|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
yêu quý đệ đến mức nào, nhưng nói cho cùng người cũng đã già rồi.”
Lời chàng vừa phát ra, tức thì khiến mặt của tất cả mọi người trong phòng đều biến sắc, đám thị vệ đứng phía sau Nam Cung Diệp đồng loạt nắm tay nắm chân nổi hết cả gân xanh vàng. Tuy vậy, Nam Cung Diệp ngược lại chẳng hề đáp trả. Ta ngồi một bên hết nhìn người này lại nhìn sang người kia, cảm giác bản thân như một người ngoài cuộc. Tuy rằng bọn họ đang tranh cãi việc có nên gả ta làm Trắc phi cho người nào đó hay không, thế nhưng ta nghe mà chẳng hiểu bất cứ một câu đối đáp nào giữa họ.
“Hai vị điện hạ, lần này coi như lão thần hành động không thỏa đáng. Sáng sớm ngày mai lão thần sẽ bẩm tấu lên Hoàng thượng, xin Ngài ban hôn cho con gái của lão thần.” Phụ thân ta đứng gọn một bên sầm mặt im lặng nãy giờ cuối cùng cũng tiến lên một bước, nói một câu hay nhất, tuyệt nhất trong ngày.
Tên sát nhân biến thái quay sang nhìn phụ thân ta, ta lườm Diệu một hồi, sau cùng đột nhiên quay sang nhìn về phía ta. Ta không khỏi run rẩy trước ánh mắt đáng sợ của hắn, trong lòng liên hồi niệm Phật: “Rốt cuộc ngươi xị khuôn mặt tuyệt đẹp đó ra làm gì chứ?” Tên sát nhân biến thái hất cằm nhìn ta bằng ánh mắt khinh thường, chẳng khác nào tạt một xô nước lạnh vào đầu ta. Đợi đến khi hắn đi khỏi, hai chân ta đã mềm nhũn, không thể nào chịu đựng thêm được nữa, liền ngồi bệt xuống đất.
“Sao sắc mặt nàng lại kém thế?” Diệu nhìn ta đầy nghi hoặc nói: “Tứ đệ trông khí thế hơn ta nhiều đến vậy sao?”
Vì quá tức giận lại mệt mỏi nên ta chẳng thèm để tâm đến Diệu, cũng chẳng buồn ngước mắt nhìn chàng thêm nữa. Chàng nào biết, ta đã cực kỳ may mắn khi chỉ trong khoảnh khắc thoát khỏi lưỡi kiếm tử thần của vị Tứ đệ đáng kinh của chàng. Có điều, chuyện này cũng thật quá đỗi kì lạ, đường đường là một hoàng tử cao quý, tại sao ngày hôm đó hắn lại xuất hiện tại tiệm cầm đồ? Thân phận là một Vương gia, sao có thể đi làm đạo tặc? Xem ra đội ngũ trộm cắp chúng ta cũng đến là đa dạng, loại người nào cũng có. Ta đã nói mà, đây là nghề có tiền đồ nhất.
“Tần Vương điện hạ, lão thần liệu có thể thỉnh câu ngài một chuyện?” Phụ thân ta bất ngờ lên tiếng vào lúc tất cả mọi người hầu như đã quên đi sự có mặt của người. Điều này thực sự đúng là khiến người ta giật mình, sợ chết khiếp.
“Xin đại nhân cứ nói.” Diệu hiếm khi nghiêm túc như vậy.
“Lão thần…đã già rồi, chỉ có mỗi một mụn con gái là Phiến Nhi. Chuyện hôm nay coi như đã quyết, cho dù Điện hạ có nạp nó làm Chính thất hay không, mong rằng sau này Người hãy đối xử thật tốt với tiểu nữ.” Phụ thân chậm rãi cất lời. Trong khoảnh khắc ta cảm thấy phụ thân như đã già đi rất nhiều. Ngữ khí phụ thân nói cùng Diệu gần như một lời khẩn cầu, cứ như thể người đã không còn là một Thừa tướng đại nhân cao cao tại thượng, mà chỉ là một người cha, đang gửi gắm đứa con gái mà người yêu thương nhất cuộc đời.
Vào giây phút đó, ta chợt cảm thấy mắt mình cay cay.
“Hân hạnh khi được đại nhân xem trọng, sau này chúng ta đã trở thành người một nhà. Chuyện trên triều đình, ta cũng mong nhận được sự trợ giúp tích cực của nhạc phụ đạo nhân.” Diệu nhẹ nhàng đáp, ngữ khí xen lẫn chút cổ quái. Trong lòng ta chợt dâng lên một suy nghĩ…Phải chăng phụ thân của ta cùng chàng đang ngầm giao ước gì đó, nên đã quyết định bán ta?
Không khí trong phòng đột ngột lạnh giá, bốn bề nặng nề, sặc mùi âm mưu.
Ta mím chặt môi, nhớ lại nụ cười xấu xa cả Diệu, cùng câu nói ‘khổ tâm tận lực’ của Nam Cung Diệp khi nãy, đột nhiên cảm thấy toàn thân vô cùng mệt mỏi
Chương 9: Lâu thành đèn đuốc lúc đêm khuya
Bên ngoài cửa tiệm chưa đóng cửa có treo chiếc đèn. Ánh hoàng hôn chiếu lên lớp ngói xanh, rải lên khắp cả con phố Tây, ánh lên thứ ánh sáng lấp lánh. Không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc, như thể chỗ nào cũng ngấm nước vậy.
Những người sống tại khu phố Tây thuộc thành Trường An đều là người nghèo khổ, thậm chí nơi đây hội tụ đủ mọi loại người, vậy nên lúc nào cũng náo nhiệt, nhộn nhạo. Trên con phố vốn không rộng lắm, cứ đến tối là các hàng quán lại được bày ra la liệt, khiến cho các bức tường cũ kĩ đều đen sì, bóng mỡ.
“Bánh vừng thơm ngon, một văn tiền một xâu.” Tiếng rao dài thường thượt phá vỡ màn đêm hỗn tạp. Đây là nơi quen thuộc nhất của ta, khu phố Tây rách nát. Ta phủi tay, vươn cổ hít thật sâu luồng không khí tạp nham đủ các thể loại mùi.
Bốn chiếc ban ăn ở quán bên cạnh không đủ cho mười hai người ngồi ăn. Trong khi ông chủ quán đang nhồi, đập rồi cắt bột mỳ một cách điêu luyện. Ông chủ mặc áo không tay, chẳng hề để ý đến tiết trời lạnh đầu xuân. Ông đập miếng bột lớn lên mặt bàn, phát ra tiếng kêu bồm bộp dứt khoát. Bên cạnh ông là một nồi nước sôi sùng sục, hơi nước bám lên hai cánh tay trần của ông loang lổ, nhầy nhụa.
“Vị nào gọi ba tô mỳ… Xong rồi, xin mời bê đi!” Ông chủ múc một muôi rau mặn rưới lên bát mỳ, cho thêm chút thịt vụn, trộn lên, rồi đặt lên bàn, gọi người ra lấy.
“Này, cẩn thận chút, nước canh trào cả ra ngoài rồi, thật là lãng phí quá.” Ta mắng với theo ông chủ. Oa, trước kia ta và bọn Hoa Hoa chỉ dám tới đây ăn mỳ vào những khi Tết đến. Hôm nay, Diệu nói mời ta ăn, ta đương nhiên không thể từ chối, liền kéo chàng tới con phố có nhiều món ăn vặt nhất này để ăn một bữa cho thật đã.
“Ông chủ, cho thêm ba bát hoành thánh. Cho ta bát to vào, mỗi bát nhiều thêm một quả trứng, ta muốn cả thịt bò trong đó nữa.” Ta vừa ăn mỳ vừa cất tiếng gọi thêm.
“Cho thêm thịt bò? Vậy thì là mỳ thịt bò rồi.” Ông chủ hắng giọng quát.
“Ông chỉnh lời nói của ta làm gì, ta trả tiền là được đúng không?” Ta thô lỗ đáp lại rồi quay sang nhìn Diệu đang im lặng chán nản,, rồi đắc ý mỉm cười xấu xa. Hành động này là ta học theo đúng điệu bộ của chàng mấy hôm trước. Hôm nay thực còn vui hơn cả Tết. Kể từ vụ náo loạn địa phủ, ta chưa từng được ăn bữa nào ngon lành đã đời cả. Thực ra sau này nếu được gả cho chàng cũng không tệ, ít nhất thì ngày nào ta cũng có mỳ để ăn. Ăn ngon, ngủ ngon, chơi vui vẻ, ba nguyện vọng lớn nhất của đời người, chàng hầu như đều có thể giúp ta toại nguyện.
“Tại sao huynh vẫn chưa ăn?” Ta đã ăn được quá nửa bát mỳ, nhìn sang thấy chàng vẫn cau chặt đôi mày, cầm đũa chọc chọc bát mỳ, như thể bát mỳ trước mặt không phải đồ ăn mà là độc dược.
“Phụ…phụ thân…phụ thân của nàng có phải vì nàng là con của thiếp nên ông ấy đã ngược đãi nàng?” Chàng ngập ngừng lâu lắm, sau cùng mới nói được một câu hoàn chỉnh.
Phụt! Nghe câu nói của chàng, ta bất ngờ bị nghẹn rồi tức thì ho bật ra, phun hết cả mỳ ra ngoài. Lúc ngẩng đầu lên, trên đầu Diệu đã dính vài sợi mỳ trắng, phần lông mày còn bị dính ít thịt bò vụn, cả khuôn mặt toàn là nước canh…Ta càng ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa, không biết phải khóc hay cười nữa.
“Nàng…nàng đừng như vậy mà, đừng có khóc, ta chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.” Hóa ra Diệu không giận ta, cũng không chút bức bội khi ta khiến mặt chàng dính đầy mỳ và nước canh, thậm chí chàng còn lên tiếng an ủi rồi vỗ nhẹ lên vai ta. Ta không thể không xúc động trước tấm chân tình của chàng, liền nghiêng đầu tựa vào cánh tay Diệu, mỉm cười nhún vai hạnh phúc.
“Phiến Nhi, thật không ngờ nàng cũng giống ta.” Giọng Diệu trầm ấm đến bất ngờ, dịu dàng chẳng khác nào ánh trăng đêm khiến ta nhất thời lặng người.
“Nếu phụ thân đối xử với nàng không tốt, cũng đừng quá đau lòng, chuyện này ngay từ đầu chúng ta đã chẳng thể nào thay đổi được.”
Ta từ từ ngẩng đầu, ánh mắt Diệu giây phút này rất trầm lắng. Chàng nhìn ta, nở nụ cười bình thản. Buổi tối hôm đó, Diệu kể cho ta nghe chuyện của chàng lúc nhỏ.
Diệu nói: “Nàng xem, Diệp g
gọi ta một tiếng hoàng huynh,
hai tiếng hoàng huynh, chúng ta đều là con trai của Phụ hoàng, thế nhưng từ bé đến lớn, đãi ngộ của chúng ta hoàn toàn khác biệt. Năm đó, lúc Diệp ra đời, Phụ hoàng ngày ngày ở trong tẩm cung của mẫu thân đệ ấy, ôm đệ ấy rồi nói: Đây là đứa con duy nhất của trẫm. Nghe mẫu thân ta kể lại, ta ra đời được hơn một tháng, Phụ hoàng chẳng hề đến thăm ta một lần. Từ nhỏ đến lớn, cho dù ta làm việc gì, bất luận nỗ lực để làm Phụ hoàng vui lòng ra sao, đều vô ích cả. Trong mắt Phụ hoàng, ta mãi mãi chẳng thể bằng một góc của Diệp. Lúc còn nhỏ chưa hiểu chuyện, ta luôn cảm thấy uất ức, đã nghĩ rất nhiều. Thế nhưng sau này, khi đã hiểu thông, thì ta lại càng tuyệt vọng. Nàng có hiểu không, Ngài ấy hận ta… bởi vì Ngài ấy hận Mẫu thân của ta.”
Nói đến đay Diệu lại mỉm cười, nụ cười chứa đựng biết bao đắng cay và bất lực. Giọng nói của chàng lạc hẳn đi, mang theo chút lạc lõng: “Tất cả mọi người đều biết địa vị mẫu thân ta cao quý, ngay đến Phụ hoàng cũng phải nể nang vài phần, thế nhưng thực ra… sự nể nang đó, sao có thể tồn tại giữa phu thê?”
Diệu kể, khi còn niên thiếu, vào lúc đêm khuya chàng hay xách đèn tới ở cùng lão thái giám cô độc giống mình, rồi trèo lên tường thành, nhìn toàn cảnh hoàng cung nguy nga lộng lấy, trong đầu tưởng tượng xem những đứa trẻ con nhà bình thường sẽ vui vẻ thế nào trong vòng tay yêu thương của cả cha lẫn mẹ. Tuy rằng họ cả đời
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




