watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8190 Lượt

gì.

“Chúng ta có thể ra ngoài rồi. Cô nhìn xem, những đường nét trên bức chạm trổ này không phải ngóc ngách chúng ta vừa đi sao?” Diệp giơ cao bó đuốc, ánh lửa bập bùng sáng rực. Ta nhìn kĩ quả nhiên bức họa khắc hình con đường chúng ta vừa đi qua, phải chăng đây chính là lối thoát?

“Theo hình khắc, chúng ta chỉ cần lặn dâu xuống dưới đầm nước rồi bơi về phía đông là có thể đến một động khác. Cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ tìm được đường ra thôi.” Diệp nhìn chăm chăm vào bức họa nói.

“Không phải chứ, nhảy từ đây xuống sao?” Liệu có thể dùng cách khác được không? Trời lạnh, nước lúc này còn giá hơn cả băng, chúng ta sao có thể lại uống một bụng nước, rồi dạt vào một bãi đá khác chứ?

“Ngươi nhìn hình khắc mà xem, đầm nước chúng ta dạt vào là đầm rắn độc. Chẳng phải ngươi suýt bỏ mạng tại đó sao? Còn đầm nước này bên trong có trăn khổng lồ. Võ công của ngươi chưa hồi phục, lẽ nào định tay không bắt trăn? Lại nữa, đầm tiếp theo, là đầm cá sấu đó, chúng ta rốt cuộc đang tìm lối thoát ra ngoài hay là đang đi làm thức ăn cho dã thú đây?” Ta bắt đầu càu nhàu không thôi, bản cô nương thà làm người hoang dã sinh sống tại đây chứ tuyệt đối không nhảy xuống nước nộp mạng đâu.

“Đương nhiên là không thể nhảy xuống một cách manh động rồi. Trăn nước chưa chắc đã tấn công người dưới nước, trừ khi nó bị uy hiếp hoặc rơi vào tình trạng đói khát. Hoặc giả chúng ta cho rằng đó là một kẻ địch dễ dàng đối phó được thì mới trườn xuống thôi.” Diệp nghiêng túc đưa lời giải thích.

“Ngộ nhỡ nó đang đói, vậy chẳng phải ta sẽ chết chắc sao? Không làm, dù chết ta cũng không xuống đâu…” Ta ôm chặt lấy hòn đá bên cạnh, thà chết cũng quyết không rời khỏi động.

“Đi thôi, có ta bên cạnh, cô sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì đâu.” Nói rồi, Diệp nắm lấy vạt áo ta. Thế nhưng lúc này ta càng ôm chặt hòn đá lớn hơn, lắc đầu cuồi cuội. Không đi, muốn ta bơi giữa đám trăn khổng lồ, còn lâu nhé. Thà chết không chịu, thà chết không đi. Hơn nữa cứ nhìn hình khắc thì thấy đó là một loài chăn rất lớn, chỉ cần cuộn nhẹ quanh người là có thể nghiền nát cả cơ thể. Thậm chí chúng bơi trong nước chẳng khác gì loài thủy quái. Thân hình bé nhỏ của con người chẳng đủ một miếng đớp cho nó.

Diệp chán nản nhìn về phía ta, còn ta vẫn ôm chặt lấy hòn đá không rời một bước. Cứ nghĩ tới loài rắn to như trâu mộng lượn lờ bên cạnh, há chiếc miệng to lớn hòng nuốt mình vào bụng, là ta lại cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

“Ngọn đuốc này sắp cháy hết rồi, chúng ta sẽ bị kẹt lại đây mất, đến lúc đó, dù muốn

muốn đi cũng khó. Xin lỗi nhé. Đắc tội rồi!”

Bất ngờ Diệp tóm chặt lấy ta, ném xuống mặt đầm. Ta chẳng khác nào một quả cầu thịt rơi ùm xuống, khiến nước bắn tung tóe khắp nơi.

“Cái tên khốn…” Vừa mới mở miệng, nước đầm tức thì tràn vào đầy miệng, ta tức thì im bặt. Vì trong người giấu nhiều bảo bối nên vừa rơi vào nước ta đã nhanh chóng chìm xuống. Còn đang ra sức khỏa nước thì bống đâu một đôi tay vững chắc tóm lấy ta bơi về phía trước. Nam Cung Diệp ơi Nam Cung Diệp à, ngài đứng là biết hại người ta thê thảm quá mức!

Lúc Diệp kéo ta bơi, trong đầu ta chỉ toàn hiện lên hình ảnh của loài trăn khổng lồ. Trái tim ta không ngừng đập loạn xạ, trong lòng liên tục cúi đầu xin ông trời thương xót, đừng để ta bị đám trăn khổng lồ ăn thịt.

Mãi đến khi được kéo lên bờ, ta vẫn chưa định thần lại được. Hai chân mềm nhũn, ta ngồi bệt luôn xuống đám bùn đất.

“Nam Cung Diệp, trái tim bé nhỏ của ta thực không chịu được sự kinh hoàng lớn thế này. Liệu ngài có thể không dọa ta nữa được không? Lúc nãy ở dưới nước có bao nhiêu con trăn khổng lồ, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chúng ta vào bụng. May mà bản cô nương phản ứng nhanh, tránh được sự tấn công của đám trăn đó, chứ nếu không sao có thể sống được đến bây giờ…” Ta vừa thở hổn hển, vừa đưa lời trách móc.

“Ở dưới nước không phải cô vẫn luôn nhắm nghiền mắt sao? Ta nghĩ cô nằm mơ thấy loài trăn đó thôi.” Vừa nói Diệp vừa chăm chú nhìn ta, khiến mặt ta phút chốc đỏ bừng. Lẽ nào khi nãy dưới đầm không hề có trăn khổng lồ?

“A…vậy…vậy…vậy đó là cái gì?” Chính vào lúc chúng ta mất cảnh giác, thì cảnh tượng trước mặt khiến ta hoảng hồn mà trốn vội ra phía sau lưng Diệp. Các chỗ chúng ta đứng không xa, có mấy con trăn đang từ từ trườn tới. Cùng lúc lại có một con khác thì đầu xuống từ trên cây, miệng thậm chí còn to hơn cả đầu của ta nữa. Diệp túc thì che chắn cho ta rồi lạnh lùng nhìn đám quay vật trước mặt.

“Đại ma đầu sát nhân, nơi này giao lại cho ngài xử lý nhé?” Ta lùi lại vài bước, đứng xa khỏi người Diệp.

Mấy con trăn khổng lồ đó trông phải dài bằng sáu, bảy người cộng lại, hoa văn trên người màu ghi sậm đan xen như mắt lưới nổi bật trên nền da đen sáng bóng. Bởi là lần đầu tiên trong đời nhìn thấy loài trăn dài như vậy, trái tim ta đập loạn sợ hãi. Trong khi Diệp vẫn giữ nguyên tư thế, bình tĩnh nhìn đám trăn đang trườn tới. Trong khi ta sợ hãi trốn ra tít đằng xa, chỉ dám thò đầu ra ngoài quan sát. Sau đó vì cứ luôn cảm thấy áy náy, ta hoang mang nhặt vội một cành cây to đưa lại cho Diệp. “Cô chạy đến đây làm gì.” Nhìn nét mặt Diệp, xem ra mấy con trăn này thực sự không dễ đối phó.

“Ta đem vũ khí tới cho ngươi. Không phải ngươi nói, đánh rắn phải đập đầu sao?” Ta ngô nghê đáp.

Con trăn khổng lồ không ngừng lắc lư cái đầu, Nam Cung Diệp đứng một bên vẫn án binh bất động. Rồi con trăn hạ thấp người, đưa chiếc đầu lại gần trước mặt Diệp. Tim ta trong giây lát đập vang như trống trận, có cảm giác bất cứ lúc nào Diệp cũng có thể tấn công, nếu không thận trọng, Diệp sẽ bị nuốt chửng vào bụng.

Ta nín thở, sợ làm kinh động đến đám quái vật, trong lòng không ngừng chửi rủa: Là ai ăn no rảnh rỗi, không có việc gì làm đi bố trí một đống quái vật với mấy cái đầm chết tiệt này chứ?

Ta áy náy quay sáng nhìn Diệp đưa chân nhích ra xa, bất ngờ một tiếng động lớn vang lên, ta giật mình bất cẩn giẫm lên một cành cây khô. Hầy… chính vào lúc đó, con trăn trên đỉnh đầu Diệp bất ngờ tấn công, lao thẳng về phía hắn.

Diệp né người phản công, cành cây cầm trong tay đập mạnh xuống. Một luồng máu nóng bất ngờ bắn vào mặt ta. Khi đã kìm nén được cơn chấn động, nhìn về phía con trăn vừa bị đánh chết, ta vui mừng vỗ tay khen ngợi.

“Oa, ngươi thật quá đỗi lợi hại! Đánh chết nó, đánh chết nó rồi!” Ta kích động nhảy nhót không ngừng, hét lớn như thể một con khỉ vừa được thưởng chuối vậy.

Nhưng đúng lúc ta đang vui mừng đắc y thì một con trăn khác bỗng chuyển hướng tấn công thẳng về phía ta. Ta tức thì im bặt, sợ đến mức toàn thân bất động.

“Tránh mau!” Bên tai truyền đến hơi thở gấp gáp của Diệp, thế nhưng vì quá sợ hãi, hai chân ta không thể nhúc nhích, trong khi con trăn đã phi tới, há chiếc miệng to đùng ghê tởm về phía ta. Không khí phút chốc nồng nặc mùi tanh của máu, khiến những con trăn khác càng thêm cuồng loạn. Ta sợ quá hóa ngốc, hoàn toàn chẳng nghĩ ra được cách nào, tay nắm chặt thanh đoản đao, lòng bàn tay và thân người đã ướt đẫm mồ hôi.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, ta chỉ biết dùng cách ngốc nghếch nhất chính là ngồi thụp xuống, hai mắt nhắm nghiền. Chờ một lúc không thấy động tĩnh gì, ta khẽ hé mắt nhìn ra xung quanh, con trăn đó đã biến mất. Lúc mở to mắt, ta mới phát hiện ra con trăn đó vừa rồi khi lao nhanh đến ta liền gặp đúng thanh đoản đao ta đang giơ lên và bị lưỡi đao sắc bén chặt thành hai khúc.

“Thật đúng là địa ngục chốn nhân gian. May mà có bản cô nương ở đây, nếu đổi lại là người khác, không biết đã mất mạng bao nhiêu lần rồi.” Ta nhìn xác con trăn đắc ý cất lời. Hai khúc thịt to không ngừng tuôn máu. Dẫu trong lòng có chút hoang mang, ta cầm thanh đoản đao, lau vết máu lên da trăn, rồi nhét thanh đao vào lại trong mắt.

“U huyệt thập nhị trận.” Diệp lạnh lùng nói, đôi mắt tỏa ra tia nhìn sắc lạnh. Ta đưa tay sờ tai, hắn vừa nói gì thế? Tại sao ta nghe chẳng hiểu chút nào?

“Cô nương đã từng nghe danh tổ chức bí mật trong võ lâm, Linh Tiêu Các chưa?”

“Võ lâm?” Ta trợn tròn mắt, đó là thứ gì nhỉ?

“Nghe đồn, phò mã nước Hồi Cốt là Úy Trì Tuyết Dung nhăm nhe ngôi vị Đại Hãn, thế nên đã âm thầm lập ra tổ chức Linh Tiêu Các rồi thu nạp những giang hồ dị sĩ gia nhập tổ chức để bán mạng cho mình. Rốt cuộc còn mở rộng thế lực ra khắp cả vùng thảo nguyên Mạn Bắc và trở thành thế lực giang hồ hung mạnh nhất của đất nước Hồi Cốt. Cuối cùng không hiểu vì lý do gì Linh Tiêu Các quy thuận triều đình, chuyên phụng mệnh Khả Hãn Hồi Cốt, nhằm củng cố địa vị thống trị. Linh Tiêu Các thường thành lập các địa cung dùng để giam giữ các phản đồ, trong địa cung cơ quan trùng trùng, mười hai nơi đi qua sẽ bố trí mười hai loại mãnh thú. Vậy nên địa cung này được gọi là U huyệt thập nhị trận. Chỉ có điều…đây là trung nguyên, sao lại có địa cung quái dị của Linh Tiêu Các? Lẽ nào…” Diệp nói đến đây, đột nhiên quỵ gối, nôn ra một ngụm máu, ôm ngực, lộ vẻ mặt đau đớn.

“Ngươi…ngươi…ngươi lại làm sao thế?” Không được! Nếu đã vứt ta đến nơi quỷ quái này, thì hắn không thể nào lúc quan trọng nhất lại xảy ra chuyện được. Không phải

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT