|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nói nhiều như vậy chắc hẳn đã rất đói, ta đi làm chút đồ ăn để hai người vừa ăn vừa hàn huyên chuyện cũ được không?”
Người phụ nữ này tức thì lặng người, sau đó mỉm cười, đôi mắt cong cong, thực là quá đỗi dịu dàng. Diệp khẽ ho, ánh mắt lộ vẻ ấm áp. Ta rất ngạc nhiên bởi ít khi nhìn thấy Diệp để lộ nét mặt thoải mái như vậy. Dường như khoảnh khắc này là giây phút hắn vui vẻ nhất trong cuộc đời mình.
“Mẫu thân, để con cùng Phiến Nhi đi tìm đồ ăn.” Diệp vừa nói, người phụ nữ kia liền nhìn chúng ta bằng ánh mắt đầy tâm ý, rồi khẽ gật đầu. Phiến Nhi? Cái tên khốn này chuyển tính rồi sao. Tại sao đột nhiên lại gọi tên ta một cách thân thiết như thế chứ? Suốt dọc đường đi, điều khiến ta suy nghĩ nhiều nhất chính là tại sao Diệp lại thay đổi cách gọi.
Thời gian trôi qua, chúng ta đã ở lại đây được mấy ngày. Sau đó ta còn biết chuyện mẫu thân Diệp năm đó rơi xuống giếng đã bị rắn độc cắn, độc tính lan ra khiến cho bà chẳng thể cử động được nửa thân dưới. Bao nhiêu năm nay, bà chỉ dựa vào một dải lụa thắt lưng để ngăn ngừa mãnh thú tấn công, sống qua ngày nhờ cá dưới đầm và quả dại. Còn về nguyên nhân tại sao năm đó lại bị rơi xuống giếng, bà không hề nhắc tới nửa lời.
Còn Diệp tuy rằng ngoài miệng không nói gì, nhưng ta biết hắn đã hạ quyết tâm phải báo thù cho mẫu thân. Điều quan trọng nhất lúc này chính là làm thế nào để đưa bà thoát khỏi nơi quỷ quái này. Theo hình chỉ dẫn trên vách đá, chúng ta cần phải lặn dưới nước, vượt qua rất nhiều khu vực nguy hiểm nữa mới có thể thoát ra ngoài. Mẫu thân Diệp tay chân không linh hoạt, đương nhiên không thể cùng bơi dưới nước với chúng ta.
“Mẫu thân, người có thể nhịn thở trong bao lâu?” Diệp cuối cùng không chần chừ được nữa, cất tiếng hỏi.
“Con định đưa ta rời khỏi nơi này sao? Con tin rằng chỉ cần làm theo những chỉ dẫn trên vách đá, đi xuyên qua mười hai hang động được mười hai mãnh thú trấn giữ là có thể rời khỏi?” Bà bật cười lạnh. “Con thực sự đã coi thường U huyệt thập nhị cung rồi. Nếu địa cung của Linh Tiêu Các dễ dàng để các con phá như vậy thì liệu chúng còn chỗ đứng trên giang hồ hay không? Ta nói cho con biết, cho dù con thực sự có bản lĩnh sống sót đi qua mười hai động, con mới nhận ra rằng, mình đang đi vào tử lộ, phía trước mặt hoàn toàn không có lối thoát, và con sẽ bị giết chết bởi chính nỗi tuyệt vọng của bản thân.” Bà ngước mắt lên, trong sự đắm say ẩn hiện chút phong trần.
“Làm sao mà người biết được?” Ta vừa nói xen vào liền cảm thấy hối hận. Nhìn ánh mắt hung dữ Diệp bắn lại, ta đành nuốt trọn hết mọi nghi vấn vào trong lòng. Bị kẹt ở nơi khốn khiếp này hơn nửa tháng trời, ngày nào ta cũng phải ăn cá, ăn rắn và quả dại, bản thân sống chẳng khác nào loài khỉ. Có thể thoát khói nơi này sớm ngày nào hay ngày ấy. ta thực sự không muốn ở đây cả một đời.
“Ta đương nhiên là biết, bởi ta chính là trưởng công chúa của nước Hồi Cốt.”
“Cái gì?” Ta vô cùng kinh ngạc.
“Linh Tiêu Các năm đó do phò mã nước Hồi Cốt sáng lập, sau đó trở thành tổ chức ám sát của triều đình. Ta thân là trưởng công chúa của Hồi Cốt, đương nhiên hiểu rõ mọi chuyện như lòng bàn tay.” Lại là Linh Tiêu Các, rốt cuộc đây là tổ chức như thế nào?
“Năm đó khi ta mười sáu tuổi, nước Hồi Cốt quy thuận Đại Kỳ, ta theo phụ Hãn tới trung nguyên, tiến cống cho triều đình. Đó là lần đầu tiên ta tới một nơi xa như thế, từ Cao Xương, thuận theo con đường tơi lụa tới Trường An. Từ nhỏ ta đã quen với đại mạc hoang vu, vắng vẻ, giờ mới nhận ra trên thế giới này lại có những cảnh sắc tuyệt đẹp đến vậy…” Bà nắm mắt, hé lộ nụ cười mê đắm, dường như bản thân đang quay lại những năm tháng đẹp như hoa như ngọc đó.
“Cũng chính vào năm đó, ta đã gặp Ngọc Thừa tướng. Ngài ấy oai phong trác tuyệt, nổi bật giữa đám đông, trên người mặc bộ y phục trắng muốt, ‘cầm tiêu thổi gió sương, tung bút vẽ sơn hà’. Lúc ấy, Hoàng đế trung nguyên Nam Cung Hạo đã phái Ngọc Thừa tướng đưa ta đi dạo Trường An, coi như tận hết nhiệt tình của một người chủ nhà. Lúc đó chúng ta ngày ngày du sơn ngoạn thủy, khi cao hứng, ngài ấy thường tung bút đề thơ. Ta đã từng cho rằng ngài ấy rất yêu mình.”
“Thế nhưng…khi đó ta đã quá ngây thơ. Một người kiêu ngạo như ngài ấy sao có thể cam tâm dưới quyền người khác? Khi đó những điều ngài ấy làm cho ta, chẳng qua chỉ là diễn một vở kịch Lã Bất Vi dâng mỹ nhân (1) mà thôi. Từ lâu, ngài đã nhận ra Nam Cung Hạo có cảm tình với ta, nên quyết định đưa ta tiến cung, thay mình khống chế Nam Cung Hạo. Ngài nói ngài yêu ta, đợi khi nào thời cơ chín muồi nhất định sẽ đưa ta ra khỏi hoàng cung. Ta khờ khạo tin đó là sự thật, liền cầu xin phụ Hãn cho ở lại Trường An làm phi tử. Thế nhưng ta không biết một điều, ta không phải là người phụ nữ duy nhất ngài ấy cho nhập cung.”
Ta chớp nhẹ đôi mắt, phụ thân Thừa tướng của ta phải chăng luôn có sở thích này? Khoảng thời gian trước không phải ngài ấy cũng nhất nhất muốn đưa con gái mình nhập cung hay sao?
“Ở trong cung cũng có một người phụ nữ do ngài ấy đưa vào, cũng yêu ngài ấy đến độ khắc cốt ghi tâm. Đó chính là Tô Dung. Ngoài mặt chúng ta tranh sủng đến mức sống đi chết lại vì Nam Cung Hạo, nhưng thực tế, chúng ta lại đang tranh giành một người đàn ông khác. Chúng ta đều cố gắng bày tỏ tấm lòng trước ngài ấy, gấp gáp muốn lập công bằng nỗ lực giành lấy sủng ải từ Nam Cung Hạo, để sớm mở rộng tiền đồ cho ngài ấy.” Tô Dung? Đó chẳng phải chính là mẫu phi của Diệu sao? Thảo nào lần trước phụ thân muốn ta mang theo bức tranh đó vào cung. Đấy nhất định là tín vật giao ước giữa hai người bọn họ.
“Tô Dung cho rằng Ngọc Thừa tướng trong lòng chỉ có ta, nên đã lập kế lừa ta đến vườn lên, dùng Nhuyễn cốt tán ám hại, sau đó đẩy ta xuống giếng.” Mẫu thân Diệp lên tiếng kể tiếp.
“Hai người căm ghét nhau như vậy, tại sao còn trúng kế của bà ấy?” Ta chống tay lên trán đưa lời hỏi.
“Hỏi rất hay, ta làm sao có thể ngờ được, chỉ vì muốn lừa ta tới vườn lê mà ả ta không ngại
ngại hạ thủ với chính cốt nhục của mình. Ả
ta đá đánh cho trai mình trọng thương, sau đó nói với ta là đứa trẻ cần một vị thuốc của Hồi Cốt để chữa trị rồi hẹn gặp ta tại vườn lê…” Bà ta nhẹ bật cười, nhưng nụ cười đó khiến ta lạnh cả sống lưng.
Tô Dung vì hại mẫu thân Diệp mà đánh Diệu trọng thương? Ta bất giác nhớ lại nụ cười như có như không của Diệu. Chàng đã từng phải sống như vậy sao? Diệp còn có Phụ hoàng yêu thương hết mức, có mẫu thân nhớ nhung, còn Diệu thì sao, chàng chẳng có gì hết.
“Người nghĩ, Ngọc Thừa tướng không chịu dưới quyền người khác, lẽ nào người cho rằng với tính cách kiêu ngạo của Phụ hoàng, ngài chấp nhận thua kém người ta sao? Ngươi thực sự đã quá coi thường Phụ hoàng rồi.” Diệp đột nhiên trở nên kích động. Bình thường hắn vốn che giấu cảm xúc của mình rất giỏi, thật không ngờ cũng có lúc lại nông nổi bộc phát. “Ngài cho tu sửa vườn lê, người nói xem điều này có nghĩa gì? Năm đó, sau khi người mất tích, Phụ hoàng bãi triều ba ngày, thề sẽ lật tung cả thành Trường An chỉ để tìm người, vậy người nghĩ nguyên nhân là gì chứ? Nếu không phải trong lòng ngài thực sự yêu người, hà tất phải làm những chuyện ấy? Năm đó, nếu Ngọc Thừa tướng chỉ cần yêu người bằng một nửa so với Phụ hoàng, làm sao có thể nhẫn tâm đẩy người vào chỗ lang sói tranh đấu không ngừng như vậy? Người cho rằng Phụ hoàng không hay biết chuyện gì sao? Ngài không phải là hôn quân. Thực ra Phụ hoàng biết tất cả mọi chuyện. Vì Ngọc Tiến Hiền biết được tâm ý của Phụ hoàng, nên lão ta chỉ còn cách thí xe giữ tướng. Người vẫn tin lão ta sẽ động lòng thương xót người sao?”’
“Là ta đã phụ lòng Phụ hoàng của con. Thế nhưng…ta không hối hận.” Nói rồi, bà ngẩng đầu say sưa nhìn lên bầu trời, ánh nắng chiếu lên mái tóc bà. Mặt trời đỏ rực giữa vườn lê trắng muốt, hình ảnh này đặc biệt giống cảnh tương ta đã thấy. Bà đang bỏ chạy, Hoàng thượng đuổi theo, cho dù là cùng nhau diễn một vở kịch, nhưng cũng đã làm đắm say trái tim của quân vương mất rồi.
“Diệp, sợi dây chuyền mẫu thân để lại cho con, con còn giữ không?” Bà than dài một tiếng, rồi chuyển sang chủ đề khác.
“Sợi dây đó đây, ta đang giữ thay cho hắn.” Tuy chẳng mấy vui vẻ khi phải giao ra bảo bối, nhưng dù sao bà ấy cũng là người thương trong lòng Hoàng đế, người bạn lâu năm của phụ thân và là mẫu thân của đại ma đầu sát nhân.
“Như vậy thì ta yên lòng rồi. Diệp nhi, nhìn hai đứa con ở bên nhau, ta thực sự không còn tiếc nuối.”
“Mẫu thân, chuyện không phải như những gì người nghĩ đâu.” Diệp tức thì lên tiếng phủ nhận.
“Mẫu thân hiểu mà, Diệp nhi, con đừng vì những khúc mắc của đời trước mà ảnh hưởng tới mối quan hệ của hai đứa. Mẫu thân muốn con hôm nay phải lập một lời thề, mãi mãi đối xử tốt với Ngọc cô nương.”
Người phụ nữ này nhất định đã hiểu lầm, tưởng rằng sợi dây bạc đó là do Diệp đem tặng cho ta, chứ không biết được là do ta cướp mà có được. Ta vốn định giải thích rõ ràng, nhưng nghe thấy bà ấy bắt tên đạ ma đầu lập lời thề cả đời phải đối xử thật tốt với ta, ta liền nuốt ngay mấy lời giải thích vào bụng. Ha ha!
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




