|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
trận tiếp theo phải đương đầu với cá sấu sao?
“Lúc nãy vì phải đối phó với đám trăn, ta đã vận nội công, động đến kinh mạch, chất độc vì thế lan ra cơ thể rồi.” Diệp khó nhọc cất tiếng.
“Vậy để ta vuốt lưng cho ngươi, cho khí huyết đảo ngược lại nhé?” Ta vừa dứt lời, Diệp tức thì dùng ánh mắt khinh thường đáp lại.
Đợi đến khi Diệp ép chất độc xong, chúng ta mới tiếp tục tiến về phía trước. Ánh sáng tại nơi này không giống như ở động nước đó, Ở đây ánh sáng yếu ớt chiếu thẳng từ đỉnh đầu xuống, vì thế chúng ta không cần phải dùng đến đuốc, mà vẫn có thể thấy khá rõ con đường rải đá dưới chân. Trên mặt đường mấp mô, thi thoảng lại có vài cây trên mặt đất kiếm ăn. Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời cao vút phía trên, có thể đoán được lúc này chúng ta đã ra khỏi hoàng thành.
Chúng ta cứ thế bước chậm theo con đường rải đá, cả đường đi dù không còn tối tăm nhưng ánh sáng yếu ớt, gió thổi nhè nhẹ. Nếu không phải bị mắc kẹt tại nơi tính mạng đe dọa bất cứ lúc nào thì vừa đi vừa ngắm cảnh trên đoạn đường này chắc chắn cũng khá vui vẻ. Càng đi ra phía ngoài, chúng ta lại càng nhìn thấy những vách đá có hình thù quái dị hơn. Nước rỉ ra từ bốn phía, diện tích mặt đầm mỗi lúc một lớn hơn. Con đường dưới chân thì ngày càng hẹp lại, mỗi một bước đi càng thêm gian nan vất vả.
“Ngươi không dẫn sai đường đấy chứ, nơi này không có thuyền bè thì đi kiểu gì đây?” giọng nói của ta văng vẳng vọng lại trong động đá, đặc biệt rõ rệt.
“Xem tình hình này thì chắc chúng ta không đi nhầm đường, cô nhìn xem…” Ta nhìn theo hướng Diệp hất cằm chỉ về phía trước thì thấy trên mặt nước mênh mông thoắt ẩn thoắt hiện những thứ giống như những đôi mắt sáng trong, bề mặt thô ráp. Đó là gì chứ? Nếu đó là đôi mắt, vậy đôi mắt của con gì mà lại to đến vậy, phần thịt nhô lên phía trên mắt còn lại còn xấu xí nữa? Ta nghiêng đầu suy nghĩ, chẳng thể nhận ra thứ trông giống hình thù đôi mắt quái dị trên mặt nước.
“Đó là cá sấu.” Diệp vừa dứt lời, chân ta mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã xuống nước. May nhờ có Diệp đứng bên nhanh tay kéo lại.
“Những đôi mắt lăm lăm đáng sợ của bọn cá sấu này to hơn rất nhiều so với đám cá sấu bình thường. Ngươi xem da mắt chúng dày như tường thành vậy.” Ta nắm chặt lấy y phục Diệp, hốt hoảng lên tiếng. Trong lòng thầm nghĩ quái vật trên thế gian mà ta chưa từng nhìn thấy thật sự quá nhiều.
“Ngươi nhìn những chiếc bóng đen sì kia kìa, chúng vừa to vừa dài. Trước giờ ta chưa từng thấy những con cá sấu nào như thế này. Đầu nó đặc biệt to lại gồ ghề. Xấu xí quá!” Vừa nói ta vừa nắm chặt y phục của Diệp hơn.
“Xuống nước!” Diệp lạnh lùng ra lệnh.
“Cái…cái…cái gì…?” Ta có nghe nhầm không, đầu óc u u mê mê, Diệp nói cái gì ta nghe không hiểu. Ta nhìn chăm chăm vào đám quái vật đang không ngừng lượn lờ trong nước, run rẩy đến mức hai hàm răng đập mạnh vào nhau cầm cập.
“Xuống…nước.”
“Đừng có kéo ta, ta không xuống nước đâu. Cứu mạng với…ta không muốn đâu…”
“Cửa ra đã ở trước mặt rồi, bọn chúng còn cách chúng ta một khoảng, chỉ cẩn bơi thật nhanh là chúng ta có thể thoát.” Diệp nhẹ nhàng đưa lời trấn an.
“Không được, không được, hai chân đang cứng đờ ra đây. Muốn vận động cũng khó. Đừng nói phải bơi nhanh hơn đám quái vật kia, cho dù là muốn nổi trên mặt nước cũng là chuyện vô cùng khó.” Trời đất ơi, kiếp trước ta đã tạo nghiệt gì, tại sao lại bị giày vò đến độ này cơ chứ. Đối phó với đám rắn độc lại phải đương đầu với đám trăn khổng lồ, vừa mới thảnh thơi được đôi chút, lại phải đối mặt với loài cá sấu kì dị, tiếp theo ta còn phải gặp những loài quái vật nào nữa đây?
“Người sợ chết ta đã gặp nhiều, nhưng sợ đến mức như cô thực sự ta mới gặp lần đầu tiên.” Giọng Diệp cất lên pha lẫn đôi chút chế nhạo.
“Người thường đều sợ chết, nhất là loại phải chết không được toàn thây.” Nghĩ đến chuyện giả sử mà chết, đám Thảo Thảo phải ra phố Tây bán mình lấy tiền lo hậu sự cho mình, trong lòng ta không khỏi cảm thán. Một đại tang oai phong như thế nhất định sẽ phá vỡ lịch sử tàn khốc trong đám ăn mày tại phố Tây xưa nay mất.
“Chúng ta không đi sẽ lỡ mất thời cơ đó.” Còn chưa kịp định thần ta lại bị ném xuống nước như một quả cầu thịt. Tại sao Diệp cứ ném ta dã man như vậy chứ? Người ta rơi xuống đập vào mặt đầm sẽ khiến nước đầm bắn lên tung tóe. Trời đất ơi, quái vật đuổi tới nơi rồi. Qua làn nước, ta thấy đám quái vật đó có chiếc đầu đầy mụn to như đầu ngựa, đôi mắt chi chít thịt lồi lên như mắt ếch, còn cả cái đuôi dài như đuôi rắn, bốn chân kèm theo vuốt lớn giống như những con hổ hung ác đang nhe nanh giơ vuốt lao tới. Thân hình mặc dù nặng nề, to lớn, nhưng tốc độ bơi lại rất nhanh.
May mà động tác dưới nước của Diệp rất linh hoạt, trong giây lát chúng ta đã bơi qua một động khác nằm sâu dưới nước. Không hiểu sao cùng lúc đó ta bỗng để ý thấy những con cá sấu to lớn có vẻ khá sợ hãi, chúng chỉ dám bơi qua bơi lại trước cửa động, sau cùng quay đầu bỏ đi. Trái tim ta lúc này lại càng thêm bức bối, lẽ nào bên trong động còn có thứ quái vật gì đáng sợ hơn cả đám cá sấu khổng lồ vừa rồi? Ta cố gắng nhớ lại những hình ảnh trạm khắc trước đó, hình như không hề nhắc đến con quái vật nào ở cái đầm tiếp theo này cả. Nỗi lo sợ không tên đột ngột trào lên khi ta nhìn về phía mặt nước tĩnh lặng. Mặt đầm tĩnh đến độ dị thường, ngoại trừ tiếng khỏa nước của ta và Diệp, thì chẳng nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác. Thế nhưng càng yên tĩnh ta lại càng cảm nhận rõ rệt mối nguy hiểm đang cận kề. Nỗi bất an phủ kín lòng ta.
“May mà không sao cả!” Ta bò lên khỏi mặt nước, ra sức lắc đầu rồi thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Quá thuận lợi, hẳn có điều gì đó bất thường!” Diệp cũng bước khỏi đầm, mái tóc hắn xõa ra, càng tôn lên vẻ đẹp của khuôn mặt tuyệt sắc khiến người đối diện nhìn mà mê mẩn.
“Có điều gì bất thường chứ? Ta cảnh cáo ngươi, nếu còn định ném ta xuống nước thêm một lần nữa, ta…ta… ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.” May mà bản cô nương thông minh lanh lợi mới có thể sống sót đến lúc này. Nhưng kỳ lạ, sao ta cứ có cảm giác quái quái thế nào ấy nhỉ? Tại sao đám cá sấu đó không đuổi theo tới đây chứ? Ta thê thảm lết lên bờ, dù trong lòng cảm thấy nghi hoặc nhưng vẫn tự trấn an bản thân sẽ chẳng có bất cứ chuyện gì xảy ra. Diệp ở bên cạnh chìm trong im lặng, sắc mặt càng lúc càng thêm kỳ quái.
“Ngươi còn ngây người ra đấy làm gì?”
“Cô có nghe thấy tiếng ma sát kì lạ không?” Vì luyện võ nên đôi tai của Diệp thính hơn ta rất nhiều. Hắn nắm chặt lấy tay ta, ghé tai nghiêm túc thì thầm. Ta cũng bắt đầu cảnh giác cao độ, ghé sát tai vào vách đá, tức thì liền nghe thấy thanh âm của một thứ gì đó đang trườn trên vách đá, lao nhanh về phía chúng ta với tốc độ kinh hoàng.
Lẽ nào đây là thứ khiến cho đám cá sấu khiếp sợ? Ta và Diệp cùng lúc nín thở chờ đợi. Diệp đã đương đầu với đám trăn dữ tợn, lại đọ tốc độ dưới nước với đám cá sấu khổng lồ, sức khỏe sắp sửa không chống đỡ được nữa rồi. Nếu hắn xảy ra chuyện có lẽ ta chỉ biết ngồi đây chờ chết.
Ta và Diệp đưa mắt nhìn xung quanh, tất cả vẫn hoàn toàn tĩnh lặng. Thế nhưng chính sự tĩnh lặng bất thường này lại khiến người ta cảm thấy đặc biệt bất an, như thể bất cứ lúc nào sẽ có thứ gì đó đáng sợ xông ra không ngừng cắn xé. Đây là thứ quái vật còn đáng sợ hơn cả rắn độc và cá sấu? Nghe tiếng động thì hình như thứ đó đang di chuyển từ trên vách đá tới. Chúng lướt trong gió tạo nên những tiếng động hãi hung.
Oa, trước mắt ta bỗng có thứ gì đó vút qua, đỏ hồng như máu, màu sắc đó khiến ta cảm thấy vô cùng quen thuộc, nhưng không thể nhớ ra đã nhìn thấy ở đâu. Là thứ gì mà sao lại nhanh như vậy? Cứ như một quả pháo đỏ, vụt qua một cái đã không nhìn thấy bóng hình đâu nữa.
“Đó là loài quái vật gì vậy?” Quả cầu đỏ như lửa đó đột nhiên sà xuống chỗ ta.
“Cẩn thận!” Diệp kéo ta lùi lại phía sau, sát lại gần hắn.
Một giây sau Diệp đã lao vào chiến đấu với quả cầu đỏ. Hắn nhanh nhẹn, không ngừng linh hoạt né tránh. Đôi mắt hắn rất lạnh, chẳng khác nào tảng băng trước ngọn lửa rực rỡ. Còn ta tay chân run rẩy, hoàn toàn không biết phải làm gì lúc này, thậm chí mắt còn chẳng nhìn rõ được quả cầu đó rốt cuộc là thứ gì, trong lòng ta vì thế càng thêm hoảng sợ.
“Mau đưa ta thanh đoản đao!” Nghe Diệp thét lớn, ta tức thì định thần, vội ném thanh đoản đao cho hắn. Diệp thoáng khựng lại, nắm gọn thanh đoản đao trong tay. Khoảng khắc Diệp liền biến nó thành thanh đoản kiếm sắc nhọn, xuất ra vô vàn chiêu thức lợi hại, trác tuyệt. Trong khi quả cầu đỏ vẫn không ngừng bám Diệp như hình với bóng.
Trong khoảnh khắc trong tay Diệp xuất hiện dải lụa đỏ, nhưng chớp mắt dải lụa đó lại biến thành rất nhiều hình thù đáng sợ như quỷ dữ.
Xoạt! Tiếng lụa bị xé rách vang vọng khắp hang đá. Thanh đoản đao trong tay Diệp vung lên, dải lụa đỏ bất ngờ biến thành muôn ngàn mảnh vụn, bay giữa không trung như những cánh bướm thắm đẹp như mơ. Nam Cung Diệp oai phong lẫm liệt từ từ hạ xuống giữa không trung
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




