|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
miếu hoang chìm trong biển lửa.
Trước cảnh tượng đó ta mãi chẳng thốt nên lời, chỉ biết nắm chặt lấy cánh tay Diệu. Lúc này, dưới ánh lửa khuôn mặt tuấn tú của Diệu nhất thời trở nên đỏ hồng. Diệu chìm trong im lặng, thái độ biếng nhác, bất cần mọi khi đã hoàn toàn biến mất. Ánh mắt lạnh lùng, tĩnh lặng của chàng khi đối diện với ngọn lửa cháy, thực sự đã lưu lại ấn tượng sâu đậm trong trái tim ta.
Phải chăng có điều gì đó mà ta không biết? Chúng ta dường như đang bị cuốn vào thị phi, tranh đấu phức tạp hơn rất nhiều so với những gì ta có thể tưởng tượng.
Chương 8: Hải đường trong mưa son phấn nhợt
Trời mưa là điều nằm ngoài dự tính, thế nên khi về đến phủ Thừa tướng, mấy người chúng ta đã ướt như chuột lột.
“Ôi thơm quá, nhấ định bên trong đã dùng bữa rồi! Rét quá đi mất, huynh mau vào giúp chúng ta ‘nhảy’ vào bên trong đi!” Ta xoa hai tay vào nhau, dậm chân lên xuống để cơ thể mình ấm hơn.
Diệu hình như không được vui lắm, thậm chí còn có vẻ bất mãn với việc mà ta sắp xếp chàng. Chàng nhấc bổng ta lên không chút dịu dàng. Trong lòng ta còn ôm thêm Hoa Hoa và Quả Quả, hai bên nách Diệu lại kẹp Qua Qua, Thảo Thảo nữa. Sau một cái nhún chân nhẹ nhàng, chúng ta nhảy vào phủ Thừa tướng nhanh như một ngọn pháo hoa rực rỡ.
“Huynh…huynh…huynh phải nhìn cho kĩ rồi hãy ‘nhảy’ chứ, bên dưới là hồ cá đó.” Đến khi nhìn rõ nơi chúng ta sắp đáp xuống, ta sợ hãi thét lên.
“Ngậm miệng!” Diệu khẽ quát đầy chán nản, chân chàng khẽ chạm lên mặt nước, sau đó đáp lên bờ một cách thuận lợi. Oa… thì ra còn có kiểu nhảy này nữa. Ta đưa mắt nhìn khắp xung quanh, chẳng có bất kỳ ai phát hiện ra chúng ta cả.
“Đi!” Diệu liền nhanh nhẹn kéo ta đi.
“Đi đâu chứ?”
“Đi thay y phục. Nàng định cứ để thế này đi dự sinh nhật của mình sao?” Chàng hơi khan giọng lên tiếng. Bây giờ ta mới nhận ra bộ dạng của chúng ta chẳng ra làm sao cả. Do mưa to, tóc chàng xõa xuống hai vai, qua làn y phục mỏng lộ rõ những đường nét cơ thể quyến rũ. Còn ta thì… á! Về phần ta lại càng thảm hại. Chẳng trách, suốt dọc đường đi,
chàng cứ hướng mắt lên trời, dù chết cũng không chịu nhìn ta một khắc! Khuôn mặt bỗng đỏ bừng lên, ta liền đưa tay che ngực rồi chạy nhanh về phía phòng mình. Vì mưa, đôi giày ta ướt sũng, nên khi chạy cảm giác cực kỳ khó chịu!
Lúc Tiểu Thúy nhìn thấy ta, cô bé kích động đến mức nước mắt đầm đìa, chỉ còn thiếu nước niệm Phật ngay tại chỗ. Cô bé nói, Thừa tướng đã vào thúc giục mấy lần. Nếu ta còn không mau ra chào khách, ngài sẽ đích thân vào bắt người. Vừa nói xong, Tiểu Thúy đột nhiên trợn trừng mắt. Hóa ra Tiểu Thúy nhìn thấy bốn đứa nhóc cùng Diệu đang đứng phía sau ta.
Trước khi Tiểu Thúy kịp thở dài, kêu than và hét lớn, Diệu đã tiến lên, bịt chặt miệng cô bé lại, nói: “Mau đi lấy nước nóng giúp tiểu thư nhà ngươi tắm rửa và chuẩn bị một bộ y phục cho nàng thay. Phải làm nhanh lên đấy. Ngoài ra, tuyệt đối không được tiếc lộ chuyện này cho người khác biết, có hiểu không?”
Diệu cong khóe môi nở nụ cười hồ li, nheo mắt tiến sát lại gần Tiểu Thúy. Chỉ có điều giữa lúc tình cảnh nguy cấp như lúc này, nụ cười đó dù nhìn từ góc độ nào cũng không phải tốt lành gì. Đồ ngốc, chàng làm vậy sẽ khiến Tiểu Thúy hiểu lần rằng chính chàng đã bắt cóc ta mất.
“Tiểu Thúy, ta…không sao cả.” Ta vội đưa lời giải thích, chẳng ngờ sắc mặt của Tiểu Thúy càng thêm hoang mang, rồi nhanh chóng cúi đầu chạy vào trong phòng.
“Giải thích chính là che gấu, nàng xem, chỉ một lát nữa thôi đảm bảo cô bé sẽ thét lớn cầu cứu cho mà xem. Nàng nhìn lại dáng vẻ mình đi, cứ như thể vừa bị ta bức hiếp xong vậy.” Diệu thốt lên đầy bất mãn.
“Hầy, cũng phải, vậy huynh mau đi đi.” Lúc này nếu để vị phụ thân Thừa tướng của ta nhìn thấy thì ta đừng hòng yên thân.
Diệu bực quá lại bật cười thành tiếng. “Nàng đúng là có lương tâm quá! Ít nhất cũng phải đưa ta một bộ y phục khô ráo để thay chứ.”
Thật không ngờ vào lúc nguy cấp thế này mà chàng vẫn còn thời gian để chú ý đến hình tượng của bản thân. Nghĩ vậy ta tiện tay vứt cho chàng vài bộ y phục sạch sẽ. Chàng cũng chẳng chút ngần ngại, cởi bỏ bộ y phục ướt nước rat hay ngay trước mặt ta. Hi hi, thân hình này, đường nét đó… chuyện này…Hầy! Con người này đúng là tự nhiên quá đi, lại còn lấy chiếc gối của ta thấm nước trên người nữa.
Nhưng đúng lúc chàng khoác tấm sao sau cùng lên người, tiếng bước chân rầm rập truyền tới. Hai chúng ta cùng lúc chết lặng, không phải nhanh như vậy chứ? Còn chưa kịp phản ứng thì cánh cửa ngay giây sau đã bị đẩy bật ra. Thấy người đến, mấy tên tiểu quỷ nhanh như sóc đã lẩn ngay vào góc ghế, gầm giường với tốc độ thần sầu. Còn ta với Diệu chỉ biết đứng ngây ra trước ánh mắt soi mói của mọi người.
Lúc này, Thừa tướng đại nhân đang đứng trước cửa phòng, mặt mũi ngây đơ nhìn ta trong bộ y phục xộc xệch, còn Diệu mới mặc được một bên thân áo cuối cùng. Sau lưng phụ thân có rất nhiều người. Ta mím môi nhìn qua vài người, nét mặt của bọn họ thậm chí còn biểu cảm hơn cả ta nữa.
Tất cả văn võ bá quan đều lặng người nhìn cảnh tượng đang diễn ra trong khuê phòng của ta. Ta tránh ánh mắt của đám người, ngây ngô quay đầu lại… Hầy, căn phòng của tiểu thư Ngọc Phiến Nhi đã bị làm loạn không còn ra bộ dạng gì nữa. Chăn gối vứt lộn xộn khắp nơi, rơi cả trên mặt đất. Thậm chí, Diệu còn đang cầm vỏ gối vừa lau. Trên giường vung vãi y phục của chàng vừa thay ra. Y phục của ta và chàng xếp đống lên, lại càng khiến trí tưởng tượng của mọi người được dịp bay xa, bay cao. Cảnh tượng như thế hai chúng ta vừa mới hành động quyết liệt chuyện gì đó mới xong vậy.
Thanh danh một đời của bản cô nương… Thật không ngờ trong khuê phòng của thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng lại phát hiện một người đàn ông lạ. Hai người y phục xộc xệch, mồ hôi đầm đìa, không là gian cũng là tặc. Hơn nữa tất cả quan viên, hoàng tôn quý tốc đều nhìn thấy hết, ta chắc chắn chẳng thể làm Hoàng hậu được nữ. Ấy, như vậy chẳng phải càng tốt hay sao? Đúng là ông trời giúp ta! Ha ha, tuy rằng ta thấy rất có lỗi với phụ thân, nét mặt của người cũng đã đen sậm lại chẳng khác nào món đậu phụ thối của đại thảm bán dạo đầu đường phố Tây, nhưng dẫu vậy ta vẫn cảm thấy vô cùng sung sướng.
Cơn mưa bên ngoài đã dịu, ánh mặt trời chiếu rọi khiến căn phòng trông cực kỳ rạng rỡ sắc xuân. Không khí xung quanh đột ngột im lặng tới mức khiến ta cảm thấy lúng túng cực độ. Ta hắng giọng, lén nhìn sang Diệu. Thế nhưng, khi quay sang nhìn chàng, ta lập tức ngây người tại chỗ.
Diệu…đang cười? Khóe miệng chàng cong lên, nhìn phụ thân ta, mặt không biến sắc, hơn nữa trong đôi mắt tuyệt đẹp của chàng còn ánh lên nét lạnh lùng mà sắc sảo. Chàng như thể đang thách thức? Trong khi ánh mắt của phụ thân ta thì chỉ có thể dùng hai từ ‘kinh hãi’ để diễn tả.
Hả, không phải chứ? Hai nhà chúng ta chẳng phải có giao tình tốt sao? Hai người không nên tranh đấu theo kiểu này chứ? Ta lén hạ thấp người, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể lẩn đi. Không ngờ Diệu lại lôi ta vào cuộc, chàng tóm chặt lất cổ tay khiến ta đau nhói. Trong lòng ta không ngừng than thở. Lão huynh à, chàng có chớ có nhìn ta như vậy, đại nạn lâm đầu, thân ai người nấy lo. Nhìn tình hình này, có lẽ phụ thân ta sắp nổi trận lôi đình, ngộ nhỡ người mất bình tĩnh xông vào đánh ta một trận thì chết. Dù thế nào đi nữa chàng cũng là khách, phụ thân của ta chắc chắn chẳng khiến chàng khó xử, còn ta, phụ thân dạy dỗ con gái là chuyện mà ngay cả Hoàng thượng, ông trời cũng khó lòng mà can thiệp.
Diệu quay đầu sang, vẫn giữ nụ cười trên môi, từ từ thốt lên mấy chữ: “Ngọc Phiến Nhi, y phục mà nàng đưa cho ta là của nữ mà.”
Hầy…quả nhiên, chiếc áo màu hồng mà chàng đang khoác trên người chính là một trong những bộ trang phục của ta. Còn cả chiếc yếm màu tím có thêu hoa văn chú thỏ đáng yêu nữa… Lần này thì chàng đúng là mất là mất hết mặt mũi rồi. Nhưng mà không thể trách ta được. Ta đường đường là một hoàng hoa đại khuê nữ, trong khuê phòng đương nhiên chỉ có y phục dành cho nữ nhi thôi, chàng không thích mặc thì cứ cởi trần cho rồi. Ta vừa định cười nhạo chàng thì đột nhiên lại rùng mình: Không đúng! Chàng mặc y phục của ta, chuyện này… Thôi rồi, lần này dù ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng đừng mong rửa sạch nỗi oan khuất.
Tiểu Thúy run rẩy đứng gọn một bên, lẩn sau đám đông, hai tay ôm một chồng y phục sạch sẽ, không dám bước vào. Diệu bất ngờ tiến lên một bước, chọn lấy một bộ y phục trong tay cô bé, rồi đóng sầm cửa lại.
“Hunh định làm gì thế, bọn họ đều đang đứng nhìn chúng ta đó?” Ta thấy Diệu đóng cửa, hốt hoảng xông ra định mở cửa, nhưng liền bị chàng chặn lại. Sau đó, chàng vận sức bế ta vứt lên giường, thật khiến ta quay cuồng đầu óc.
“Mở cửa ra làm gì, để bọn họ nhìn cho đã mắt sao?” Chàng nổi giận nói.
“Người bên ngoài đều đang nhìn vào, huynh đóng cửa lại thế này thì người ta sẽ nghĩ gì?”
Trong phòng, chúng ta bắt đầu khẩu chiến, ta xông ra mở cửa, chàng tức thì chặn lại. Cánh cửa phòng bị chúng ta kéo ra kéo vào kêu cọt kẹt không ngừng. Rồi hai người chúng ta mắt lớn trừng mắt nhỏ, chẳng ai chịu kém ai.
“Có tin ta sẽ vứt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




