|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
trong khi xung quanh mình bay lượn ngợp trời là vô số mảnh vài đỏ thắm, trông vô cùng cuốn hút, lãng tử.
Đến khi định thần nhìn lại, ta mới phát hiện hắn đang nhìn mình chăm chú. Ánh mắt như vừa trải qua giây phút ý loạn tình mê ngắn ngủi, sau đó hắn nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng mọi khi.
“Người xưa có câu: ‘Tự cổ anh hùng xuất thiến niên.’ Xem ra câu này không sai chút nào, thật đúng là hậu sinh khả úy! Tiểu huynh đệ, thân thủ quả là tuyệt vời.” Trong động đột nhiên vang lên một giọng nữ, khiến cả ta và Diệp đều không khỏi giật mình kinh ngạc. Giọng nói của người phụ nữ này đặc biệt dịu dàng, thanh tựa nước suối trong, nghe vô cùng quyến rũ
Chương 14: Mộng hồn quanh quẩn Trường An xa
Nghe thấy tiếng người, sắc mặt Diệp dịu đi khá nhiều, ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, rồi ta lại lặng người nhìn mặt đất đầy những mảnh vải đỏ, không biết liệu vị cao nhân đó có cảm thấy tức giận khi vũ khí của mình đã bị chúng ta phá hỏng?
“Tại hạ vô tình xông vào nơi đây, mạo phạm đến tiền bối, mong tiền bối thứ tội.” Diệp khẽ cất lời, ngữ khí tự tin, thanh âm vang vọng khiến cho vách đá cạnh bên cũng như rung động.
“Tiểu huynh đệ, tuy rằng thân mang trọng thương, khí huyết bất định, nhưng vẫn có thể phá được dải lụa đỏ của ta, thực không dễ chút nào. Không ngờ, người có thân thủ như vậy cũng có lúc rơi vào chỗ này. Thật giống ta năm xưa, vì nhẹ dạ cả tin…” Nghe iọng nói ưu phiền vọng lại, Diệp tức thì nhận ra vị trí của người đang nói, liền quay người về phía đó.
Là người đó. Mới nhìn qua là ta đã nhận ra người phụ nữ ấy. Đôi mắt như tranh, tuyệt sắc khuynh thành, là người phụ nữ bị đẩy xuống giếng. Nhưng lúc này ở cuối đuôi mắt bà ta đã xuất hiện vài nếp nhăn, ấy vậy mà chẳng làm mất đi nét hoa nhường nguyệt thẹn. Người đàn bà đó khoác trên người bộ y phục màu đỏ hệt như màu đám vải vụn đang nằm trên mặt đất, chỉ duy có sắc mặt trắng nhợt như cắt không còn giọt máu khiến người đối diện ngỡ ngàng. Đó là vẻ tiều tụy, mong manh như tờ giấy khiến ta nhìn mà lòng không khỏi thương xót.
Đôi mắt lạnh lùng của Diệp đột nhiên thoáng chút ươn ướt dịu dàng. Ta đưa tay nắm lấy bản
tay hắn. Bàn tay ấy nắm chặt tới mức run rẩy trong lòng bàn tay ta, dường như đang nỗ lực che giấu điều gì đó.
Ta nhìn đôi môi Diệp khẽ động, nhưng hắn không nói bất cứ lời nào. Người phụ nữ trước mặt nhìn hai chúng ta đầy nghi hoặc, ánh mắt khi nãy còn dịu dàng giờ đột nhiên lộ vẻ cảnh giác, hiển nhiên là vì bà ta không thể lý giải nổi thái độ khác thường của Diệp. Ta nhìn phần váy trải dài đã cũ, nhưng khoác lên người bà, bộ y phục đó vẫn toát lên vẻ lộng lẫy cao sang. Nhìn thần thái, dáng vẻ, ta đoán bà ta chắc có thân phận không nhỏ.
“Chúng ta vô tình bị rơi xuống giếng cổ này, nếu có gì mạo muội, xâm phạm nơi ở của người, mong tiền bối lượng thứ.” Một lúc sau, Diệp mới lên tiếng, nét mặt đã dần bình tĩnh trở lại.
“Giếng cổ? Tại sao các ngươi lại bị rơi xuống?” Người phụ nữ này cất tiếng, bàn tay đè chặt vào vách đá, để lại dấu tay rất rõ ràng. Hình ảnh đó bất giác khiến ta nhớ lại cảnh tượng trong gương. Nhưng võ công của bà ta giỏi vậy, không thể bị người ta dễ dàng đẩy xuống giếng được.
“Ta…ta bị hắn đẩy xuống, sau đó, không hiểu sao hắn lại nhảy theo.” Ta ấp úng chỉ tay về phía Diệp, Diệp nghe thế trợn mắt quay sang lườm ta, xem ra không mấy vừa ý với câu trả lời này.
“Các ngươi đều là người trong hoàng thất? Ngươi là ai?” Người phụ nữ quay sang Nam Cung Diệp cất lời hỏi, ánh mắt sắc tựa dao. Trong ánh mắt Diệp thoáng hiện lên chút cô liêu, rất nhanh sau đó lại lạnh giá như thường.
“Danh tính của tiểu bối thật không đáng để nhắc đến, tiểu bối to gan mạo muội hỏi tôn danh quý tính của tiền bối được không?” Diệp khoanh hai tay trước ngực, giọng nói trơn tru vang rõ. Sắc mặt người phụ nữ áo đỏ bỗng sầm lại, dường như không mấy vui. Thấy nét mặt bà ấy chuyển sang phẫn nộ, trong lòng ta vô cùng hoảng sợ, khẽ lui lại vài bước, rồi lần ra phía sau lưng Diệp, ngộ nhỡ bà ấy trở mặt ta có thể nhanh chóng trốn thoát.
“Tuổi tác còn nhỏ mà đã thận trọng như vậy, ta thấy ngươi chắc chắn sinh trưởng trong hoàng cung rồi. Ta là ai? Ha ha, hỏi rất hay, giờ còn mấy ai nhớ được ta là ai chứ? Lâu nay, ở trong nơi quỷ quái này, ngay cả bản thân ta cũng đã quên mất mình là ai rồi. Vật còn người mất, tiệc tàn người tan. Phiền muộn lầu đông một đụn tuyết. Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt? Tâm sáng như gương e là chỉ có mấy cây lê hiểu rõ mà thôi.” Hầy…Mấy câu nói trước của bà ấy ta nghe chẳng hiểu gì cả, nhưng khi nghe đến hai câu thơ quen thuộc kia, ta bất ngờ nắm lấy y phục Diệp đầy kích động. Còn Diệp lạnh lùng phẩy tay ta ra.
“Trên thế gian này thực không còn bất cứ thứ gì khiến người phải nhưng nhớ, lo lắng nữa sao?” Giọng Diệp có phần run rẩy, ánh mắt tràn đầy kì vọng lẫn khát khao.
“Nhớ nhưng, lo lắng? Không có.” Người phụ nữ đó lặng đi, đột nhiên nhìn về phía hai chúng ta, ánh mắt sắc nhọn, bàn tay mở ra, năm móng vuốt sáng lóe. Thấy vậy ta cực kì sợ hãi, trong lòng không ngừng kêu khổ.
“Lão bà phát điên rồi, chạy mau…” Ta nắm lấy tay Diệp quay người định chạy trốn, thế nhưng Diệp vẫn đứng ngây tại chỗ không hề nhúc nhích. Người phụ nữ đó phi tới, bàn tay như ưng trảo bất ngờ chụp xuống.
“NAM CUNG DIỆP! Ngươi kho chạy thì ta chạy trước đây.” Ta thì đang lo lắng đến chết đi sống lại, thế mà chẳng hiểu sao tên ma đầu sát nhân lại lên cơn thần kinh, ngơ ngẩn đúng lúc này.
Nhưng ưng trảo của người đàn bà đó đột ngột dừng lại trước mặt Diệp tầm nửa thước.
“Lúc nãy ngươi vừa gọi ta là gì?” Bàn tay của bà ta tức thì đưa sang, khiến ta cảm thấy có một sức mạnh kinh người kéo mình đi. Trong khoảng khắc, bàn tay của bà ta đã bóp chặt lấy cổ ta, móng tay hằn sâu vào thịt. Ta đau đến độ mồ hôi túa ra đầy mình, nhưng cổ bị người ta bóp chặt không sao thốt nổi lên lời.
“Nói, các ngươi rốt cuộc là ai?” Bà ta gằn giọng, bàn tay càng siết chặt hơn.
“Bà hãy thả cô ấy ra.”
“Ngươi không nói, ta sẽ bóp chết ả!” Đối diện với Diệp, giọng bà ta có phần hạ thấp, lực đạo ở bản tay cũng giảm đi ít nhiều.
“Diệp, người…người phụ nữ này…điên…điên rồi, ngài mau chạy…mau chạy đi…” Ta khó khăn lắm mới thốt được mấy từ, trong lòng đặc biệt lo lắng. Lần trước đã bị Ngọc Phiến Nhi bóp cổ chết, lẽ nào ta lại bị người phụ nữ điên này bóp chết sao?
“Diệp…Con chính là Diệp nhi, con chính là Diệp nhi?” Bị bà ta thả ra đột ngột, đầu óc ta choáng váng, ngã sóng soài sang một bên. Tên ma đầu sát nhân thật không có nghĩa khí gì cả, sao lúc này lại chẳng đỡ lấy ta, không biết còn bận việc gì nữa. Ta nghiêng đầu nhìn sang thì thấy người đàn bà điên cuồng chạy nhanh về phía Diệp, nhưng lại ngã khụy giữa chừng. Diệp căng thẳng dang tay ra đỡ. Người đàn bà ấy siết chặt bàn tay Diệp, vừa khóc vừa cười, vui mừng pha lẫn đau thương.
“Mẫu thân, là con, Diệp nhi đây!”
“Đúng là Diệp nhi của ta rồi…Thật không ngờ, con đã trưởng thành đến vậy. Mẫu thân thật có lỗi với con…” Bà ta bật khóc, nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt Nam Cung Diệp, sắc mặt vạn phần đau đớn.
“Lòng thương nhớ dạt dào, không dám buồn gió sương.” Diệp quỳ xuống, giọng nói chan chứa niềm đau đớn tột cùng.
Mẫu thân? Con trai? Ta ngồi một bên hết nghiêng đầu suy ngẫm, lại nhìn hình ảnh hai mẹ con mừng mừng tủi tủi. Mất một lúc lâu, đói quá, ta liền đứng dậy đi tìm đồ ăn.
“Vị cô nương này xin hãy dừng bước.” Vừa định bước đi thì tiếng người phụ nữ đó lại vang lên. Lúc này liệu ta có thể không dừng bước? Trong lòng có chút bất mãn, thế nhưng ta vẫn quay người, nở nụ cười dịu dàng nhìn mẫu thân Diệp.
“Cô nương, xin hỏi Thừa tướng Ngọc Tiến Hiền là gì của cô nương?” Bà đứa mắt liếc về phía ta rồi từ từ cất giọng.
“Cái người mang tên Ngọc Tiến Hiền đó…hầy, vãn bối là Ngọc Phiến Nhi, Ngọc Tiến Hiền chính là gia phụ.” Suýt chút nữa thì bị lộ, con người ta một khi đói bụng thì trí não cũng chẳng còn tinh ranh như mọi khi.
“Nhớ lại Ngọc Thừa tướng năm xưa, oai phong lẫm liệt, nổi danh khắp chốn thành Trường An, vừa giỏi thổi tiêu lại giỏi kiếm thuật, cầm kì thi họa thứ gì cũng đều tinh thông, các tài tử trong thiên hạ bất giờ mấy ai sánh bằng. Văn nhân, tao sĩ đều không ngại đường xá xa xôi, lặn lội tới đế đô hội kiến. Thực không biết phong lưu thần kì tới mức nào.” Không phải chứ, người mà bà ấy đang nói chính là người phụ thân bụng to như trống, cằm béo hai ngấn, tính cách tham lam, yêu tiền như mạng của ta sao? Vị phụ thân phát tướng của ta cũng có lúc ‘Sầu muộn đường đời không tri kỉ. Thiên hạ ai người biết được ta’ sao?
Một hình ảnh béo như heo và một hình ảnh ngọc thụ lâm phong… không ngừng quay cuồng hiện lên, khiến ta bất giác rùng mình. Càng rùng mình hơn khi ta nhìn thấy ánh mắt mơ màng đắm đuối của bà ấy khi nhớ lại phong độ ngời ngời của phụ thân ta năm nào.
“Này…đại…” Đại thẩm hay đại nương hay là đại cô nhỉ? Phải xưng hô với bá ấy thế nào đây? “Tiền bối, ta nghĩ Diệp đã vất vả cả đoạn đường dài mới tới được đây, nhất định mệt mỏi lắm rồi, tiền bối khóc nhiều và
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




