còn lưu lại trên túi gấm, ngón tay nàng hơn run, nhìn một lúc lâu, nàng mới mở túi gấm ra.
Nhìn đồ vật trong túi gấm, nàng chấn kinh.
Là vòng ngọc!
Một cái đã nát, một cái thì vẫn còn nguyên vẹn như lúc đầu.
Ta sẽ sống trở về, lại tự mình lại đeo đôi vòng ngọc này cho nàng.
Lời vẫn còn bên tai, nhưng…. y đã không còn cơ hội này nữa.
Nàng nắm chặt vòng ngọc, bờ môi khẽ cười, tròng mắt tím cực lạnh.
Cuối cùng y đã không còn cách nào giam cầm nàng nữa.
Nam Ngụy Tử ngồi trong đại điện của Bạch Tháp, nàng không cho người đốt đèn. Bên trong tối tăm chỉ có một mình nàng, và ánh trăng từ cửa số chiếu vào làm bạn với nàng.
Nàng nhắm hai mắt, gối dựa trên lưng ghế lạnh lẽo, không gian hoàn toàn yên tĩnh.
Nửa năm nay, nàng chỉ nghe được không gian yên lặng như vậy, không có nhịp tim đập quen thuộc, không có cánh tay độc chiếm ôm nàng, càng không có tiếng nói dịu dàng bên tai.
Ngụy Tử của ta — Y luôn luôn kêu nàng như vậy, nàng rất ghét y kêu nàng như thế. Nhưng y đã không còn cơ hội nữa, y đã chết.
Nàng nhếch môi, hưởng thụ cảm giác thắng lợi.
Chỉ là miệng cười nhưng trong tâm tư lại không vui vẻ, trước mắt nàng chỉ có một bóng mờ nhạt, không có âm thanh tim đập trầm ổn, nửa năm nay nàng không ngủ được.
Cảm giác giống như thiếu đi gì đó, nàng tưởng đây chỉ là thói quen, lâu rồi nàng sẽ quên. Sau này không có nhịp tim đập của y giúp nàng, nàng cũng sẽ ngủ được yên giấc.
“Vương gia đã an bài xong tất cả, cho dù ngài không có ở đây, hoàng triều cũng sẽ không có gì biến động, binh quyền thuộc về hoàng đế, mà ảnh vệ…. Vương gia nói, ảnh vệ sau này chỉ nghe theo mệnh lệnh của thánh nữ.”
Trong đầu vang lên lời nói của Nhiễm Ngũ, bên môi nàng cứng ngắc, bàn tay nắm chặt, miệng vết thương trên tay vì vậy mà nứt ra, máu tươi nhiễm đỏ băng vải.
Nhìn máu đỏ tươi, nàng nở nụ cười.
Thật ra nàng đã không còn sợ thấy máu từ lâu, đối với tử vong cũng không còn sợ hãi như năm đó. Nàng không để cho mình có nhược điểm gì, cho dù có sợ, nàng cũng phải khiến mình không sợ.
Nhưng Nhiễm Phượng Thâm không biết, y tưởng nàng vẫn sợ nhìn thấy máu và người chết.
Y không biết đâu chỉ có như vậy?
Ngày thọ thần của y, Diễm Cơ và các vũ cơ hành thích y là do nàng mua.
Kết cục này, nàng đã chuẩn bị xong từ nửa năm trước. Nàng để cho Diễm Cơ trở thành thị thiếp của y, để bọn họ giết y tại thọ thần.
Cho dù y không lên tiếng, ngày thọ yến của y nàng cũng sẽ xuất hiện.
Nàng để thích khách tấn công nàng, nàng cược, cược y có bảo vệ nàng hay không, có thể bị thương vì nàng hay không.
Sự thật chứng tỏ, nàng cược thắng.
Nàng khiến y bị thương, rồi mỗi ngày lúc y thoa thuốc đã hạ độc trong đó, dù vết thương y lành, nhưng độc cũng đã ngấm vào thân y từ lâu.
Rồi sau đó, chiến sự bùng phát, chính là nàng muốn y chết tại sa trường, độc trong thân thể y dần dần sẽ ăn mòn lục phủ ngũ tạng, cho dù y cường hãn với kẻ địch, nhưng vẫn bị độc ăn mòn.
Bố cục hiểm ác, nước Vệ và Man Di liên binh xâm lăng, Nhiễm Phượng Thâm ngã xuống, Kim Lăng nhất định gặp nhiều nguy hiểm, nàng bình tĩnh xem chiến sự, tính toàn thời gian y phát độc.
Chiến sự kéo dài nửa năm, quân đồng minh của nước Vệ với Man Di rời khỏi biên quan, quân đội Kim Lăng trấn thủ phương bắc, quân địch sớm đã tổn thương nghiêm trọng. Nhưng cung mà không có tên, nàng sớm đã chuẩn bị một đội binh mã hoàn hảo, chờ y trúng độc nằm xuống, lập tức khởi binh trợ giúp chiến sự phương bắc.
Nhưng nàng không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




