watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8188 Lượt

Còn đang mải thu dọn đống vàng, ta đành bất lực để Diệu cưỡng ép kéo đi. Có nhầm không thế, ta vừa chiến thắng, chẳng lẽ không có quyền tự quyết định hay sao? Ta không muốn vượt qua ải đấu võ gì đó, ta chỉ muốn cầm vàng rời đi thôi.

Diệu cong miệng mỉm cười, rồi lịch lãm lên tiếng: “Cô nương, chúng ta hãy cùng phá ải tiếp theo.” Ta bị chàng bịt chặt miệng và mắt, kéo bằng được ra khỏi chỗ đặt vàng kia.

“Đấu võ, có mười tám loại võ nghệ, tất cả đều có thể đặt cược hết, không có gì phải ngần ngại. Cung, nỏ, tên, tiến, điểu, giáo, mác, thương, côn, thù, chùy, trượng, gậy, bổng, rìu, búa lớn, kích, kiếm, đao, roi, giản, câu liềm, chày, phất trần, vòng sắt, xích sắ, dây thừng, dây gia, cây lao, hãy chọn loại binh khí các vị quen dùng đi.”

“Cung, nỏ, tiễn, tên…hình như là nhiều hơn hẳn mười tám ban võ nghệ thì phải?” Ta đứng gọn một bên giơ tay ra đếm, bà cố nó, chết mất! Đến lúc đó, ngộ nhỡ ta bị thua, không phải sẽ bị đám binh khí này chọc cho thành con nhím sao? Mấy thứ vũ khí này cái nào cái nấy đều nguy hiểm đến tính mạng, thôi bỏ đi, cứ tuân theo quy tắc mạng mình là nhất, không đánh lại thì cắm đầu mà chạy vây! Ta quay người vừa định chạy trốn, thì bị Diệu kéo xềnh xệch lại. Tên hồ li thối tha này, bản thân muốn chết thì thôi đi còn muốn kéo theo cả ta nữa.

“Lần này cô nương hãy đánh cược trước đi, cô nương định đánh cược thứ gì?” Lạc Kỳ quay sang nói chuyện với ta, giọng điệu coi thường. Bắt ta cược trước, ả ta quả là độc ác.

“Vì chẳng biết dùng thứ binh khí nào cả, cho nên ta không muốn cá cược gì cả.” Ta bực bội đáp.

“Cô nương định tay không bắt giặc? Không thành vấn đề, người đâu, chuẩn bị ván cược.”

Ta nói sẽ tay không bắt giặc khi nào…rõ ràng là muốn làm khó ta mà. Chắc hẳn vì lúc nãy thua ta nên ả ta không phục.

“Trên lầu tư có một hộp gấm, trong hộp có một chiếc quạt gấp. Nếu cô nương có thể lấy được chiếc quạt gấp trong hộp gấm đó về đây cho ta trong thời gian một tuần hương, coi như cô nương thắng. Còn công tử… công tử đánh cược cô nương này thắng hay thua? Chúng ta cược gộp lại luôn, thế nào?” Ăn trộm đồ? Như vậy chẳng phải quá lợi cho ta rồi sao? Đây chẳng phải chính là nghề làm nên danh tiếng của ta à. Nói đánh nhau ta không biết, thế nhưng luận về trộm đồ, không phải bốc phét chứ…Nếu ta không trộm được thì trong thiên hạ này chẳng ai có thể trộm nổi.

“Mấy lầu gác này không dễ leo đâu, lầu hai là ‘cầm được mà không nhìn thấy’, lầu ba là ‘nhìn thấy mà không cầm được’. Còn lầu bốn chính là ‘không nhìn thấy mà cũng chẳng cầm được’. Xin mời cô nương lên lầu.”

Thế nào gọi là ‘không nhìn thấy mà không cầm được? Ả ta lúc nào nói chuyện không rõ ràng, biết rõ ràng ta ghét nhất cái kiểu chơi chữ, văn hoa rồi mà vẫn còn cố tình đem ra nói chuyện.

“Ta cược nàng ấy thắng. Phiến Nhi nàng tuyệt đối không được thua đâu đấy!” Diệu đứng một bên đưa lời cổ vũ.

“Chàng cho rằng mình đang chơi trò Tiểu Đại hay sao? Mau dạy công phu nhảy tường của chàng cho ta đi.”

“Nàng cho rằng môn đó như ăn đồ sao? Nuốt vào một cái là có thể học được? Trước tiên nàng cứ nghĩ cách ngộ nhỡ chúng ta bị thua sẽ chối bỏ bằng cách nào còn tốt hơn.”

Thua? Tên hồ li này đang xem thường, nghĩ rằng ta chẳng thể nào thắng nổi? Nghĩ vậy ta liền trợn mắt lườm chàng rồi ưỡn ngực thẳng lưng, bước lên phía trước, phong thái oai nghiêm của một vị anh hùng cao ngạo bước lên pháp trường, bi thảm mà hào sảng, hoàn toàn không có chút luyến lưu.

“Đây chính là đường dẫn thẳng tới lầu hai.” Lạc Kỳ lạnh lùng đưa lời chỉ dẫn.

“Không phải chứ? Đây mà được coi là đường sao…này…”

Đây là nơi khỉ ho cò gáy gì không biết? Cầu thang mà cũng chẳng ra dáng cầu thang? Ta nhìn vào thanh sắt dài dẫn thẳng lên trên, cau chặt đôi mày, thôi bỏ đi, ăn trộm chúng ta xưa nay mấy khi được đi đường thẳng ngõ đẹp. Chẳng qua chỉ là một thanh sắt thôi, ả ta cho rằng ta sẽ thấy khó mà lùi bước sao, hừm, cứ chờ mà xem.

Ta liền cuốn gọn hai váy, buộc ngang lên thắt lưng, làm vậy khi hành động sẽ tiện lợi hơn nhiều. Đặt chân lên thanh sắt, ta đi từng bước lên. Thực ra hàng ngày, ta đã quen với việc trèo lên mái nhà, cây cao, cho nên kiểu đi lên lầu này chẳng làm giảm tốc độ của ta.

Chẳng bao lâu sau, ta đã lên được lầu hai, ánh sáng đột nhiên tối sầm lại. Trước mắt ta mọi thứ mờ ảo vô cùng, khiến ta nhất thời không kịp thích ứng. Ta nhắm mắt, rồi lại từ từ mở mắt ra. Lần này coi như tiêu, vì lâu không đi ăn trộm nên chẳng còn mấy thứ như mồi lửa trong lòng…Lẽ nào muốn ta học theo mấy lão ăn mày tiền bối dùng que gỗ tạo lửa? Không có công cụ gây án thực đúng là phiền phức! Ta bực bội chửi thầm vài câu, đột nhiên phát hiện trước ngực mình có chút ánh sáng, là thứ gì thế nhỉ?

Ta đưa tay vào ngực, thì ra đó là một viên dạ minh châu. Hóa ra, ta đã mang theo vật này hơn một tháng mà không nhớ ra bản thân đã từng trộm được thứ bảo bối này. Ta mừng rỡ lấy viên dạ minh châu ra khỏi y phục. Viên dạ minh châu vừa xuất hiện, không gian như thể một tấm lưới đen bị xé rách, ánh sáng lóa lên, cảnh tượng xung quanh tức thì cực kì rõ nét. Ta đưa mắt nhìn khắp nơi một lượt. May mà chỉ có con đường từ lầu một lên lầu hai là khó đi, còn bắt đầu từ đây, đường đi rộng rãi, thoải mái vô cùng.

“Oa! Bất cứ đồ vật với hình dạng kì lạ nào căn phòng này cũng có hết.”

Trước mặt ta là một đống sắt, kiếm có đao có. Tính cản đường bản cô nương sao? Trong phòng lúc này mọi thứ đều trở nên lấp lánh bởi thứ ánh sáng phát ra từ viên dạ minh châu trong tay ta. Ta thuận chân tung đống đao kiếm gọn sang một bên. Trong lòng khấp khởi vui mừng. Ta vốn tưởng trong này bài trí nhiều cạm bẫy nguy hiểm, kết quả chỉ là đống sắt vụn. Cầm được nhìn không thấy? Với ta nó chỉ đáng như thấy cũng không muốn cầm mà thôi.

Ta nhanh chóng lách qua đám đao kiếm kia rồi đi thẳng lên lầu ba. Con đường từ lầu hai lên lầu ba giống như trước có cầu thang hẳn hoi, có điều chỗ đặt cầu thang khá kín. Cách bố trí này ta đã từng gặp khi đi ăn trộm tại một tiêu cục ở kinh thành Trường An. Nhưng cầu thang của tiêu cục đó giấu trong một góc khuất, chỉ cần gạt bức tranh ở bên cạnh là có thể đẩy tường và nhìn thấy cầu thang. Còn cầu thang ở đây được đặt ở chỗ dễ tìm hơn nhiều, cũng chẳng có cạm bẫy nào cả. Càng đi lên trên ta lại càng thấy ánh sáng rõ hơn, đến sau cùng thậm chí chẳng cần đến viên dạ minh châu trong tay ta cũng có thể nhìn thấy đường đi lối lại.

Đây chính là nơi được gọi là ‘nhìn thấy mà không cầm được’ sao? Là thứ bảo bối gì mà thấy được mà lại không cầm được? Ta đưa mắt nhìn khắp tứ phía, trên mặt tường treo rất nhiều hình? Xem ra không phải tranh mà chính là thư pháp? Đây chẳng phải là hành động ăn hiếp bản cô nương không biết chữ hay sao? Ta ngẩng đầu nhìn những bức tranh treo trên tường. Trong những bức tranh này có hình người nhưng đều ở tư thế kì quái, nét mặt lại càng cổ quái hơn. Ta nhất thời hiếu kì, liền múa may theo động tác của họ, không bao lâu liền cảm thấy choáng váng đầu óc, lồng ngực bí bách, thậm chí muốn thở mà cũng cảm thấy đau nhói. Thôi chết rồi, những bức hình này chắc chắn có điều bí ẩn, nhất định là cái bẫy do người con gái bên dưới kia tạo ra để hãm hại ta.

Ta đưa tay dụi mắt, định thần tức thì không nhìn thấy người đâu nữa. ‘Nhìn thấy mà cầm không được’ chính là những bức tranh này rồi. Ta còn tưởng là thứ đồ gì hay ho lắm, đúng là vô vị.

Nghĩ vậy ta không để tâm đến chúng nữa mà tranh thủ thời gian tìm đường lên lầu bốn. Thế nhưng cách bố trí trên lầu ba này vô cùng kì lạ, khắp phòng chẳng có gì khác ngoài những bức tranh khiến người ta hoa mày chóng mặt, lại chẳng thể tìm được cầu thang lên lầu trên. Lẽ nào nơi đây được bố trí hệt như tại tiêu cụ trước đây? Có chốt cửa bí mật? Ta đưa mắt nhìn xung quanh, sau cùng liền nhìn chăm chằm vào bức vẽ có phần cổ quái, bức tranh đó thực sự rất lạ, giống hệt như bức tranh mở ra chốt cửa mật tại tiêu cục lần trước. Ta nhếch miệng mỉm cười, vội vã chạy lại gần rồi đấm mạnh vào đôi mắt được vẽ trên bức tranh kia. Quả nhiên, sau lưng ta chợt vang lên một tiếng động mạnh, bức tường nhanh chóng mở ra, con đường thông lên lầu bốn hiện ngay trước mắt. Ta tiếp tục đi lên, căn phòng dần tối lại, có điều không sao cả, ta đã có viên dạ minh châu độc nhất vô nhị này rồi.

“Nhiệm vụ lần này thực quá đỗi đơn giản, đúng là đã sỉ nhục cho sự thông minh tài trí của bản cô nương.” Ta lấy cây trâm cài tóc xuống, tìm chiếc hộp gấm, rồi dùng thần công mở khóa vạn năng của mình, chỉ bằng vài ba động tác chiếc hộp đã được mở ra. Sau cùng ta đã lấy thành công chiếc quạt.

“Chẳng cần đến nửa tuần hương, nhiệm vụ đã xong, đại công cáo thành.” Ta dương dương tự đắc.

“Làm sao có thể, rất nhiều cao thủ giang hồ đều không thể qua nổi…”

“Đương nhiên là có thể. Đám cao thủ ấy khi nhìn thấy những binh khí tuyệt thế trong thiên hạ, tức thì ở lại lựa chọn, đắn đo, chắc chắn sẽ mất nhiều thời gian. Còn nàng ấy không hiểu gì về binh khí, thế nên hẳn là coi những vũ khí đó chẳng khác nào đám sắt vụn, nên không bị mắc lừa. Khi lên đến lầu ba, những nội công tâm pháp,

Trang: [<] 1, 51, 52, [53] ,54,55 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT