watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8165 Lượt

cơm canh đạm bạc, bù lại gia đình yêu thương, đùm bọc lẫn nhau, như vậy chẳng phải vô cùng hạnh phúc sao? Sau khi trưởng thành, chàng luôn có thái độ bàng quan, bất cần, biếng nhác. Chàng vui chơi cả ngày, ngao du khắp nơi. Lúc nào cũng làm trái ý hoặc giả phá hỏng kế hoạch của Phụ hoàng, cũng như phá hỏng quy tắc trong hoàng cung… Lí do duy nhất, Diệu không nói, ta cũng hiểu. Chàng làm tất cả mọi chuyện, chẳng qua chỉ muốn đổi chút quan tâm của Hoàng đế, bởi vì dù là trách mắng hay trừng phạt cũng tốt hơn nhiều so với việc không được hỏi han, để ý.

Quả thật, ta cực kỳ kinh ngạc với những gì Diệu kể lại cho mình nghe. Những chuyện chỉ nghe thôi đã cảm thấy đau lòng. Ấy vậy mà lúc kể chàng lại hết sức bình thản, cứ như đang kể một câu chuyện của một người hoàn toàn xa lạ. Ta đoán chàng đã thực sự coi ta là người bạn cùng cảnh ngộ, thế nên mới kể cả những chuyện chôn dấu chặt trong lòng cho ta nghe.

Kể từ giây phút đó, ta nhận ra…người trước đó cùng ta quậy phá khắp đường lớn phố nhỏ, nói cười liên miên, chỉ là vẻ bề ngoài mà Diệu cố tình để lộ. Còn con người thật của mình chàng đã chôn giấu từ lâu. Trong mắt người đời chàng là một con người hoàn toàn khác, đó là một đứa con mong kiếm tìm hạnh phúc, một chàng trai cùng cực cô đơn.

Đem càng lúc càng khuya, người trên đường dần vắng. Ông chủ tiệm mỳ cũng cẩn thận khép chặt bếp lửa. Đêm đầu xuân trời vẫn còn lạnh, sương xuống nhiều, nên mấy người đàn ông đều đã khoác thêm áo ấm, rụt đầu cho cổ đỡ lạnh. Hoành thánh trong nồi đã nguội, nhưng vẫn còn bốc hơi nóng. Ông chủ nhìn mấy chiếc bát không trên bàn của ta, nuốt nước miếng liên hồi. Chắc từ lúc dọn quán đến giờ, ông chưa được ăn gì. Đất nước này bề ngoài quốc thái dân an, dân giàu nước mạnh, trên thực tế thì hoàn toàn khác hẳn. Ngay dưới chân thiên tử, vẫn còn những kẻ ăn mày bé nhỏ, không chốn dung thân như Hoa Hoa, Quả Quả…và cả những người bán hàng mà không dám ăn ngay cả bát mỳ hoành thánh trong chính nồi canh của mình. Diệu và vị Phụ hoàng cao quý của chàng có biết những việc này không?

“Đại thúc, cho thêm một bát hoành thánh nữa.” Chính vào lúc Diệu đang mơ màng nghĩ chuyện gì đó, ta cất tiếng gọi ông chủ quán.

“Ha ha, cô nương đúng là ăn tốt quá!” Ông chủ quán mỉm cười vui vẻ, trong lòng thầm nghĩ mấy bát mỳ hoành thánh sau cùng đã có thể bán nốt rồi, liền bê bát mỳ hoành thánh lớn đặt trước mặt ta.

“Đại thúc, mời ông ăn đó.” Ta hất cằm nói rồi đưa tay sờ bụng.

Đôi mắt của ông chủ quán mỳ sáng lên, vội đưa đôi tay khá bẩn lau vào chiếc tạp dề, nhìn chúng ta bằng ánh mắt nghi hoặc. Ta liền lấy bạc từ chỗ Diệu, để lên mặt bàn, nhìn ông chủ mỉm cười. Ông ấy làm sao biết được trước kia ta đã từng làm ăn mày, từng nghèo khó, nên hiểu cảm giác đói bụng khó chịu đến mức nào. Thế nên, đại thúc à, xin hãy ăn mau đi.

***

Sau khi trà dư tửu hậu. ta kéo Diệu ròi đi. Trong đêm ánh trăng chiếu xuống in hình hai chiếc bóng đổ dài trên mặt đường. Không khí lúc này không còn mùi dầu mỡ, chỉ còn phảng phất mùi hương thanh đạm và hơi sương lành lạnh. Ta vén váy, để lộ đôi bàn chân trắng trẻo. Gió thổi nhẹ nhàng đùa giỡn mái tóc ta.

“Từ nhỏ đến lớn, chuyện vui nhất của huynh là gì?” Ta chắp tay sau lưng, ngẩng đầu ngắm sao trời, chậm rãi đưa lời hỏi Diệu.

Diệu lặng người nhìn ta, ánh mắt chàng thoáng hiện chút cô đơn, chẳng nói bất cứ lời nào.

“Chỉ một bát mỳ hoành thánh đã có thể khiến cho vị đại thúc bán mỳ kia vui vẻ. Hay việc cùng người thân đến đây dùng bữa cũng đủ khiến cho bách tính ở khu phố Tây này hạnh phúc. Huynh nhìn bọn Hoa Hoa, Quả Quả đấy, chỉ cần có thể ăn no, bọn chúng đã vô cùng mãn nguyện rồi. Còn huynh thì sao, dù gì thân cũng là một Hoàng tử, cuộc sống kiểu gì cũng tốt hơn trăm vạn người trân thế gian này. Vui vẻ đơn giản như vậy đó, tại sao huynh lại không nghĩ ra được chuyện khiến mình vui vẻ chứ?”

“Hừm, chỉ những người không có đầu óc giống nàng mới ngày nào cũng cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc.” Diệu hừm một tiếng đầy khinh thường, thế nhưng một lúc sau, chàng đột nhiên nắm lấy tay ta hỏi: “Vậy việc khiến cho nàng vui vẻ nhất là gì?”

Bàn tay của chàng rất ấm lại mạnh mẽ. Tiết trời đang lạnh, ta thực sự chẳng muốn buông ra chút nào.

“Chuyện vui vẻ nhất à?” Chuyện vui vẻ nhất của ta chính là đi ăn trộm cùng bọn Hoa Hoa, Quả Quả, rồi cùng nhau ngòi trên mái nhà ngắm sao trời. Khi bọn chúng nhảy xuống, ta sẽ đưa tay ra đỡ từng đứa một… Ta thầm nghĩ.

“Tại sao nàng lại cười toe toét thế?” Diệu bực bội hỏi.

“Huynh đang ghen tị sao? Hi hi, nhìn huynh chắc chẳng có chuyện gì vui cả.”

Diệu nắm lấy bàn tay ta thật chặt chẳng nói thêm gì, chỉ im lặng cùng ta đi từng bước về phía trước. Hai tay chúng ta đan vào nhau, ta nép vào người chàng, thậm chí dễ dàng cảm nhận được cả mùi hương trên cơ thể chàng. Con đường về nhà dài như thể không có điểm kết thúc, chúng ta đi rất lâu, rất rất lâu, mãi cho tới khi ánh mặt trời buổi ban mai dịu nhẹ lan tỏa trên bầu trời của thành Trường An.

Buổi sáng đầu xuân, mặt trời nhô lên từ phía Đông, Kinh thành tre dần bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ta nắm tay Diệu, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bình minh thật đẹp, không chỉ trong lành mà còn tráng lệ vô cùng.

Phải chăng lúc con người nhìn về phía mặt trời, thường nghĩ tới sự vĩnh hằng.

“Ta nghĩ, mình đã có chuyện vui vẻ nhất rồi.” Ta cảm giác bàn tay mình khẽ run, trong hoảng hốt, ta dường như còn nghe thấy được cả tiếng cười khe khẽ của Diệu.

Chương 10: Xuân sắc mãn thành liễu đầy tường

Kể từ sau buổi tiệc sinh nhật, mẫu thân ta suốt ngày mỉm cười vui vẻ. Trước kia, lúc ta sắp xếp gả cho lão Hoàng đế, người lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên, luôn lo sợ ta vào cung sẽ bị hiếp đáp, còn gần đây, nghe nói ta có khả năng trở thành Tần Vương phi, người coi như cũng đã an tâm hơn nhiều. Trong khi vị phụ thân Thừa tướng của ta lúc nào cũng lo lắng, bất an, vừa nhìn thấy ta đã than ngắn thở dài, cứ như thể chỉ cần nhìn khuôn mặt ta là thấy được tương lại thê thảm, bi đát vậy.

Mãi cho tới một hôm, một lão thái giám đến phủ báo tin. Lão õng à õng ẹo thông báo rằng Tô nương nương muốn gặp. Tô nương nương chính là mẫu thân có thân phận cao quý của Diệu, Đoan Mẫn hoàng quý phi Tô Dung. Nghe nói người phụ nữ này không hề được sủng ái là một trong những người đàn bà không đắc sủng, có chồng cũng như không, thế nên tính khí nhất định sẽ cổ quái giống như quả phụ mất chồng. Ta bĩu môi, chẳng vui vẻ đi gặp người đó chút nào.

Mẫu thân biết ta phải nhập cung lập tức phái người mua một đống y phục từ Tô Châu về. Thậm chí người còn hàng ngày dạy dỗ khuyên răn, câu nào cũng có ý muốn ta phải làm thế nào để lấy được lòng Tần Vương điện hạ. Người nói nhiều tới mức ta cũng phải thuộc làu. Sau cùng thấy ta quá đỗi chán ngán, mẫu thân liền chuyển chủ đề, bắt đầu nhớ lại những ký ức huy hoàng của cuộc đời mình.

“Đừng chỉ nhìn thấy mẫu thân con hiện nay làm Tam phu nhân phủ Thừa tướng, quyền quý vô hạn. Năm xưa nhà ta ng

hèo lắm, có thể gả cho phụthân con, tất cả đều do năm đó phụ thân con đi ngang qua con đường của thôn, vừa hay gặp ta đang ngồi bên suối giặt y phục. Phụ thân con ngay khi nhìn thấy dung mạo như hoa của ta… Ây da, Phiến Nhi, tại sao con lại ho sặc sụa thế? Bây giờ trời vẫn còn lạnh, con cẩn thận không bị phong hàn đấy. Khụ khụ, ta nói đến đâu rồi nhỉ? À, đúng rồi, nói ra thì, năm đó lão phu nhân thực sự không muốm cưới ta về phủ, thế nhưng phụ thân con, ngài…” Mẫu thân nói tới đây liền thẹn thùng cúi đầu, đưa tay che mặt. Chỉ nhìn hành động này của mẫu thân thôi là ta đã thấy như dựng cả tóc gáy. Mẫu thân, người đã lớn tuổi rồi, vậy mà còn làm ra vẻ thiếu nữ hơn cả ta nữa. Nhưng quả thật mẫu thân ta xinh đẹp vô cùng, chỉ có điều không mấy thông mình. Ta hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, vị phụ thân Thừa tướng hàng ngày mặt mày nghiêm chỉnh, hung thần ác sát tại sao lại có thể sủng ái người mẫu thân đầu óc đơn giản này của ta đến vậy.

“Lại đây, lại đây, mẫu thân dạy cho con một vài tuyệt chiêu.” Mẫu thân đắc ý nhướng cao đôi mày, khoanh hai tay lại, đánh mắt nhìn ta đầy vẻ bí mật. Ta hiếu kì ghé đầu sang nghe lời dạy bảo, phải chăng mẫu thân đã dùng kế nào đó dụ phụ thân ta móc câu?

“Lão phu nhân không đồng ý cho ta bước vào cửa phủ nhà họ Ngọc, có điều, bà ấy không thích ta cũng chẳng sao, nhưng không thể nào không thích con được.” Mẫu thân ta nói câu này vẻ mặt đắc ý vô cùng.

“Hả?”

“Lúc đó, ta đã có con rồi, chẳng có ai có thể ngăn ta được, cho nên mới nói, con và Tần Vương điện hạ…” Mẫu thân cứ thế dạy ta một hồi. Tóm lại ý mẫu thân chính là nếu gạo đã nấu thành cơm, thì chắc chắn vị trí Tần Vương phi kia sẽ là của ta. Ta nuốt nước miếng, không nói nên lời, may mà Diệu không biết mẫu thân ta có ý định này, nếu không chàng sẽ cười cho tới rụng hết răng mất. Quyến rũ chàng sao? Sau đó sinh ra một tiểu Ngọc Phiến Nhi, rồi thành phi tử của chàng. Thật đúng là vớ vẩn hết sức!

Nhờ ơn mẫu thân, người trong toàn thành tre đều biết thiên kim tiểu thư của Thừa tướng đương triều Ngọc Tiến Hiền có khả năng sẽ làm chính phi của Tần Vương gia. Tuy rằng vẫn chưa đi xem bát tự, thế

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT