|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nàng vào gầm giường không?” Diệu hung dữ đưa lời uy hiếp. Vì quá sợ nên trận đấu đầu tiên ta đành chấp nhận thua cuộc.
Bộp! Ta bị càng ném vào gầm giường, va cả người vào Hoa Hoa và Quả Quả. Hai đứa trẻ đau quá, thét lớn rồi bật khóc tu tu. Còn ta cũng đau chẳng kém, chỉ biết xoa cánh tay lại xoa đầu. Sau cùng mới lồm cồm bò ra khỏi gầm giường. Diệu lúc này đã thay xong y phục. Bộ y phục màu trắng này có vẻ hơi rộng hơn so với chàng, nhưng lại càng khiến chàng trở nên lãng tử, giống với một con hồ li đắc đạo thành tiên hơn. Nhìn lại mình, ta thực sự tức giận không biết xả vào đâu cho hết, y phục hoàn toàn ướt đẫm, trông thê thảm vô cùng. Dưới gầm giường, Hoa Hoa và Quả Quả vẫn không ngừng khóc lớn, xem ra bị ta đụng rất mạnh thì phải.
“Trời đất! Thậm chí họ còn sinh cả con rồi, ta vừa mới nghe thấy tiếng khóc xong.” Bên ngoài vọng vào câu nói của kẻ nào không biết. Nghe thấy thế ta kích động đến mức đứng không vững, suýt nữa thì ngất đi.
“Không chỉ một đứa, mà còn là song sinh.” Giọng nói tiếp theo vang lên lại càng vô lí hơn. Khóe miệng Diệu khẽ co giật, sắc mặt tím xanh, có vẻ như bất cứ lúc nào cũng có khả năng bùng nổ. Ta và Diệu quay snag nhìn nhau, coi nư đã đạt được thỏa thuận. Ta xách Hoa Hoa, Diệu bế Quả Quả, cùng lúc cất tiếng hét lớn: “Im ngay.”
***
Đợi đến khi ta tắm táp thay y phục, chải chuốt trang điểm lại xong, các khách mời cũng đã về hết. Nghe Tiểu Thúy nói, hôm nay ngoại trừ các Đại quan trong triều còn có cả con gái, con rể của Võ lâm Minh chủ trên giang hồ vừa mới được chiêu an tham dự, ngay đến sứ giả của nước Qua Qua phía Đông và nước Oa Oa phía tây cũng được mời đến. Hôm nay phụ thân ta tức giận đến mức râu cũng đã biến thành màu tim xanh. Người mất mặt không chỉ với đồng liêu trong triều mà còn cả giang hồ, thậm chí còn tiện thể lan sang các nước láng giềng khác nữa.
Lúc sau, ta ngoan ngoãn đứng trong phòng khách chờ chịu phạt. Diệu lại chẳng mấy để tâm, ngồi một bên thảnh thơi uống trà. Cho dù chàng là khách quý của phủ Thừa tướng thì đãi ngộ dành cho hai chúng ta cũng thật khác biệt một trời một vực.
“Bây giờ thì con có thể nói xem rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?” Phụ thân đau lòng, đưa bàn tay run run chỉ về phía ta. Ta đoán chắc cả cuộc đời này phụ thân chưa bao giờ bị mất mặt đến mức độ đó, trong lòng vì thế cảm thấy vô cùng thương cảm cho người.
“Phụ thân à, sự việc là thế này. Con và Diệu công tử này không quen thân cho lắm, chỉ là buổi sáng hôm nay chúng con cùng nhìn thấy một…một kẻ cắp trong phủ. Đúng vậy, chính là một kẻ ăn cắp, hắn ăn cắp đồ rồi trèo tường chạy trốn. Con nhìn thấy đương nhiên phải đi báo quan rồi. May mà có vị Diệu công tử này, công phu ‘nhảy’ tường của huynh ấy quá đỗi tuyệt hảo, vèo một cái đã đưa con ra bên ngoài. Sau đó… sau đó lại có thêm bốn vị hiệp sĩ nhỏ tuổi là Qua Qua, Quả Quả, Hoa Hoa, Thảo Thảo xuất hiện, giúp con đuổi theo kẻ cắp kia khắp cả thành Trường An. Kết quả, chuyện đó… do tên kẻ cắp hết sức giảo hoạt. Cuối cùng hắn vẫn chạy thoát, chúng con thì trở nên thảm hại như vậy đấy.”
“Chỉ là như vậy thôi sao?” Phụ thân ta có phần nghi hoặc trước câu chuyện của ta, liền quắc mắt quay sang chất vẫn Diệu.
“Hầy, đúng là chúng ta không quen thân…” Diệu còn chưa kịp nói hết câu, một chiếc khăn vuông từ trong người chàng rơi xuống. Ta chết lặng tại chỗ…cái đó… cái đó không phải là bức tranh ‘gà mái lội sông’ của ta hay sao? Khi nãy lúc thay y phục ta đâu có nhìn thấy chiếc khăn vuông này? Ta nhìn lên đầy nghi hoặc, vừa hay bắt gặp ánh mắt xấu xa của Diệu.
“Phụ thân, sự việc không phải như vậy đâu…”
“Không cần nói thêm nữa, hai người hãy chọn ngày thành thân đi.” Bất ngờ phụ thân ta đau đớn thốt lên.
Nhưng câu nói ấy chẳng khác nào sét đánh giữ trời quang. Ta có nghe nhầm không? Khó khăn lắm mới không phải làm Hoàng hậu, bây giờ thành ra lại bị gả cho con hồ li khiến người ta tức đến phát điện này.
“phụ thân, thực ra con…”
“Im miệng! Sự việc có liên quan đến danh dự của Ngọc gia, mọi chuyện cứ quyết định như vậy đi.”
Ta lo lắng, đánh mắt ra hiệu cho Diệu, thế nhưng chàng chỉ ngó ngang nhìn dọc, cố tình không thèm để tâm đến ta. Mẹ kiếp! Như vậy là có ý gì? Không phải chàng đang cố tình chứ?
“Khoan đã, nàng ấy không thể gả được.” Cánh cửa bất ngờ bị đẩy bật ra, giọng nói lạnh đến thấu xương vang lên, khiến cho gió thổi xung quanh cũng phải tĩnh lặng.
Anh hung à, ngài nói quá chuẩn! Ta cảm kích quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người đẩy cửa bước vào là một người đàn ông xem ra tuổi đời còn rất trẻ, mặc bộ y phục bằng gấm màu đen quý phái, thân hình vạm vỡ, tóc dài bay trong gió, bờ môi ánh mắt tuyệt đẹp nhưng lạnh lùng như thể được khắc ra từ băng đá. Đi phía sau người đó là mấy người trông dáng vẻ như là thị vệ. Giây phút người đó bước vào, không khí xung quanh dường như đóng băng lạnh giá.
Diệu tức thì đứng bật dậy khiến ta không nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt chàng, chỉ thấy người vừa đến nhìn vào mắt Diệu rồi trịnh trọng nhắc lại câu nói ban nãy: “Nàng ấy không thể gả được.”
Câu nói đó cất lên vô cùng lạnh lẽo, đồng thời khiến ta nhanh chóng tỉnh lại… ta đã nhớ ra hắn là ai. Đó chính là tên sát nhân biến thái trong tiệm cầm đồ, kẻ suýt chút nữa giết chết ta vì một viên dạ minh châu. Ngay lập tức theo bản năng, ta lùi bước lại phía sau. Đại ca, không phải chứ, chỉ là một viên dạ minh châu thôi mà! Ngươi có cần phải truy sát ta đến tận đây không?
May mà người đàn ông áo đen đó không hề nhận ra ta, nhanh như thoắt bắn ánh mắt sắc nhọn về phía Diệu. Ánh mắt Diệu cũng ánh lên sự lạnh lùng tựa như băng tuyết, nhưng chỉ trong khoảng khắc, chàng nhanh chóng lấy lại bộ dạng lãng tử bất cần mọi khi.
Diệu nghí ngoáy chiếc ly trong tay rồi mới cười nhẹ, đáp: “Ha ha, câu nói này rất thú vị. Thiên kim tiểu thư của Thừa tướng đại nhân, không thể gả cho người khác là chuyện mà đệ có thể quyết định được sao?”
“E rằng chuyện này, ngay cả Thừa tướng đại nhân cũng không thể quyết định.” Người kia nhếch miệng cười nhạt, mang theo chút chế giễu. “Tất cả văn võ bá quan trong triều đều biết, Ngọc tiểu thư là Hoàng phi chờ gả, hôm nay làm ra những chuyện hoang đường như vậy với Tam hoàng huynh…”
“Khụ…khụ!” Nghe câu nói của hắn, ta tức thì ho sặc sụa. Hoang đường… ta làm gì mà hoang đường chứ? Chẳng qua chỉ là sau khi dầm mưa bị ướt y phục, ta cho người khác mượn phòng thay đồ, có gì đáng kể chú? Nếu thế mà cũng bị coi là hoang đường, vậy thì cuộc sống của bản tiểu thư chẳng biết đã làm chuyện hoang đường với bao nhiêu lãng tử lưu lạc rồi. Hơn nữa… đợi một chút, Tam… Tam hoàng huynh?
Ta cứ thế ngẫm lại ba chữ này trong đầu. Chuyện này chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang. Mãi lúc sau, ta mới qua sang nhìn Diệu. Phải chăng…Diệu chính là Tần Vương Nam Dung Diệu mà người ta vẫn đồn. Chàng vốn là người rất được chiều chuộng từ nhỏ, bất tài vô dụng, là đống bùn nát chẳng thể xây nổi tường? Vậy…vậy tên đại sát nhân điên cuồng đứng trước mặt ta… trời đất ơi, nếu ta đoán không nhầm thì đây chắc chắn là Tề Vương Nam Cung Diệp, người rất được Hoàng đế coi trọng, lại nhất mực yêu thương.
Diệu lại cong miệng mỉm cười đáp: “Ngọc tiểu thư muốn nhập cung làm phi chẳng qua chỉ là lời đồn thổi vớ vần trong triều. Nói đến hoang đường, Tứ hoàng đệ phẫn nộ có chút thái quá như vậy, phải chăng là cũng có ý với Ngọc tiểu thư?” Tuy rằng đàng cười, nhưng ngữ khí của Diệu lại ngập tràn vẻ lạnh lùng ít thấy. Chàng đang thách thức tên sát nhân điên cuồng biến thái kia, nhưng tại sao lại lôi cả ta vào việc này chứ? Ta liền trợn mắt lườm chàng đầy hăm dọa.
“Hoàng tử nạp thê e cũng phải chờ Phụ hoàng gật đầu đồng ý mới được, huynh tiền trảm hậu tấu thế này là có ý gì?” Giờ thì mùi thuốc ở đây đã quá nồng nặc, không khí căng thẳng cứ như thể chúng ta đang ở trên chiến trường.
“Chính thất thì đương nhiên là cần Phụ hoàng đồng ý, nhưng nếu chỉ là Trắc phi thôi thì chẳng cần.” Diệu ngẩng đầu bật cười tùy tiện đáp trả.
Sắc mặt phụ thân ta nhanh chóng sầm lại. Trắc phi chẳng phải chỉ là vợ bé người ta sao? Lần này coi như ta đã hiểu, tên khốn khiếp này thực sự không có ý tốt. Ta thầm tính trong đầu, vốn dĩ ban đầu ta sẽ được gả cho Hoàng đế hơn năm mươi tuổi với mục đích tìm cách leo lên vị trí Hoàng hậu, bây giờ lại trở thành Trắc phi của con trai ông ta. Lần này thì hay rồi! Đẳng cấp và thứ bậc đều bị hạ thê thảm.
Hoàng hậu hay là Trắc phi của Vương gia, ta bấm tay suy đi tính lại, càng nghĩ càng thấy hồ đồ, sau cũng vẫn chẳng thể làm rõ được rốt cuộc bản thân được lợi hay là bị thiệt trong chuyện này.
“Hừm, hoàng huynh đúng là khổ tâm tận lực! Chỉ có điều thứ Phụ hoàng không thích nhất chính là người ở bên cạnh mình lại là người suy nghĩ, tính toán quá nhiều, Diệu, huynh cũng nên tiết chế hành động một chút thì tốt hơn.” Tên sát nhân biến thái khinh thường buông một câu, khiến ta cảm thấy vô cùng khó chịu. Khổ tâm tận lực? Hắn đang ám chỉ điều gì? Diệu đương nhiên lại càng bực bội hơn, chàng nhếch miệng cười nhạt đáp: “Người phải biết tiết chế hành động hơn là hoàng đệ mới đúng. Phụ hoàng dù
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




