watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8137 Lượt

đừng nói, câu đó phải là ‘Tái ông thất mã, yên tri phi phúc’ mới đúng.” Ta liền cất lời mắng mỏ.

“Lão Đại, đây chẳng phải là câu mà tỷ vẫn dạy hay sao?”

“Ăn nói linh tinh gì thế, ta mà là loại người thiếu hiểu biết vậy sao?” Ta hoang mang cầm chổi lên định đánh chúng, nhưng nghĩ một hồi lại hạ xuống. Xem ra, cuộc huấn luyện ma quỷ tại phủ nhà họ Ngọc thực sự có tác dụng, bởi nó đã khiến một người nữa chứ không biết như ta thành một thiên kim tiểu thư tri thư đạt lễ.

“Lão Đại, sau khi tỷ chết, không ngờ lại trở nên xinh đẹp hơn, tỷ bây giờ thực sự giống như một quả trứng đã bóc vỏ.” Quả Quả đưa lời khen.

“Vậy còn trước kia thì sao?” Ta cho rằng khuôn mặt mình lúc trước cũng không đến nỗi quá tệ.

“Thì giống như gà mái đẻ trứng…ây da, lão đại, tại sao tỷ lại đánh đệ hả?”

Quá đáng! Thật không ngờ bọn chúng nói Ngọc Phiến Nhi là quả trứng, trong khi ta chỉ là gà mái đẻ trứng thôi. Ta không đánh mấy đứa nhóc con này mới là lạ.

(4)Tái ông thất mã, yên tri phi phúc: Ông già ở biên ải mất ngựa, há chẳng phải là điều may?

***

Sau một canh giờ thẩm vấn lũ nhóc, ta đại khái cũng đã hiểu được cuộc sống của chúng trong những ngày thiếu vắng mình như thế nào. Tóm lại, sau khi biết ta bị thiên kim tiểu thư nhà Thừa tướng bóp cổ chết, Hoa Hoa và Quả Quả đã định bán thân chôn ta, có điều vì không tìm được thi thể, nên chúng đành phải từ bỏ ý định. Thay vào đó, bọn chúng tưởng nhớ ta bằng cách phát huy tinh thần, tiếp tục đi trộm tiền của kẻ giàu. Vào tháng mà ta xảy ra chuyện, Thức Cầm vừa hay rời khỏi thành Trường An, nên chàng hoàn toàn không hề biết ta đã chết. Sau khi quay về, chàng đem theo người con gái xinh đẹp này, một lòng một dạ chăm sóc nàng ta, thậm chí, đã quên cả việc hỏi đến chuyện của ta.

Ta bất giác cảm thấy trái tim mình đau nhói, nhưng lại chẳng thế nói rõ được cảm giác đau đớn đó bắt nguồn từ đâu. Không cam tâm ta liền dùng chiếc gậy chọc vào một tổ kiến vừa mới phát hiện. Lúc này, bốn đứa nhóc vừa ăn xong bánh nướng, đang liếm láp mấy ngón tay của mình. Bọn chúng trông đen đúa, bẩn thỉu như vừa mới chui từ mỏ than ra vậy. Ta nghĩ lại, mấy tháng trước bản thân chắc cũng chẳng khác gì bọn chúng. Móng tay vừa dài vừa bẩn, đầu bù tóc rối, lại còn thường xuyên ăn phần cơm thừa mà người ta vứt đi. Mỗi ngày chúng ta đều ngồi bên nhau bốc phét tán gẫu. Nghĩ tới đó ta lại đưa mắt nhìn về chỗ nằm quen thuộc của mình. Cho dù hiện tại người đó thê thảm đến độ nào, nhưng chẳng hề mất đi vẻ thiên hương quốc sắc.

Nếu ta mà là đàn ông nhất định không bao giờ thích một người con gái ăn mày bẩn thỉu, đen đủi. Nghĩ đến đây trong ta ngập tràn cảm giác bí bách, khó chịu. Chiếc gậy trong tay càng ngoáy mạnh hơn, khiến đám kiến dưới chân hoảng hốt chạy loạn.

“Lão Đại một khi không vui là lại trút giận lên đám động vật bé nhỏ, yếu đuối.” Qua Qua khẽ khàng lên tiếng.

“Đám kiến thật đáng thương, làm láng giềng của lão đại thực sự là đen đủi!” Quả Quả ngồi bên đưa lời than thở.

“Á…” Tiếng rên khẽ phát ra từ phía trong, nàng ta… nàng ta đã tỉnh lại? Ta vứt chiếc gậy sang một bên, vỗ tay phủi bụi rồi lau vào gấu váy. Sauk hi nhận thấy bản thân đã sạch sẽ, đầu tóc gọn gàng, ta mới bước lại gần.

Người con gái đó quả nhiên đã tỉnh. Sắc mặt nàng ta trắng bệch. Cố gắng lắm nàng ta mới có thể chống người ngồi dậy. Cất giọng khàn khàn, nàng ta lên tiếng hỏi: “Là… các người đã cứu ta sao?”

“Là Cầm ca ca của chúng ta… Ây da, lão đại, tại sao tỷ lại đánh đệ.” Hoa Hoa còn chưa nói hết câu, ta liền đưa tay ra sau, đấm cho thằng bé một quyền để nó ngậm miệng.

“Là chúng ta đã cứu nàng. Cô nương tên họ là gì?” Ta cất lời hỏi với vẻ mặt đầy quan tâm.

“Các ngươi cứ gọi ta là Thức Cầm.”

“Thức…Á! Lão Đại, tại sao lần nào tỷ cũng đánh đệ đúng vào một chỗ vậy?” Hoa Hoa đưa tay xoa bên mặt bị đánh sưng lên, đau khổ kêu than.

“Hi hi, Thức Cầm cô nương, biết phải kể từ đâu đây. Cô nương biết không, lúc chúng ta phát hiện ra, cô đang nằm trong vũng mãu. Dù không biết thân phận thực sự của cô là gì, nhưng chúng ta vẫn hết lòng cứu sống cô nương. Thế nhưng, kể từ khi cứu cô đến nay, thường xuyên có những người lai lịch bất minh xông vào căn miếu hoang của chúng ta… Vì thế chúng ta đã phải chuyển từ căn miếu này sang căn miếu khác, sau cùng đành ở lại chỗ này. Hây… cô nương thấy đó, bây giờ bốn đệ đệ của ta, đứa lớn mới mười một, đứa nhỏ thì vừa lên sáu… Có điều, cô nương xin cứ an tâm, cùng lắm là năm người chúng ta bị giết, chứ nhất định không thể không thu nhận cô nương, bảo vệ cô nương.” Ta cứ nói mãi, dau cùng giọng nói cao vút lên, tiện thể quay đầu nhìn bốn đứa nhóc kia hết sức tình cảm. Lúc này lũ nhóc đang nhìn màn biểu diễn cảm động của ta bằng ánh mắt tràn ngập sự thán phục.

“Ân cứu mạng khó cất thành lời, các vị an tâm, ta quyết không ở lại đây để liên lụy đến mọi người đâu.” Vị cô nương này hiểu chuyện rất nhanh, ta nói đến mức này rồi, nàng ta chắc không dám ở lại thêm nữa. Có điều, nàng ấy nói mình tên là Thức Cầm, lẽ nào miếng ngọc bội mà ta tìm thấy trên người Cầm năm đó chính là của nàng ấy sao? Hừm, nhất định họ là một đôi trời sinh, nhưng ta quyết phá đôi uyên ương này bằng được.

“Tỷ tỷ, vết thương của tỷ nặng như vậy, hay là cứ ở lại đây… Á! Lão Đại, khi đánh đệ, tỷ có thể nhẹ tay một chút không?” Hoa Hoa lại kêu lên đầy thảm thiết.

“Cô nương, trời không còn sớm nữa, nhân lúc chưa tối hẳn, cô hãy mau lên đường, nếu không một khi kẻ thù phát hiện thì chết đấy. Chúng ta ở lại đây sẽ tận lực che giấu tung tích cho cô, cho dù bọn họ có giết, chúng ta quyết không nói cho chúng biết cô nương chạy về hướng nào.” Ta lại dõng dạc lên tiếng khuyên nhủ nàng ta: “Mau đi đi, đừng có quay lại đây nữa, nhân lúc còn sớm hãy đi đi! Đi càng xa càng tốt.”

“Muội muội hiệp nghĩ như vậy, Thức Cầm xin cảm tạ, ân cứu mạng sau này chắc chắn sẽ báo đáp. Nếu lần này may mắn thoát chết, ta sẽ quay về Vọng nguyệt Lâu, sau này có việc gì cần, muội muội dứ đến đó tìm ta nhé!” Nói rồi nàng ta khó nhọc chống người dậy, loạng choạng men theo bờ tường, bước ra ngoài cửa miếu. Nhìn dáng vẻ tiều tụy, thê thảm của nàng ấy, ta cảm thấy có chút không nhẫn tâm, thế nhưng cứ nghĩ đến việc nàng có mối quan hệ lăng nhăng cùng tên đàn ông khốn kia, ta lại dằn lòng. Mãi cho tới khi bóng của nàng dần biến mất trong ánh trăng, ta mới thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng ta đã giải quyết xong mọi chuyện. Vọng nguyệt Lâu? Đó là đâu chứ, sao ta chưa bao giờ nghe nói đến. Ngọc Phiến Nhi ta cần đến sự giúp đỡ của nàng ta sao? Nực cười.

Sau khi đuổi được người con gái tuyệt sắc, kì bí kia đi, ta mới thấy an lòng. Hóa ra, Cầm không phải tên là Thức Cầm. Thức Cầm là tên của người con gái đó. Còn chàng chỉ là mang theo miếng ngọc bội có khắc tên nàng ta trên người mà thôi.

“Chưa chắc đã do nàng ta tặng, nói không chừng là huynh ấy ăn cắp miếng ngọc bội của nàng ta thì sao? Có lẽ hai người họ thực sự chẳng có quan hệ gì.” Ta tự nhủ thầm để an ủi bản thân.

“Lão Đại, tỷ cho rằng ai cũng giống mình cả ngày chỉ biết ăn cắp, ăn trộm hay sao?” Hoa Hoa nãy bị ta đánh đến mức bực bội, giờ hớn hỏ cãi lại một câu. Lần đầu tiên, ta cảm thấy đám nhóc con bộc lộ vẻ chán nản, mất hết cả tinh thần, cứ như thể không nỡ để mỹ nhân kia rời đi vậy.

“Ăn cắp ăn trộm thì đã sao, đệ có biết đó là nghề đòi hỏi phải có rất nhiều kĩ thuật kết hợp cùng sự khéo léo hay không? Có nghề nào vừa có tính thách thức lại vừa có tiền đồ như ăn trộm nào? Cổ Thượng Tào Thời Thiên(5) các đệ có biết không? Đó chính là vị tiền bối nổi tiếng của chúng ta đó. Đã học qua ‘Sử kí’ chưa hả? Những câu chuyện trộm gà trộm chó sở dĩ có thể nổi tiếng toàn thiên hạ chính là nhờ trong đó có viết về ăn trộm. Mấy đứa các đệ hãy nghe rõ đây, tất cả mọi kẻ trộm có lí tưởng, có hoài bão, luôn luôn đặt sự nghiệp của bản thân lên vị trí hàng đầu, đều đáng để mọi người tôn trọng và kính nể.”

(5)Cổ Thượng Tào Thời Thiên là vị thủ lĩnh thứ 107 trong số 108 vị anh hung Lương Sơn Bạc. Thời trẻ là một vị thần trộm có biệt hiệu là Cổ Thượng Tảo, nghĩ là nhanh thoăn thoắt như con sâu bật trên mặt trống.

“Lão Đại, một kẻ trộm thì có lí tưởng và hoài bão gì chứ?”

“Cướp đồ bị tù, cướp quyền, cướp nước lại thành chư hầu, vương tử. Từ cướp đồ trở thành cướp nước, đây chính là hoài bão lớn nhất của chúng ta. Người ta thường nói, không trộm nhỏ sao trộm nổi thiên hạ, cho nên ta vẫn phải tiếp tục sự nghiệp trộm cắp. Các đệ nên cảm thấy tự hào bởi mình là một kẻ trộm. Hiện nay chúng ta mới là ăn cắp vặt, sau này nhất định sẽ có thể cướp nước.” Đúng lúc ta vừa dứt lời, trên trời bỗng vang lên một tiếng sấm dữ dội, khiến ta sợ phát khiếp. Ông trời, ta chỉ ăn nói tùy tiện thôi mà, thực ra thì ta nói cướp nước chỉ là nói cướp cái móc câu của quốc gia thôi, xin ngài đừng trừng phạt ta.

“Bây giờ ta phải quay về phủ rồi, ngài mai các đệ phải tập trung tại đây, ta nhất định sẽ nghiêm túc dạy dỗ cho các đệ.” Ta nhìn thời tiết đang thay đổi chóng mặt bên ngoài, trong lòng thầm nghĩ: “Mẹ kiếp, đừng

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT