|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
vẫn còn sống, hơi thở khe khẽ xem ra thương tích không nặng.” Chàng khẽ nhướn đôi mày đưa lời giải thích.
Chưa chết? Vậy thì quá tốt. Ta bật cười trong nước mắt. Diệu thấy thế chỉ nhìn sang một bên, không thèm so đo cùng người thiếu kinh nghiệm sống như ta.
“Đây là địa bàn của ta, các ngươi đến từ đâu, có biết ta là ai không hả? Sao các ngươi dám đến đây làm loạn?” Biết đám hắc y nhân võ công đều kém hơn Diệu, ta cũng trở nên dũng cảm, hống hách hơn hất mặt hỏi.
“Ngươi là ai?” Tên cầm đầu cau chặt đầu mày.
“Hừm! Ngươi đúng là chẳng có chút hiểu biết nào cả! Ta chính là bang chủ Cái trung cái, một địch năm…” Còn chưa kịp nói hết câu, cả người ta đã nhẹ bẫng. Trong tích tắc, Diệu kéo ta lại phía sau rồi vứt lên đỉnh nhà. Làm gì vậy chứ, ta cũng chỉ nói vài câu thôi mà. Lần này Diệu vứt rất mạnh, khiến ta va vào chiếc cột chống miếu, nhưng vừa hay có thể ngồi vững lên mấy thanh xà nhà.
Ta ôm chặt lấy xà nhà để ngồi cho vững. Làm trộm lâu ngày nên giờ mái nhà, cột chống đã trở thành những người bạn vô cùng thân thiết của ta, có điều bị người ta vứt lên thế này thì đây mới là lần đầu.
Ta ngồi trên xà nhà, theo thói quen lia mắt quan sát khắp mọi nơi. Đưa mắt nhìn ngó một lát thì ta phát hiện ở phía bên trái căn miếu hoang có một con gà mái đang run cầm cập nằm dấp vào một góc, nhìn sang hướng khác, ta lại thấy bức tượng bé cạnh bức tượng Phật trông có vẻ kì quái. Nhìn kĩ hơn gương mặt của bức tượng, ta bỗng phát hiện ra, Quả Quả đáng đứng bất động tại đó, mỉm cười giả bồ tát. Giả bộ cũng giống quá chứ!
Hoa Hoa và Thảo Thảo khẽ mở hai mắt he hé như đường chỉ. Thấy có người đang nhìn về phía mình, bọn chúng lập tức nhắm nghiền mắt lại. Hừm! Giả chết thì cũng phải chuyên nghiệp một chút. Đằng này giả chết lại còn muốn nhìn trộm, như vậy chẳng phải rất dễ bị phát hiện sao? Nghĩ vậy ta liền chuyển sự chú ý sang nhất cử nhất động của đám nhóc. Mấy đứa nhóc này, đứa trốn, đứa chạy, đứa giả chết, rất giống với tác phong hành sự thường ngày của ta. Nhớ lại trước kia chúng ta ban ngày đi ăn xin, buổi tối làm ăn trộm, chỉ cần thất thủ là sẽ chạy, đương nhiên đã luyện tập thành thục một số chiêu trò.
“Các hạ không phải người trong giới, hà tất phải can thiệp vào những chuyện trong giang hồ của chúng ta?” Ngoài cửa đột ngột vọng vào giọng nói lạnh lùng của một người phụ nữ. Ta ngồi trên cột nhà, nghiêng đầu nhìn ra ngoài, trước cửa căn miếu không biết từ lúc nào xuất hiện một người phụ nư mặc y phục màu trắng bịt mặt, bà ta đang từ từ bước vào căn miếu hoang.
“Ha! Ha! Thì ra việc mười mấy cao thủ võ lâm lại đi ức hiếp mấy đứa nhóc ăn mày cũng được coi là chuyện giang hồ.” Diệu bật cười thành tiếng.
“Mẹ kiếp! Hảo hán của Vọng nguyệt Lâu tại sao lại đi ức hiếp đám ăn mày, rõ ràng là bọn chúng cải trang làm kẻ ăn mày mà thôi.” Tên cầm đầu đám hắc y nhân nghiến răng gằn giọng.
“Vọng nguyệt Lâu?” Diệu nheo mắt rồi từ từ nhắc lại ba chữ. Còn ta thì đưa tay lên xoa đầu, hình như ta đã nghe ba chữ này ở đâu rồi thì phải?
“Đúng là đồ vô dụng!” Người phụ nữ áo trắng lạnh lùng mắng bọn người kia một câu, rồi đi đến chỗ lồng gà trước mặt, nơi Qua Qua đang ẩn náu. Bất ngờ, bà ta vung kiếm đâm thẳng vào chiếc lồng. Qua Qua đang trốn ở trong đó và ta đang ngồi trên cột nhà đều sợ đến mức đồng thanh hét lớn.
“Trước đây, có phải các ngươi đã cho một cô nương rất xinh đẹp ẩn náu? Mau nói cho ta biết, ả đang ở đâu?” Bà ta vừa cất giọng, Qua Qua liền bật khóc thành tiếng.
“Nghe ta nói này nữ hiệp, chúng ta chẳng có chút quan hệ gì với cô nương đó cả, người con gái đó vốn tên là Thức Cầm, đúng là trước đây có đến chỗ chúng ta ẩn náu một thời gian, nhưng bây giờ thì đã đi rồi. Các ngươi có oán thù gì với người ta thì hãy đi tìm người ta mà tính chuyện. Chứ chẳng liên quan gì đến chúng ta hết.” Ta lớn tiếng giải thích khi vẫn ngồi trên xà nhà.
Lúc này ta mới chợt nhớ ra, lần trước khi đến tiệm cầm đồ trộm lại ngọc bội, người đàn ông bịt mặt đó hình như cũng tưởng ta là Thức Cầm, thậm chí còn định ra tay sát hại. thì ra cô nương có tên Thức Cầm đó đắc tội với rất nhiều người. Người trong thiên hạ thực sự đã bị nàng ta liên lụy quá nhiều.
Người phụ nữ bịt mặt liếc mắt về phía ta, còn ta thì đang cố hết sức giữ ánh mắt mình nhìn thẳng. Trong miệng khẽ lẩm bẩm, hãy nhìn vào đôi mắt của ta, ngươi sẽ biết
biết ta không hề lừa gạt.
“Ả
ta đi khi nào, và đi đến đâu?” Bà ta gằn giọng hỏi tiếp.
“Vân… vẫn chưa được bao lâu. Bây giờ các ngươi đuổi theo chắc còn kịp đấy.” Ta thở phào một hơi nhẹ nhõm, trong lòng thầm nghĩ họ chưa đi lâu đâu, cũng chỉ mới được tầm một tháng mà thôi…
Người phụ nữ đó nhìn ta bằng ánh mắt khinh bỉ, sau đó vòng tay nói với Diệu: “Thức Kiếm, hộ pháp Vọng nguyệt Lâu phụng mệnh Lâu chủ truy tìm phản đồ Thức Cầm, đến nơi này, nếu có gì đắc tội, mong các hạ lượng thứ. Đi thôi!” Nói xong, bà ta khoát tay, định dẫn theo đám hắc y nhân rời khỏi.
“Nhị tiểu thư, người đừng nghe con nha đầu này ăn nói hàm hồ, Đại tiểu thư và Uý Trì Tuyết Dung Thần đang ở cùng nhau, hơn nữa…” Tên cầm đầu đám người đứng bên cạnh bất bình lên tiếng. Thức Kiếm nghe vậy liếc nhìn về phía Diệu, ra hiệu tên cầm đầu kia im miệng bằng ánh mắt đầy nghiêm khắc và cảnh giác.
Sau khi bọn chúng đi rồi, ta mới thận trọng trèo từ xà nhà xuống. Đợi đến khi ta ôm cột nhà trượt xuống như một chú gấu rừng, mấy tên tiểu tử kia cũng đã chạy ra, vây chặt xung quanh ta.
“Lão Đại, bọn họ biết Tuyết Thần ca ca đang ở cùng Cần tỷ tỷ, liệu hai người họ có gặp nguy hiểm không?”
“Biết thì đã sao, có liên quan gì đến ta chứ?” Ta lẩm bẩm ngoài miệng, nhưng trong lòng lại cảm thấy thập phần bất an.
“Yên tâm đi, hắn sẽ không gặp chuyện gì đâu.” Diệu đứng bên nắm chặt bàn tay ta nhẹ nói, mặt ta bất giác đỏ bừng, lúc này mới nhận ra, là chàng đang muốn an ủi mình.
“Công tử Tuyết Thần nổi danh là ‘Một mình độc chiến ba ngàn dặm. Nhất kiếm xưng danh Bách Vạn Soái’, hoàn toàn không hề thua kém đám người ban nãy. Chỉ có điều…” Diệu chợt cau chặt đôi mày, ánh mắt đen nhánh đột nhiên ánh lên đầy huyền ảo. “Thức Cầm, Thức Kiếm, Thức Tiêu, Thức Đao, tứ đại hộ pháp của Vọng nguyệt Lâu đều lần lượt xuất hiện, phải chăng nước Nam Chiếu có biến?” Nét mặt Diệu khá nghiêm trọng, ngay cả ta lúc nghe những lời của chàng cũng tự nhiên trở nên căng thẳng, phải chăng có chuyện lớn gì sắp xảy ra?
“Á!” Chàng đột nhiên hét lớn khiến ta giật bắn mình.
“Có phải có biến gì không? Có biến rồi sao?” Ta căng thẳng lùi lại phía sau một bước, nhìn xung quanh căn miếu hoang đầy phòng bị.
“Biến cái gì mà biến! Ta nhớ ra là chúng ta đã ra ngoài khá lâu, sắp đến giữa trưa rồi. Lúc này mà phụ thân nàng phát hiện nàng không có trong phủ thì chúng ta chết chắc.”
Nghe chàng nói vậy, cả người ta run lên, vấn đề của chúng ta giờ thực sự nghiêm trọng. Ta nắm lấy tay Diệu định lao ra ngoài thế nhưng nhìn bọn Qua Qua, Quả Quả ta đột ngột khựng bước. Đám nhóc con này đang đứng lặng nhìn ta, dáng đứng rụt đầu rụt cổ trông như mấy chú chó con sắp bị người ta bỏ rơi vậy. Thấy thế ta lại mềm lòng. Ngộ nhỡ đám người hung thần gian ác đó quay lại tìm người thì sao? Có trời mới biết nàng Thức Cầm đó ngoài việc đắc tội với Vọng nguyệt Lâu thì còn đắc tội với Vọng Tinh Lâu hay Vọng Nhật Lâu gì nữa hay không? Ngộ nhỡ ngày ngày cứ có người tới đây trả thù thì mấy đứa trẻ này cho dù có chín mạng cũng khó mà sống tiếp.
“Diệu!” Ta quay người nhìn Diệu, ánh mắt lộ rõ nét khó xử. “Nếu huynh dắt theo năm người, liệu có thể chạy nhanh chống như lúc này không?”
“Khụ… khụ…khụ…” Diệu ho sặc sụa, rồi nheo mắt nhìn ta nói: “Có phải nàng định đưa cả bốn nhóc con này theo không?”
Ta gật đầu dáng vẻ cực kỳ đáng thương.
Diệu tức đến độ bật cười thành tiếng: “Nơi đến là phủ Thừa tướng, còn nàng là thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng đó.” “Nếu ngay cả đám nhóc này mà cũng không bảo vệ được, thì dù có vạn kim ta cũng không làm nữa.” Ta nghiến răng quả quyết đáp.
Diệu lặng người, tiếp đó thì mỉm cười, ánh mắt đã dịu hẳn xuống: “Làm thế nào mà nàng quen được bọn chúng?”
“Đi ăn xin cùng nhau nhiều thì quen biết thôi.”
“Cái gì?”
“À, ý ta là bọn chúng vốn thường ăn xin ở đây, ta thấy chúng khổ nên thi thoảng tới thăm. Đám nhóc này thực sự đáng thương… Hay là huynh thu nhận bọn chúng nhé, có được không?” Ta níu tay áo Diệu, nhìn chàng qua làn nước mắt, đưa lời năn nỉ. Giả vờ đáng thương luôn là cách thức hữu hiệu nhất! Diệu quả nhiên đã đồng ý.
“Trước tiên phải nghĩ cách làm thế nào để đưa chúng về phủ Thừa tướng đã…”
“Không sao, khi nào đến nơi chúng ta có thể ‘nhảy’ vào trong mà! Cùng lắm huynh chịu vất vả đôi chút, nhảy năm lần là được.”
Diệu quay mặt, lặng lẽ đưa tay vuốt trán bất lực.
Chính vào lúc chúng ta dắt theo bọn Qua Qua, Quả Quả bước ra khỏi căn miếu hoang, thì phía sau lưng một ngọn lửa bốc lên. Thế lửa nguy hiểm, đáng sợ lạ thường. Lúc chúng ta quay đầu nhìn lại, ngọn lửa đã vút lên tận trời cao, trong phút chốc căn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




