watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3239 Lượt

nghĩ đến y lại lựa chọn cách chiến đấu như vậy, lấy ít đánh nhiều, để mình làm mồi nhử, cho phó tướng mang binh ngầm công phá thành đô của đối phương, lấy được đầu của vua địch.

Rõ ràng là tử chiến đến cùng, y hoàn toàn không phải loại người ngu ngốc như thế, trừ phi….

Nam Ngụy Tử cắn chặt môi, không tin ý nghĩ trong đầu. Nhưng mà… Nếu không phải như vậy, sao y lại an bài thần tử trung thành cho Vũ Nhi? Cho dù y biến mất, hoàng triều cũng sẽ không có ảnh hưởng gì. Thậm chí còn cho nàng ảnh vệ, để ảnh vệ chỉ phục mệnh nàng.

Ngụy Tử, nàng muốn, ta đều sẽ cho nàng.

Trong đầu vang lên lời nói của y, nàng bóp chặt túi gấm trong tay.

“Nhiễm Ngũ.”

Một bóng đen nhảy xuống nhanh chóng quỳ gối giữa phòng. “Có thuộc hạ.”

“Có phải Nhiễm Phượng Thâm đã biết mình trúng độc từ lâu hay không?” Tiếng nói nàng run rẩy trong bóng đêm.

Nhiễm Ngũ trầm mặc.

“Trả lời ta.” Nhiễm Ngũ trầm mặc khiến tiếng nói của nàng càng lạnh hơn.

“Phải.” Nhiễm Ngũ hồi báo.

Quả nhiên, Nam Ngụy Tử nhắm mắt lại. “Biết từ lúc nào?”

“Lúc mới bắt đầu.”

Nam Ngụy Tử nhanh chóng mở mắt, mắt tím hoảng sợ nghi ngờ. “Là ý gì?” Lúc mới bắt đầu, không lẽ y….

“Vương gia biết hết tất cả.”

“Biết hết tất cả?” Nam Ngụy Tử đứng dậy, thì thầm không dám tin. “Thích khách ở thọ yến, độc dược trong thuốc trị thương, y đều biết hết?”

“Vâng.”

“Tại sao có thể….” Nam Ngụy Tử gần như bất ổn. “Ngươi nói dối. Nếu như y biết tại sao lại …”

Tại sao lại đỡ kiếm thay nàng, sao cho nàng có cơ hội hạ độc? Thậm chí biết có độc trong người vẫn ra chiến trường, cuối cùng lấy mình làm mồi nhử, chính diện xung đột với quân địch khổng lồ?

Bởi vì biết mình sẽ chết, cho nên y liều lĩnh. Để Kim Lăng không cần lo lắng, cho nên y hi sinh chính mình…

“Không thể nào…” Nàng nhỏ tiếng. “Làm sao y có thể làm chuyện ngu xuẩn đó? Biết rõ ta bày tử cục đợi y, y còn bước vào, y rất tự tin sao? Tưởng mình sẽ không chết sao? Ha ha, y thất sách, y đã chết, y đã chết! Cuối cùng y cũng không trói buộc được ta, ta cũng không còn thuộc về y, ta tự do, ta thắng, y thua, y thua…. Ha ha… Y thua…”

Nàng cười, cười rất vui vẻ, cười rất vui vẻ. Cười đến ngồi ngã trên ghế, nàng vẫn cười, cười điên cuồng. “Nhiễm Phượng Thâm, chàng thua, chàng thua, chàng thua…” Tiếng cười dần dần mỏng manh, cuối cùng chỉ còn lại lời thì thầm.

Nàng thắng, nhưng lại không vui vẻ như tưởng tượng, vì sao….

“Vì sao….” Tiếng nói nàng rất nhẹ, như lầm bầm trong đại điện, sâu thẳm mệt mỏi”Y làm như vậy vì cái gì….”

“Thuộc hạ không biết.”

“Hả, không biết?” Nam Ngụy Tử không tin. “Ngươi là thuộc hạ y tín nhiệm nhất, sao ngươi không biết?”

“Thuộc hạ chỉ biết Vương gia cam tâm tình nguyện làm tất cả vì Thánh nữ. Cho dù người muốn mạng của ngài, ngài cũng sẽ cho người.”

Nàng muốn mạng của y, nàng đã thề, muốn hoàng tộc Nhiễm Thị trả mạng cho oan hồn Nam Thị, hoàng tộc nợ bọn họ, nàng sẽ đòi về từng cái.

“Y nghĩ như vậy ta sẽ mềm lòng sao? Sẽ không…. Ta sẽ không….” Nàng không mềm lòng với kẻ địch, không giết y, thù hận trong lòng nàng sẽ không biến mất.

Mặc kệ nguyên nhân y là gì, nàng không cần, nàng chỉ cần y biến mất, nàng không muốn lại làm đồ chơi của y, không muốn lại khuất phục dưới thân y.

Nam Ngụy Tử lập tức lôi vòng ngọc trong túi gấm ra, muốn ném vỡ tan chiếc vòng ngọc còn nguyên vẹn kia. Nhưng tay không biết chạm đến cái gì, vòng ngọc vẫn không mở ra được.

Nàng ngơ ngẩn nhìn vòng ngọc, cảm thấy buồn cười, mà nàng đúng thật đã cười lên.

Mười năm, nàng đeo vòng ngọc mười năm, cũng ko thể mở được vòng ngọc. Bây giờ không cần đeo nữa, nàng lại tìm ra khóa mở.

Vậy là sao? Vậy là sao?

“Nhiễm Phượng Thâm….” Ai cần y trả giá tất cả, ai cần y nhường nàng? Nàng không cần, nàng không cần y làm như vậy. “Chàng muốn ta nợ chàng sao? Không, ta không nợ chàng, ta không nợ chàng cái gì hết…”

Có một ngày, ta sẽ diệt trừ ngài.

Nàng từng cao ngạo đứng trước mặt y nói như vậy.

Nàng làm được, nàng thắng, nàng không hối hận, nàng thắng. “Chàng tưởng ta sẽ quan tâm sao…. không bao giờ…. không bao giờ…”

“Thánh nữ.” Nàng suy sụp thì thầm khiến Nhiễm Ngũ lo lắng.

“Lui xuống.” Nàng ngẩng đầu lạnh lùng, vẻ mặt khôi phục tỉnh táo.

Lúc Nhiễm Ngũ rời khỏi, nàng lại hoảng hốt nhắm mắt, trong đầu không ngừng vang lên lời nói của y.

Nàng hi vọng ta sống trở về không?

Không. Nàng chỉ muốn y chết.

Ta sẽ sống trở về, sẽ tự mình đeo vòng ngọc này cho nàng.

Không. Nàng sẽ không cho y cơ hội này.

Chờ ta, Ngụy Tử của ta.

Không. Nàng không phải của y.

Ngụy Tử, nàng muốn, ta đều sẽ cho nàng.

“Không, không, không” Nàng ôm chặt đầu, nàng không cần cái gì, nàng chỉ cần, nàng chỉ cần….

“Nhiễm Phượng Thâm… ”

Nàng nỉ non “Nhiễm Phượng Thâm… Nhiễm Phượng Thâm…”

Ngụy Tử…..

“Nhiễm Phượng Thâm……….”

Trời dần dần sáng.

Nam Phi Vũ đến Bạch Tháp, “Tỷ tỷ, nghe nói tỷ cả đêm đều ngồi ở đây, tỷ….” Y nhìn người ngồi trên ghế, ngừng lại “Tỷ vẫn khỏe chứ?”

Nam Ngụy Tử ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện trời đã sáng, ánh mắt nàng hơi hoảng hốt, hoang mang một lát, lập tức khôi phục lại vẻ trấn tĩnh, thản nhiên cười “Ta không có gì, lâm triều rồi sao?”

“Ừ, đệ đã phân phó lập y quan trủng* cho hoàng thúc, truy phong Võ Vương, ban huy chương hộ quốc an ủi thúc ấy.” (mộ chỉ có quần áo ko có thi thể)

“Vậy sao…” Nam Ngụy Tử khép hờ mắt, nhẹ thì thầm sâu lắng.

“Tỷ tỷ, đệ đói rồi, hầu đệ dùng bữa đi.” Nam Phi Vũ làm nũng với nàng.

“Được thôi.” Nam Ngụy Tử mở mắt mỉm cười, nàng đứng dậy, vì ngồi nên hai đùi đã tê dại từ lâu, nàng lảo đảo.

Nam Phi Vũ lập tức đỡ lấy nàng. “Đệ dìu tỷ.”

Nàng bước ra cửa, chưa chải tóc, ánh nắng chiếu xuống, soi rọi thân hình trắng trẻo, cũng chiếu rọi đến tóc đang xõa ra giống như tơ bạc phía sau.

Chương 7

Chương 7:

“Đông Tuyết, thánh nữ còn chưa tỉnh sao?” Xuân Vũ nhỏ giọng dò hỏi.

“Suỵt… Hôm qua thánh nữ rất muộn mới ngủ được, nhỏ tiếng một chút, chúng ta đi ra ngoài trước.”

Tiếng nói thật nhỏ của cung nữ khiến Nam Ngụy Tử mở hé mắt. Một năm nay giấc ngủ của nàng cực ngắn, cũng không dễ dàng gì đi vào giấc ngủ. Cho dù dùng dị hương hổ trợ, nhưng cũng không có ích cho nàng.

“Vào đây đi.” Không miễn cưỡng mình chợp mắt nữa, nàng ngồi dậy, tay vén màn che giường.

Hai cũng nữ bên ngoài vội vàng tiến vào.

“Thánh nữ, là Xuân Vũ đánh thức người sao?” Xuân Vũ lên tiếng thật dè dặt.

“Không có, đã thức dậy từ sớm.” Nam Ngụy Tử mỉm cười an ủi Xuân Vũ, tay đón lấy khăn trắng của Đông Tuyết mang tới.

“Thánh nữ, nô tỳ kêu người chuẩn bị đồ ăn sáng.” Đông Tuyết vội vàng nói.

“Không, ta chưa đói.” Nam Ngụy Tử lắc đầu, sau khi lau mặt xong, trả khăn ấm lại Đông Tuyết, mà Xuân Vũ đứng bên cạnh đã lấy lược giúp nàng chải tóc.

Nhìn tóc trắng rơi rụng, vẻ mặt nàng rất bình tĩnh. Một đêm bạc đầu nàng không có cảm giác gì, người bên cạnh mặc dù hoảng sợ, nhưng cũng không dám nhiều lời.

Một năm rồi, tuy Nhiễm Phượng Thân không có ở đây, nhưng dưới sự an bài của y, hoàng triều cũng không có biến động gì. Tuy có quan lại muốn tác quái, nhưng có các đại thần trung thành phụ tá, thế cục triều đình cũng yên ổn, không có biến chuyển to lớn.

Kim Lăng hoàng triều vẫn phồn hoa hòa bình, cho dù không có Nhiễm Phượng Thâm, tướng lãnh được y đào tạo lại anh dũng thiện chiến, đối với hoàng triều một lòng trung thành, bảo vệ biên cương, khiến các nước khác không dám xâm phạm.

Toàn bộ đều tốt, tốt hơn so với suy nghĩ của nàng. Ngôi vị hoàng đế của Vũ Nhi cũng ngồi yên ổn, nàng cũng không cần khuất phục bất cứ ai, được hưởng địa vị thánh nữ tôn quý.

Chì là trong lòng nàng không yên, đêm khuya khó thể yên giấc. Một mình đi dạo ở Bạch Tháp, mãi đến khi mệt mỏi mới trở về phòng, nằm trên giường, khiến mình đi vào giấc ngủ.

Ngày lại qua ngày, tinh thần của nàng luôn ở đâu đâu. Mỗi khi như vậy, nàng lại ép chính mình tỉnh táo, không để bản thân suy nghĩ tiếp.

Thấy thánh nữ chìm vào suy tư, Đông Tuyết và Xuân Vũ liếc mắt nhìn nhau. Họ đã quen với việc này từ lâu. Kể từ sau chuyện của Nhiếp Chính Vương, thánh nữ liền thay đổi như vậy.

Mặc dù nghi ngờ, nhưng bọn họ không dám phỏng đoán xa vời, vì như vậy là lăng mạ thánh nữ.

Giúp thánh nữ mặc áo, Đông Tuyết quan tâm hỏi “Thánh nữ, tối hôm qua người còn chưa ăn tối, nên ăn chút bữa sáng. Đông Tuyết có nấu cháo gà, người uống một chút nhé?” Thánh nữ ăn ít, thân thể ngày càng gầy, khiến các nàng cực kỳ lo lắng.

Nam Ngụy Tử từ từ hoàn hồn,

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT