watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8194 Lượt

vàng để được thường xuyên tới lui nơi này.

“Thực không hổ danh là phường bạc Trường Lạc, đánh cược mà cũng tinh tế đến mức này.” Giọng Diệu đã không còn đùa cợt như trước, mà mang đậm ý tán thưởng.

“Bên bờ hồ tú lệ, rặng liễu phất phơ nhẹ bay, mặt hồ như gương ánh lên từng gợn sóng long lanh, mưa bay lất phất khiến dáng vẻ gầy guộc của nàng càng thêm rõ nét. Và nỗi nhớ thương đã không ngừng lan ra cùng mây gió.” Tiếng hát bỗng vang lên như sóng nước mặt hồ, trong khi hoa vẫn rơi, trong phòng là một màn cược tuyệt thế. Không biết từ lúc nào, Diệu đã cầm lấy một cây đàn tấu lên một khúc nhạc.

“Đường đời trắc trở làm nên vị danh tướng tài năng, binh hùng tướng mạng đất nước tất thanh bình, cảnh sông Tần Hoài, chúng kiến những con người oai hùng mà cao cả…” Diệu nâng ngón tay nhẹ lướt trên phím đàn. Chàng đọc một bài từ vừa hay tạo thành một khúc nhạc đối ứng với bài từ Lạc Kỳ đọc ban nãy. Cách chàng đối ứng khiến ngay cả bàn thân Lạc Kỳ cũng phải kinh ngạc, thậm chí trong sự kinh ngạc ấy còn ẩn chứa cả nỗi vui mừng. Trong ánh mắt nàng ta chứa đầy nét hoài nghi, dôi mắt xinh đẹp ươn ướt đẫm lệ.

“Gió thổi qua khiến bùn đất hòa quyện vào cỏ dại, kiếp người ngắn ngủi phiêu linh tựa cành cây ngọn cỏ, là ai đã tạo nên thảm kịch tại Kim Lăng, cảnh vật thê lương nhuốm bẩn áo trắng của bie?” Kiếp người ngắn ngủi, chàng đạng tự hát về bản thân mình sao? Tuy rằng tấm thân cao quý ngàn vàng, thế nhưng có nhà lại không thể ở, có nước không thể về. Giống như có lúc này chàng chỉ có thể ở bên ngoài thành Trường An, cầu cứu các nhân sĩ trên giang hồ?

“Một dòng nước xuân lặng lẽ chảy về dông, mái tóc của chàng bị gió thổi bay không chút thương tiếc, gương đồng hiện lên dáng hình gầy guộc. Chiếc ly hổ phách nở bông hoa đào, nước mắt chan chứ lặng lẽ rơi. Chàng tựa bên lầu đưa tang ngựa quý. Nỗi nhớ thương được bút mực hóa thành sông núi mênh mông. Nỗi sầu trong tim khó lòng gạt bỏ, cầu Chu Tước đã phụ tấm lòng chàng yêu mến…công tử…” Lạc Kỳ đột nhiên nấc nghẹn không hát thêm nữa, bàn tay Diệu đang gảy đàn cũng đột ngột ngắt tiếng.

“Công tử, xin mời đoán trước.”

“Việc tốt thành đôi, ta đoán đó là số chẵn.” Diệu không do dự, quả quyết đưa ra đáp án. Ta nheo mắt lặng đếm số cánh hoa kia, đếm đến độ váng mắt hoa mày mà chưa tìm được đáp án đúng. Lát nữa, chắc dọ không đánh đố ta giống thế này chứ? Ta thực sự không đếm ra được số cánh hoa kia là chẵn hay lẻ.

“Công tử sai rồi, là số lẻ.”

Trái tim ta bỗng thót lại, chẳng lẽ chúng ta vừa ra quân đã thua luôn? Nếu chàng muốn chết thì cứ chết, đừng có lôi ta theo cùng. Ta lặng lẽ bước ra xa chỗ Diệu đang đứng, may mà ta với chàng đánh cược riêng. Diệu bất giác mỉm cười chẳng khác nào một con hồ li giảo hoạt, nụ cười của chàng nham hiểm đến độ ta bấc giác lạnh cả sống lưng.

“Không, là số chẵn.” Diệu cúi người, vuốt nhẹ lên mái tóc ta.

“Các vị đếm thiếu một cánh hoa rồi.” Dứt lời chàng lấy một cánh hoa từ mái tóc ta. Ta có chút bất ngờ thực không biết chàng đã giấu cánh hoa này lên tóc ta từ lúc nào, xem ra tên tiểu tử này hoàn toàn có hả năng thiên bẩm làm một đạo tặc.

“Lạc Kỳ đã đánh cược thì sẽ chấp nhận thua. Chỗ này có hai ngàn lạng vàng, công tử lấy vàng rồi đi đi. Như vậy người không cần phải mạo hiểm tham gia thêm một trận đánh cược khác nữa.”

Ôi nhiều vàng quá, lóng la lóng lánh, khiến mắt ta chói lóa. Ta nhanh chóng kéo lấy vạt áo Diệu: “Chúng ta đi thôi, có số tiền này rồi giả như không làm Hoàng đế, chúng ta vẫn có thể sống tự tại cả đời.” Diệu nhíu chặt đôi mày, phẩy tay ta ra, như thể không chấp nhận được bộ dạng tham tiền đáng ghét của ta thêm nữa.

“Sang ải thứ hai đi, hai ngàn lạng vàng đối với ta chỉ là một đống phế liệu.” Câu này đúng là đáng đánh đòn. Chỉ một câu nói của chàng dù ta yêu đống phế liệu đó vô cùng, cũng chỉ biết chu miệng đầy tiếc nuối mà thôi.

“Công tử, xin mời.” Ta vừa định đi theo, liền bị Lạc Kỳ ngăn lại, thậm chí cô ta còn trợn mắt nhìn ta một lúc lâu. Ta nuốt nước miếng, được thôi, hồ li tinh, ta không dư hơi đấu vẻ dữ tợn cùng ngươi.

“Cô nương vẫn còn chưa đánh cược mà.” Có lẽ do không thích bộ dạng lưu manh du đãng của ta nên giọng nói của Lạc Kỳ bất giác vút cao, thậm chí nàng ta còn chẳng buồn đưa mắt nhìn ta lấy một cái. Có điều ta cảm thấy rất kỳ lạ, thái độ của người con gái này với Diệu sao lại thay đổi, không còn lạnh lùng như trước, hơn nữa còn chứa đựng sự kính nể, ngưỡng mộ trước tài năng của chàng. Ta tựa sát vào Diệu, không cho nàng ta có cơ hội dính lấy chàng.

“Cược thì cược, ta đánh cược vẽ tranh.” Vì không muốn để người con coi thường, ta đưa tay vỗ ngực. Vẽ tranh, ta chắc cũng chỉ biết vẽ bùa mà thôi.

“Được, mau đưa văn phòng tứ bảo lên!” Lạc Kỳ nhẹ đưa tay ra hiệu cho đám thị nữ. Tứ bảo là những bảo vật gì vậy? Nhìn đám thị nữ bận rộn đi lấy đồ, ta chỉ còn biết thầm kêu khổ. Tất cả là tại ta không chịu học hành tử tể, bây giờ thậm chí còn chẳng biết cầm bút như thế nào, không biết nàng ta định cược kiểu gì? Đừng khiến ta mất mặt là được.

“Hồ bút, vi mặc, đoan nghiên, tuyên chỉ.”

“Không cần phải giới thiệu cặn kẽ như vậy, ta biết hết mấy thứ này.” Ta đưa tay xua xua, muốn cược thì làm luôn đi, nói nhiều những thứ vớ vẩn đó làm gì khi ta nghe cũng chẳng hiểu.

“Bút lông chim điêu trắng và rễ hoa mai tại Hồ Châu. Mực đen mài từ ngọc tím tại Vị Châu. Nghiên khắc hình đoạn thạch vân long, giấy trắng huyện Kinh ở Tuyên Châu. Nhìn những thứ này, ta thực muốn động bút. Cô nương nói xem muốn chúng ta cược gì?” Diệu lập tức lên tiếng.

“Công tử không cần phải khéo léo đưa lời nhắc nhở cô nương này. Ta và cô nương này đánh cược chứ không phải đánh cược cùng hai vị. Lần này sẽ cược trong thời gian một nén hương ta có thể vẽ lại toàn bộ cảnh sắc tại phường bạc Trường Lạc này.”

“Cô nương vẽ?”

“Đúng, là ta vẽ.”

“Vậy thì tốt quá, ta không phải vẽ là được rồi. Oa! Ha ha…ừm…” Tiếng cười của ta nhanh chóng biến mất trước ánh mắt khinh thường của Diệu.

Lạc Kỳ cũng liếc mắt sang nhìn ta rồi ra hiệu cho hai thị nữ châm hương mài mực. Trong chớp mắt mực đen bay xuống như mưa. Dưới ngọn đèn sáng, Lạc Kỳ vẽ rất có thần, tay đău bút chuyển, bút đi đến đâu sông núi ẩn hiện, càn khôn rạng ngời. Là vầng trăng ẩn sau đám mây trắng phía xa, nét bút vừa đặt xuống trang giấy đã in hình một rừng cây rậm rạp, hữu tình. Lác đác đèn đài nơi gần nơi xa, vẽ rồng khắc phượng, tất cả đều được tái hiện sinh động trên tranh vẽ. Nhìn tổng thể, phường bạc Trường Lạc dường như đã nằm gọn trên bức họa này, không thừa, không thiếu. Vừa quen vừa lạ, vừa thực vừa ảo, choáng ngợp diệu kỳ, trong tranh ẩn hiện hào khí giang hồ, cũng có chất nho nhã của thư sinh, và cả khí chất của hoàng cung cao quý. Nàng ta mới chỉ nhẹ nhàng đưa bút, vậy mà phường bạc Trường Lạc đã nhanh chóng hiện ra một cách sống động trên trang giấy trắng. Thật là quá tài giỏi!

Ánh mắt Diệu chăm chú, đôi mày nhíu lại, không hiểu chàng đang suy nghĩ những gì. Đám thị nữ đứng hầy bên cạnh khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ tự hào. Trong khi ta đứng một bên không ngừng phồng mồm trợn mắt thổi đầu cây hương đang cháy, thi thoảng lại đưa mắt nhìn người con gái đang thi triển tài nghệ.

“Ha ha! Hương cháy hết rồi không được vẽ thêm nữa.” Ta nhìn chăm chăm vào đầu hương đỏ hồng trước mặt, sau đó tức giận dập tắt luôn.

“Ồn ào gì chứ, tiểu thư nhà chúng ta đã hoàn thành bức tranh rồi.” Thị nữ vừa nói ngay từ ban đầu đã bất mãn trước hành động thổi hương cho tàn nhanh của ta, lần này liền chu miệng lên lạnh lùng đáp lại đồng thời tặng kèm thêm cho ta một ánh mắt khinh thường.

“Không phải chứ, hình như vẫn còn chưa vẽ xong mà?” Một lúc lâu sau Diệu đột nhiên lên tiếng. Trong lòng ta tức thì vui mừng cực độ, chàng là tên hồ li gian xảo chính hiệu, có lẽ lại sắp giở âm mưu gì rồi.

“Cái gì?”

“Là thế này, đại tiểu thư, xin nàng hãy nhìn rõ bờ tướng phía bên này xem là gì?”

“Là thứ gì?”

“Là con ruồi.”

“Con ruồi? Con ruồi từ đâu ra thế, tại sao lại có một con ruồi ở đây?”

“Ta vừa mới đập chết nó xong.”

“Ngài…”

“Ừm, chính ta!” Diệu nghiêm túc đáp, khuôn mặt Lạc Kỳ nhanh chóng đỏ phừng, không biết là đang tức giận hay là lo lắng.

“Dáng vẻ lúc tức giận của nàng trông đặc biệt quyến rũ!” Diệu ghé sát đến chỗ nàng ta, đưa lời tán thưởng, khuôn mặt nàng ta lại đỏ bừng lên, vừa có nét bực bội, lại có nét thẹn thùng.

“Để ta vẽ nốt giúp cô nương.” Thấy nàng ta tức giận, tâm trạng ta bỗng nhiên trở nên vô cùng sảng khoái. Ta vơ lấy bút lông rồi thô lỗ đặt bút lên tờ giấy đắt tiền kia.

“Cái đống này là gì chứ?” Diệu cầm bức tranh lên, có chút tiếc rẻ cho một bức họa khí chất tuyệt vời.

“Thì chính là con ruồi bị chàng đập nát trên tường đó thôi.”

“Ừm, rất có hình tượng.”

Lạc Kỳ nhìn hai chúng ta kẻ tung người hứng, vô cùng hợp ý, tức giận giậm chân liên hồi.

“Ải tiếp theo, đấu võ.” Lạc Kỳ có vẻ không muốn lằng nhằng với chúng ta lâu thêm, xua tay tuyên bố.

“Cái gì ải tiếp theo…ta…”

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53,54 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT