|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đây, ta tức thì bốc hỏa, xông thẳng vào trong ngôi miếu. Nếu biết tên khốn khiếp nào ngủ ở chỗ mình, ta nhất định sẽ xé hắn thành tám mảnh rồi đem cho dã thú ăn.
“Ai thế? Á! ‘hoa mẫu đơn’, toi rồi, chạy mau!” Vừa đẩy cửa ra, một đứa nhìn thấy ta, vô cùng kinh ngạc, hét toáng lên. Sau đó nó tóm lấy túi tiền định chạy, trong khi những đứa còn lại hốt hoảng chạy tới chạy lui tìm chỗ trốn như một lũ chuột nhắt. Ngay lúc đó, ta tay trái chặn một cửa, tay phải xách một đứa, chân trái trói một đứa, còn chân phải đá một đứa… không lâu sau, bốn đứa nhóc con đã nằm xếp gọn ghẽ trước mặt.
“Ngươi…ngươi… ngươi làm sao mà biết được chúng ta sẽ trốn đi đâu?”
“Qua Qua, Quả Quả, Hoa Hoa, Thảo Thảo. Bốn tên nhóc các ngươi định làm gì, ta đây còn không biết sao? Nếu không phải ta cố ý để các ngươi trộm đồ, dựa vào kĩ thuật mèo hen gà xù của mấy đứa mà cũng đòi trộm được tiền sao? Đã thế khóc lóc gì mà chẳng giống chút nào. Ai dạy các ngươi ăn trộm không được thì liền cướp? Ta đã không ra tay thì thôi, lại còn dám hỗn láo. Có tin ta bắt mấy đứa đi báo quan không? Đại tỷ đây vốn là thần trộm lợi hại, không ngờ các ngươi chẳng học được chút bản lĩnh nào từ ta hết!” Ta ngồi bệt xuống chiếc chiếu, mở miệng phê bình từng đứa một.
Bọn chúng nhìn ta, miệng từ tròn đến há hốc, to đến mức nhét vừa cả quả trứng gà. Sau cùng, tất cả đều nhìn chăm chăm về phía ta, đồng thanh lên tiếng hỏi: “Ngươi là ai?”
“Ta là ai? Ta đánh hết một lượt mấy đứa rồi mà vẫn chưa nhận ra ta hay sao?” Ta tiện tay lấy chiếc chổi đăt đằng sau tượng Phật, tẩn cho bọn chúng một trận nữa.
“Hung dữ!” Qua Qua khóc lóc gào thét.
“Đanh đá!” Quả Quả hãi hung kết luận.
“Mẫu dạ xoa!” Hoa Hoa tiếp tục bổ sung.
“Tất cả những tính cách này đều là đặc điểm của tỷ ấy… vậy đây là…” Thảo Thảo nhìn ta đầy kinh hãi.
“Lão Đại!” Cả bốn đứa thét lên đầy thắm thiết, khiến căn miếu hoang như gặp phải một cơn địa chấn. Cuối cùng chúng uất ức đứng chụm lại với nhau, trông chẳng khác nào bốn con chó con bị bỏ rơi, nhìn ta đầy thương cảm.
“Lão… lão…Lão Đại, chúng đệ đã định bán thân để chôn người… thế nhưng Ngọc Thừa tướng đã đem thi thể của người cho chó ăn…” Qua Qua đưa lời giải thích.
“Lão… lão…Lão Đại… chúng đệ còn định đốt ít tiền vàng xuống cho người dùng, nhưng lại nghĩ khả năng thần trộm của người lợi hại, đốt tiền xuống cho người dùng chẳng phải là sỉ nhục bản lĩnh của người sao? Vì thế, bọn đệ cho rằng người sống dưới địa phủ rất tốt, cho nên đã từ bỏ ý định.” Quả Quả lanh lợi giải thích hết mọi chuyện, đám còn lại gật đầu lia lịa tỏ ý đồng tình. Nhìn dáng vẻ tinh ranh của đám tiểu quỷ, thực có nét giống với tác phong của ta, có điều, diễn xuất của chúng vẫn còn rất non kém.
“Lão Đại, chúng đệ vì muốn phát huy truyền thống tốt đẹp của người, dũng cảm trước khó khăn, cho nên mới làm bậy trên đầu thái tuế, không ngờ lại thành ra trộm đồ của người.”
Lúc này, ta đang ngồi trên chiếu cắn hạt dưa, nghe Thảo Thảo tổng kết ý kiến mọi việc. Tóm lại đám trẻ chỉ muốn bào chữa cho bản thân, ý là bọn chúng không hề làm sai, vì vậy không đáng bị phạt. Khi ta cắn đến hạt dưa cuối cùng, bốn đứa Qua Qua, Quả Quả, Hoa Hoa, Thảo Thảo đều sán đến trước mặt, đợi chờ phán xét. Ta đưa tay cốc lần lượt lên đầu bọn chúng khiến đám nhóc nhăn mặt, đưa tay xoa đầu, rụt cổ.
“Ta tạm thời không chấp nhặt việc các ngươi trộm túi tiền của ta, nhưng là đứa nào to gan lớn mật, để người khác ngủ trên chiếu của ta vậy?” Ta chỉ về phía chiếc chiếu cũ nát trong góc căn miếu hoang.
“Lão Đại, giúp người vốn là chuyện đáng làm, đáng vui mà.”
“Lão Đại, c
cứu mạng người hơn
xây nhiều ngọn tháp.”
“Mau đứng gọn sang một bên cho ta!” Rốt cuộc là người nào mà bọn chúng lại bảo vệ đến vậy, ta ‘chết’ chưa được bao lâu, vậy mà đã có người còn quan trọng hơn cả lão đại của bọn chúng à! Ta tức giận đùng đùng xong về phía đó. Trước mặt ta là một người đang nằm co ro, toàn thân được che bằng một bộ y phục rách rưới, hình như bị thương rất nặng, vết máu thâm đen, tóc tai rối tung, rối bù đến mức không thể nhìn rõ khuôn mặt.
Nhìn lồng ngực đang thở phập phồng của người đó, ta liền nhận ra đây là một cô nương. Ta cúi người, khẽ vén đám tóc cô ta sang một bên. Vào lúc nhìn rõ khuôn mặt của nàng, tức thì ta thở hắt ra. Nếu Ngọc Phiến Nhi là một tuyệt đại giai nhân nghiêng nước nghiêng thành, thì người con gái này chẳng khác nào tiên nữ giáng trần.
Nàng nhắm nghiền mắt, đôi môi mím chặt trông cực kỳ đau đớn. Hai tay nàng nắm chặt, trắng bệch không còn chút sắc máu. Đôi lông mi khẽ rung, như hai cánh bướm bị thương. Khuôn mặt trắng như ngọc tạc, không còn chút sức. Cho dù tình cảnh lúc này thê thảm, lại đang nằm trong đống rơm rạ xấu xí, nhưng khí chất cao quý hơn người, cùng nét đẹp toát lên từ cơ thể nàng khiến người đối diện là ta cũng phải nín thở.”
“Lúc Cầm ca ca đưa tỷ ấy về, tỷ ấy gần như đã tắc thở. Chúng đệ từ trước đến nay chưa từng thấy Cầm ca ca giúp người như vậy bao giờ.” Quả Quả nhìn về phía ta, thận trọng lên tiếng.
“Đệ nói gì, Cầm… huynh ấy đã đưa nàng ta về đây?” Vừa nghe đến cái tên này, lòng ta đột nhiên mềm lại, hai đầu mày bất giác nhíu chặt.
Cầm, đó là chàng trai mà một năm trước được ta ‘nhặt về’. Ta còn nhớ lắm lần đầu tiên nhìn thấy chàng, ta đã có cả giác kinh ngạc như nhìn thấy người con gái ngày hôm nay vậy. Khi ta gặp chàng, chàng đang nằm ngất giữa đồng tuyết trắng mênh mông. Lúc đó ta đã quyết định kéo chàng về căn miếu hoang, sau đó thì tìm thấy một tấm ngọc bội trên người chàng. Trên tấm ngọc bội có khắc hai chữ: ‘Thức Cầm’. Ta liền nghĩ đó chính là tên chàng. Từ đó, mọi người cũng quen dần mà gọi chàng bằng cái tên đó. Sau khi tỉnh dậy, chàng mất trí nhớ, thậm chí còn chẳng biết bản thân mình là ai, cũng không biết tại sao lại bị thương nặng đến vậy. Khi ấy, đôi mắt chàng mơ màng, thế nhưng lại đặc biệt tĩnh lặng. Đôi mắt đó khiến trái tim ta đột nhiên rung động lạ thường.
“Vậy huynh ấy đâu?” Nhìn người con gái đang ngủ thiếp đi, ta bỗng cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Ca ca đi mưa thuốc cho vị tỷ tỷ này rồi.”
“Mua thuốc? Tên tiểu tử này lấy tiền đâu ra chứ? Mẹ kiếp, chẳng lẽ chàng dám dùng số bạc trước kia ta trộm để mua thuốc cho người con gái này?”
“Cầm ca ca không phải còn có một miếng ngọc bội sao? Huynh ấy đã đem cầm nó rồi.”
“Cái gì?” Ta cực kỳ kinh ngạc, rồi đột nhiên cảm thấy đặc biệt tức giận. Đó vốn là vật lưu giữ ký ức duy nhất của chàng. Cái tên này, không ngờ chỉ vì một người con gái không quen mà đem cầm cả bảo bối.
***
Thời gian vừa rồi vì đã quen với cuộc sống sung sướng nên giờ ta có chút không quen với không khí lạnh giá, ẩm mốc trong căn miếu hoang lúc này. Màn đêm vừa nãy buông từng đợt gió lạnh thổi tới khiến ngọn lửa không ngừng nhảy múa hình thù như những chú kiến nghịch ngợm chạy loạn không ngừng.
Ta vẫn nhớ những đường vân rõ nét trong lòng bàn tay của Cầm, kiên định mà mạnh mẽ. Đó chính là bàn tay cầm kiếm, nhưng lại chưa từng trải qua cuộc sống lao động vất vả. Đâu như bàn tay của ta, chai sạn gồ ghề.
Lúc đó, chàng bị thương rất nặng, ta thậm chí đã nhường y phục của mình để chàng mặc phòng lạnh. Đôi môi chàng tuyệt đẹp nhất là những lúc cố gắng nhịn đau. Đôi môi ấy mím chặt không hề bật lên tiếng kêu nào. Chỉ nhìn chàng thế thôi cũng đỉ khiến ta đau lòng vô hạn. Lần đầu tiên nhìn thấy ta, ta biết chàng không phải người thường. Chàng có khí chất cao quý toát ra từ cốt tủy, là thứ khí chất mà không phải ai cũng dễ dàng có được. Khi chàng tỉnh lại, ta hỏi chuyện trước đây nhưng chàng nói không biết. Ta tức giận cầm miếng ngọc bội khắc chữ ‘Thức Cầm’ của chàng đi nhờ người ta dạy cho cách đọc. Cũng vì để hiểu được hai chữ này, ta thậm chí còn bị con chó của nhà họ đuổi theo suốt ba con đường lớn.
Một thời gian sau, vết thương dần bình phục, chàng quyết định ở lại đây luôn. Từ đó chúng ta cùng nhau đi xin ăn, cùng nhau ăn trộm, cùng nhau chạy trốn. Tuy rằng tính cách chàng rất trầm, không thích nói nhiều, thế nhưng ta thực sự thích cảm giác được ở bên chàng. Ta không biết thứ cảm giác này được gọi là gì, chỉ cảm thấy khi ở cùng người có khí chất cao quý như chàng, bản thân ta cũng không còn là người thấp hèn bị người khác coi thường nữa. trước kia ta đã từng nuôi chút hi vọng, nếu như chàng vĩnh viễn không khôi phục trí nhớ, thì chúng ta có thể ống như vậy đến hết cuộc đời.
Thế nhưng… bây giờ…
“Lão Đại, bây giờ đẹ mới hiểu thế nào được gọi là ‘tái ông thất mã, chim yến được phúc(4)’ rồi. Tỷ nhìn xem, chẳng phải chúng ta đang cùng nhau hưởng phúc sao?” Tiếng gọi ‘lão đại’ khiến ta tức thì sực tỉnh. Hoa Hoa nheo đôi mắt lại, cái miệng chum chím, tán dương ta bằng ánh mắt hân hoan. Sau đó, nó lại ngồi xổm xuống, ăn bánh nướng cùng mấy đứa kia. Hóa ra ta đã ở lại nơi này cùng đám nhóc từ sáng tới khuya lúc nào không biết. Sau rồi ta liền đưa cho bốn đứa trẻ chút bạc vụn, để chúng đi mua một chút y phục dày dặn, tiện đó mua luôn đồ ăn.
“Nếu đã không biết thì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




