|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nhìn bộ dạng Đông Tuyết lo âu, không đành lòng phụ ý tốt của nàng ta nên mỉm cười “Được, phiền ngươi rồi.”
“Việc này là Đông Tuyết nên làm.” Đông Tuyết cười vui vẻ “Vậy Đông Tuyết lập tức mang cháo gà tới, Xuân Vũ, ngươi hầu hạ thánh nữ cho tốt” Nàng dặn dò xong, vội vàng đi ra khỏi phòng ngủ.
“Thánh nữ…” Đông Tuyết vừa rời khỏi, sắc mặt Xuân Vũ không khỏi úp mở.
“Chuyện gì?”Nam Ngụy Tử nhìn tỳ nữ, khác với Đông Tuyết trầm ổn, Xuân Vũ cá tính hoạt bát, cũng không giấu được lời nói.
“Nô tỳ vừa tới Bạch Tháp, nghe nhóm thái giám trong cung nói…” Xuân Vũ tạm ngưng, vẻ mặt do dự không ngừng.
“Nói cái gì?”
“Quốc vương nước Minh Hề cầu hôn với Kim Lăng…” Nàng dừng một chút, nhìn Nam Ngụy Tử liếc một cái “Nói muốn kết hôn với thánh nữ.”
Vẻ mặt Nam Ngụy Tử không đổi, vẫn hờ hững “Một năm nay tới cầu thân đâu chỉ có nước Minh Hề, Xuân Vũ còn chưa quen sao?”
“Không phải, đương nhiên Xuân Vũ biết vua mỗi nước đều muốn cưới thánh nữ làm hoàng hậu. Hoàng thượng đều cự tuyệt tất cả, nhưng mà lần này…. Lần này dường như hoàng thượng không cự tuyệt.”
Vũ Nhi không cự tuyệt?
Đôi mắt tím thoáng động, lúc đang trầm tư, lại nghe tiếng thái giám bên ngoài cung kính truyền đến.
“Hoàng Thượng giá đáo.”
Nam Phi Vũ mặc hoàng bào, đi vào phòng.
“Xuân Vũ khấu kiến hoàng thượng.” Xuân Vũ vội vã quỳ xuống hành lễ.
“Đứng dậy đi.” Nam Phi Vũ phất tay, gương mặt điển trai và uy nghiêm “Ra ngoài, trẫm có việc nói với thánh nữ.”
“Vâng.” Xuân Vũ đứng dậy rời khỏi phòng.
Vài người
rời khỏi, Nam Phi Vũ lập tức lộ ra nụ cười trẻ con “Tỷ tỷ, tỷ dùng bữa sao? Ta còn chưa ăn sáng, cùng Vũ Nhi ăn sáng được không?” Y biết Nam Ngụy Tử ít ăn, có lúc thậm chí không ăn. Lúc nào y rãnh lại đến đây cùng nàng dùng bữa, có y ở bên cạnh, tỷ tỷ sẽ ăn nhiều thêm một chút.
“Nghe nói nước Minh Hề tới cầu thân.” Nam Ngụy Tử nhìn đệ đệ, thấy y vẫn tươi cười không thay đổi, trong mắt thoáng có chút bối rối, ánh mắt nàng đọng lại “Cự tuyệt đi.”
“Tỷ tỷ, quân vương nước Minh Hề tướng mạo đường đường, giỏi trị quốc, y thống trị nước Minh Hề hòa bình phồn vinh. Y ái mộ tỷ tỷ đã lâu. Vũ Nhi cảm thấy tỷ tỷ và vua Minh Hề cũng xứng đôi, tỷ tỷ người không cân nhắc…”
Lời chưa nói xong, đã bị Nam Ngụy Tử cao giọng cắt ngang “Cự tuyệt đi.”
“Tỷ tỷ…” Nam Phi Vũ chần chừ, cuối cùng cũng lên tiếng “Tỷ tỷ, hoàng thúc đã chết.”
Thân Nam Ngụy Tử chấn động, một năm nay không ai dám nhắc tới y trước mặt nàng, nàng cũng không để cho mình suy nghĩ nữa, gần như chính mình cũng đã quên đi.
Nhiễm Phượng Thâm…
Trong lòng hiện lên cái tên này, khiến nàng nhớ đến ánh mắt sâu lắng, gương mặt mơ hồ, đôi mắt đen tự tin, nốt chu sa đỏ thắm ở ấn đường, đôi môi mỏng cười nhạt…
Nàng nhắm chặt mắt lại.
“Tỷ nên quên hoàng thúc đi.”
“Ta không nhớ y.” Tiếng nói phát ra từ đôi môi run rẩy, nàng cắn răng, lạnh lùng nhìn Nam Phi Vũ “Y không đáng để ta nhớ.”
Nhìn sắc mặt Nam Ngụy Tử trắng bệch, Nam Phi Vũ nhẹ than trong lòng, không vạch trần lời nói lừa mình dối người của nàng “Tỷ tỷ, đừng khiến đệ lo lắng.” Một năm nay, nàng càng ngày càng gầy, gương mặt chẳng hề hồng hào. Thân hình thon thả sau ngày đó gần như đã ngã quỵ.
Vẻ mặt Nam Phi Vũ lo âu khiến Nam Ngụy Tử hòa hoãn, môi nở nụ cười “Đừng lo lắng, tỷ không sao”. Nàng vẫn tốt, không có người đó, nàng tốt hơn bất cứ lúc nào.
“Vậy tỷ gặp mặt vua Minh Hề được không?”
“Vũ Nhi.” Nam Ngụy Tử nhíu mày không vui.
“Tỷ nghe đệ nói cái đã.” Nam Phi Vụ làm ánh mắt vô tội, nịnh nọt cười với nàng. “Nửa tháng sau là kỳ thần đại điển của nước Minh Hề. Vu nữ của mỗi nước đều đến, tỷ tỷ là Thánh nữ của Kim Lăng hoàng triều đương nhiên cũng phải đi. Tỷ và vua Minh Hề gặp mặt thử xem, nếu như không thích thì không liên hôn, như vậy được không?”
Nam Ngụy Tử không nói, tinh thần bị tuyết rơi bên ngoài thu hút.
“Tuyết rơi.” Nàng thì thầm, nhìn ra cửa sổ, vươn ngón tay dài đón lấy bông tuyết, cảm giác lạnh lẽo khiến nàng hơi run..
“Lạnh hả?” Một giọng cười vang lên bên tai nàng, một bờ môi lập tức che lấy môi nàng, mớm rượu vào trong miệng nàng, khiến nàng khó chịu nhíu mày.
“Ha ha, sắc mặt như vậy đẹp hơn.” Gò má trắng vì rượu mà hồng lên, nàng bị sặc rượu vào cổ, không ngừng ho khan, nhưng thân thể lại ấm áp.
Đôi tay ôm lấy nàng, tiếng cười đắc ý vang trên đỉnh đầu, khuôn mặt nàng dán sát vào ngực y, nghe tiếng tim đập mãnh liệt.
Nhắm mắt lại, nàng giật tay về, nắm chặt bàn tay.
“Tỷ…”
“Được.” Cổ họng nàng có phần nghèn nghẹn. Sắc mặt còn trắng hơn tuyết đầu mùa. “Tỷ sẽ đi đến nước Minh Hề.”
Thánh nữ đi đến nước Minh Hề, đây là chuyện cực kỳ quan trọng.
Nam Phi Vũ chọn Cấm Vệ Quân giỏi nhất, do thống lĩnh cấm vệ quân hộ tống. Đi theo còn có tướng quân và một tiểu đội binh mã để bảo vệ an toàn cho Thánh nữ.
Hai mắt Nam Ngụy Tử nhắm lại, tựa đầu vào gối mềm, trong xe ngựa cực kỳ rộng rãi, lót dưới sàn là da cáo, còn có mấy gối lót lưng. Một bên đặt một chiếc bàn nhỏ có chút điểm tâm trên đó, còn có Phượng Dực Cầm nàng yêu thích. Nam Phi Vũ đã chuẩn bị kỹ lưỡng đồ đạc đặt trong xe ngựa cho nàng.
Trong xe ngựa chỉ có 1 mình nàng, biết nàng khó ngủ và sợ làm phiền nàng nên 2 người hầu là Đông Tuyết và Xuân Vũ lén lút ngồi ngoài xe ngựa.
Khi các nàng rời khỏi, Nam Ngụy Tử lập tức mở mắt, nàng ngồi dậy, dựa trán vào vách, nhìn ra ngoài khe hở của mành xe lay động.
Rời khỏi hoàng thành ba ngày, còn hai ngày nữa là có thể đến nước Minh Hề. Lần đầu tiên ra khỏi thành nên hai nha đầu cực kỳ hưng phấn, nhìn dáng vẻ vui vẻ của các nàng, Nam Ngụy Tử mỉm cười.
Nhìn qua cửa sổ xe, nàng thấy con đường hoang vu. Khác với hoàng thành phồn vinh, ở đây đã rời khỏi biên giới Kim Lăng, thị vệ bên cạnh càng cẩn thận chú ý tình hình bốn phía.
So với cảnh giác bên ngoài, khuôn mặt Nam Ngụy Tử lại hờ hững, có ảnh vệ ngầm bảo vệ nàng, nàng không sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
“Thánh nữ, người thức dậy rồi.” Đông Tuyết vén màn, mới đầu chỉ muốn xem tình hình của thánh nữ, không nghĩ rằng thánh nữ đã thức dậy từ lâu.
“Ừ.” Nam Ngụy Tử nhẹ đáp, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt trắng nõn không có biểu tình gì, chỉ có sự hờ hững.
Đông Tuyết thầm than trong lòng, vài ngày nay Thánh nữ càng trầm mặc hơn, hơn nữa sau khi ra khỏi thành, không có hoàng thượng ở bên cạnh dặn dò, thánh nữ gần như không ăn bất cứ thứ gì.
“Thánh nữ, người đói không, có muốn ăn chút điểm tâm không?” Đông Tuyết khẽ hỏi.
“Không, ta không đói.” Nam Ngụy Tử thản nhiên trả lời, nàng biết Đông Tuyết quan tâm, nhưng nàng thật sự không muốn ăn.
“Thánh nữ..” Đông Tuyết muốn khuyên nàng ăn một chút, nhưng bên ngoài lại vang lên âm thanh hỗn loạn, xe ngựa đang đi bỗng nhiên dừng lại.
“Không tốt rồi, có đạo tặc.” Xuân Vũ lập tức tiến vào trong, kinh hoàng nói “Có rất nhiều, bọn họ bao vây, còn dùng đá lớn cản đường.”
Nghe đạo tặc, sắc mặt Đông Tuyết tái mét “Mau bảo vệ thánh nữ.”
“Các ngươi đừng hoảng sợ.” Nghe cướp bao vây nhưng Nam Ngụy Tử vẫn tỉnh táo “Sẽ không có gì đâu.”
Lời nàng vừa dứt, ảnh vệ lập tức vây quanh xe ngựa.
“Thánh nữ.” Nhiễm Ngũ đứng ở ngoài xe ngựa.
“Giúp phía trước đi.” Nàng lạnh lùng phân việc.
“Vâng.” Nhiễm Ngũ mang theo vài ảnh vệ đến phía trước, số ảnh vệ còn lại vẫn canh giữ bên ngoài xe ngựa.
Nam Ngụy Tử vén màn xe, nhìn tình hình bên ngoài, cướp bao vây tầng tầng lớp lớp, thị vệ hỗn chiến với bọn cướp ở phía trước.
Không đúng.
Nàng nhíu mày nhìn từng đám cướp tiến công, bọn cướp này được huấn luyện không đơn thuần, tốc độ bao vây và động tác rất thành thạo, không phải bọn đạo tặc thông thường.
“Thánh nữ, phía sau cũng có cướp bao vây.” Xuân Vũ kêu to hoảng sợ.
Ảnh vệ và Cấm Vệ Quân bảo vệ cho xe ngựa cũng lập tức giao chiến với bọn cướp, ánh sáng đao kiếm lóe lên, âm thanh binh khí giao nhau khiến người khác kinh hồn bạt vía.
“Mau bảo vệ thánh nữ.” Thống lĩnh Cấm Vệ Quân nhìn thấy xe ngựa cũng bị vây khốn, vội vàng hô to.
“Bọn họ dùng độc, mau bế khí.” Lại nghe có người hô to lên.
“A–” Xuân Vũ đột nhiên hét chói tai, một tên cướp tiến vào trong xe ngựa. “Mau bảo vệ thánh nữ.” Nàng phi thân muốn giữ lấy tên cướp, lại bị y đá văng ra.
“Ngươi muốn làm gì?” Đông Tuyết khẩn trương đứng chắn trước Nam Ngụy Tử.
“Cút ra” Tên cướp bổ đao về phía Đông Tuyết.
“Dừng tay.” Nam Ngụy Tử nhíu mày, lập tức hét lớn, nhưng lưỡi đao không ngừng lại, nàng lấy tay kéo Đông Tuyết về phía sau, lấy thân chắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




