watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8187 Lượt

khiến cho địa vị của Vọng nguyệt Lâu tại Nam Cương và Linh Tiêu Các tại Mạc Bắc củng cố càng thêm vững chắc. Lẽ nào, ngươi khiến Lệnh Hồ Vân đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy…chính là ngài?”

“Người vượt qua cả ba cửa ải thứ hai chính là Lạc Kỳ. Hai năm trước, nàng ta đang là đệ tử của phái Nga My, vì cứu một người trong tà giáo bị giang hồ phỉ nhổ, đã khiến mấy lão thái bà trong phái Nga My tức giận, muốn trừ khử môn hộ. Ta tiện đường đi qua đã cứu mạng nàng ấy. Nàng ấy cảm kích vô cùng, còn quyết định vượt qua ba cửa ải này chỉ vì muốn gặp lại ta một lần. Có người nguyện lòng đặt cược tính mạng của mình để đổi lấy một việc, nên sau đó ta đã giữ nàng ấy lại bên cạnh.”

“Cái chết của sư thái trưởng môn Nga My cũng là do ngài thực hiện sao? Thật không ngờ hai sự kiện chấn động giới võ lâm trung nguyên đều do một tay ngài làm cả.”

“Võ lâm trung nguyên? Ta chỉ làm những chuyện bản thân thích, còn việc đó có ảnh hưởng gì đến võ lâm trung nguyên, ta không quan tâm. Các vị hôm nay liều chết vượt qua ba cửa ải này, chắc chắn vì có việc muốn cầu xin, mau nói đi, các vị muốn thứ gì?” Người đó mỉm cười, bình thản hỏi.

“Chúng ta chỉ muốn bình an quay về Trường An.” Diệu dõng dạc thốt ra từng từ.

“Ta muốn…” Ta muốn hai vạn lạng vàng, ta muốn ăn thịt kho tàu cả đời, ta muốn những cửa hàng bán đậu phụ ở kinh thành ngày ngày đến chỗ ta ở bán.

“Nguyện vọng đó nàng hãy giữ lại, đợi sau này nghĩ ra nguyện vọng khác thì hãy nói sau. Trước tiên ngài cứ đưa chúng ta quay về Trường An bình yên vô sự là được.” Cứ giữ lấy, đợi đến lúc ta nghĩ ra thứ nào có giá trị hơn thịt kho tàu rồi nói sau.

“Trường An? Yêu cầu này thực không đơn giản chút nào. Phải biết là, khắp thiên hạ này nơi nào cũng là đất của Hoàng thượng, con người cao cao tại thượng đó đã hạ quyết tâm muốn ngài vĩnh viễn không quay trở lại. Nếu ngài bằng lòng, có thể ở lại phường bạc Trường Lạc yên lành sống hết cả cuộc đời. Ngài chẳng màng tính mạng, nhất quyết muốn quay về nơi tranhd dấu dữ dội ấy, chắc vì không cam tâm. Ta đoán có đúng không, Tần Vương điện hạ?”

Hương trúc thoang thoảng, lẩn khuất đâu đây. Giọng nói thu hút như ánh trăng tháng ba dõng dạc vang lên, khiến ta giật nảy mình. Trong lòng ta đột ngột trào dâng cảm giác lạ thường đau đớn! Sắc trời dần quang, dung mạo của người đàn ông áo đen cũng rõ nét hơn, dưới lớp mặt nạ xấu xí là đôi mắt tràn ngập bi thương sầu muộn. Ánh mắt ấy không hiểu vì sao có sức quyến rũ lạ kì đối với ta. Ngón tay của ngài trông nõn nã như những nụ hoa đầu xuân mơn mởn.

Trước mắt ta là hình ảnh hoa quỳnh trắng trong tuyệt thế, hương trúc thoảng đưa, và người đàn ông quyến rũ vô song. Tất cả trong khoảnh khắc khiến trái tim ta trở nên tĩnh lặng.

Ánh sáng buổi sớm tinh mơ tràn vào Hàm Tĩnh Các khiến cho cảnh vật trong phòng càng lúc càng rõ nét. Cách bài trí đơn giản, thanh khiết, không gian tĩnh lặng mà yên bình, như chốn thần tiên vậy.

“Tinh Thích!” Ta đột nhiên nhớ ra người đàn ông thần bí lúc trước liền buột miệng thốt ra tên gọi của ngài.

“Vị cô nương đáng yêu này, ta đã nói chúng ta sẽ còn gặp lại mà.” Ngài bình thản lên tiếng, giọng nói không hề dịu dàng như Diệu nhưng lại có sức mê hoặc chết người. Ta nhìn sang phía Diệu, sắc mặt chàng lúc này tối sầm, dường như đang che giấu một cơn phẫn nộ vô cùng đáng sợ. Khi thấy ta lặng người nhìn về phía Tinh Thích, chàng liền kéo ta lại rồi đẩy ra phía sau lưng.

“Chỉ nhìn qua đã nhận ra thân phận của ta, chủ phường bạc Trường Lạc quả nhiên là danh bất hư truyền. Thất kính thất kính!” Diệu không còn giữ vẻ mặt kì vọng lúc trước mà chuyển sang cảnh giác.

“Tần Vương điện hạ tuổi trẻ phong lưu, có ai mà không nghe dnah chứ? Luận văn, ngài có ông ngoại là đại học sĩ đương triều, luận võ, ngài lại bái Thập Vương gia Hoàng Phủ Trung Nghĩa danh vang tứ phương, thống lĩnh mười vạn cấm quân làm sư phụ. Luận về địa vị, mẫu thân của ngài, Đoan Mẫn hoàng phi, Tô Dung nương nương được coi là người đứng đầu hậu cung. Văn võ bá quan trong triều đình ai cũng phải nể ngài vài phần, chẳng phải sao?” Tinh Thích chậm rãi lên tiếng, rõ ràng đang khen ngợi Diệu, nhưng sao sắc mặt của chàng lại càng lúc càng khó coi thế?”

“Thật không ngờ một nhân sĩ giang hồ như ngài lại biết mọi chuyện trong triều đến vậy.” Diệu mỉm cười lạnh lùng, ngữ điệu có phần sắc sảo.

“Điện hạ hà tất phải phòng bị đến mức đó? Ngài nói rất đúng, Tinh Thích chẳng qua chỉ là một nhân sĩ giang hồ, dù cho tai mắt nhanh nhạy cũng không thể tạo thành sự uy hiếp đối với triều đình. Nếu Điện hạ tin tại hạ, tại hạ bằng lòng trợ sức, quét sạch chướng ngại cho ngài.”

“Vậy ngài nắm chắc được mấy phần?” Diệu nhìn về phía Tinh Thích, ánh mắt sắc như dao.

“Vẫn còn chưa khai ván, làm sao biết được sức mạnh của đối thủ như thế nào? Có điều đặt cược chưa chắc đã thua.” Tinh Thích khẽ gật đầu, mỉm cười đầy ẩn ý.

“Ta không bao giờ đánh mà không chắc thắng. Bởi ta chỉ có thể thắng không thể thua được.”

“Đại trượng phu, có thể chết chứ không thể bại! Người không muốn thua cuộc đâu chỉ mỗi riêng ngài, ta cũng không thể thua được.”

“Ngài là bằng hữu hay địch thủ của ta?”

“Là đối tác.”

“Được, ta tin ngài.”

“Ngài cũng chỉ có thể tin ta mà thôi.”

Ta đứng bên cạnh chán nản đến mức trợn trừng mắt. Hai tên khốn này đang thách thức nhau gì vây? Ta ngáp dài không thôi, ra hiệu cho bọn họ đừng nói mấy câu vô vị ấy nữa.

“Này, nói mãi làm gì, rốt cuộc ngài có thể đưa chúng ta bình yên vô sự về Trường An không?”

“Ta không những có thể đưa cô nương quay về mà còn đi theo cô nương luôn, Ngọc tiểu thư đáng yêu của ta ạ!” Đôi mắt của Tinh Thích sáng ngời, chẳng khác nào ánh sao giữa đêm đông mịt mù ẩn chứa sự sâu xa khó mà dò đoán, là lời đề nghị không thể từ chối hay là sự kiêu ngạo không thể coi thường.

Diệu nhìn ta, gật đầu khẳng định rồi chàng lại nhìn ra phía ngoài cửa sổ, hướng về thành Trường An. Chúng ta đã lưu lạc lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp sửa trở về được rồi. Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả, Lão đại của các đệ sắp về rồi đây!

Chương 20: Nhìn về phía bắt là Trường An

Tinh Thích quả nhiên không nói dối, ngay sáng sớm hôm sau ngài quyết định đưa chúng ta về Trường An. Có điều con người này thực sự vô cùng kì quái, muốn đưa chúng ta trở lại Trường An thì cứ thế mà đi sao còn bày đặt bịt hai mắt chúng ta lại? Lẽ nào, ngài sợ chúng ta nhớ con đường đã đi qua? Thế nên ta và Diệu cứ thế bước đi, cả đoạn đường tối đen như mực.

“Nơi nào trong Trường An an toàn nhất?” Tinh Thích đột nhiên cất tiếng hỏi.

“Phủ Thừa tướng.” Diệu chẳng nghĩ tức thì đáp.

“Điện hạ quả nhiên biết thường hoa tiếc ngọc, phủ Thừa tướng đối với Ngọc tiểu thư chắc chắn là nơi an toàn nhất.” Giọng Tinh Thích mang chút chế giễu, cùng lúc Diệu siết chặt tay ta hơn.

Càng đi về phía trước, ta lại càng kinh ngạc, chỉ cảm thấy những lối rẽ vô cùng quen thuộc, không khí tràn ngập mùi rêu mốc, bên tai còn có cả tiếng nước chảy, khiến ta bất giác nhớ lại quãng thời gian ở trong động với Diệp. Chúng ta vừa mới đi xuống cầu thang, lẽ nào nơi vừa đi qua là một con đường khác thông đến chỗ đó.

Ta lặng đưa tay ra liền sờ thấy một vùng rêu mọc trên vách đá. Cảm giác dấp dính, ươn ướt dưới chân khiến ta chắc chắn đây chính là hang động mà trước đó ta đã đặt chân đến, chỉ có điều không phải là con đường mà ta với Diệp đã đi qua. Ta bất giác cảm thấy chột dạ, mẫu thân của Diệp từng nói, cách bố trí của hang động dưới lòng đất này được thiết kế theo địa cung của nước Hồi Cốt, vậy thì Tinh Thích có quan hệ gì với nước Hồi Cốt? Rốt cuộc ngài là người thế nào, đã giăng thiên la địa võng gì tại Trường An?

Diệu nãy giờ không nói lời nào, ta đoán chắc chàng cũng đang tục trung tinh thần ghi nhớ con đường mình vừa đi qua. Tinh Thích cũng chìm trong im lặng, bước chân của ngài rất nhanh, mùi hương trúc trên người ngài quyện mùi rêu mốc khiến ta cảm thấy bất ngờ thê lương.

Đi suốt ba canh giờ, lúc này con đường dưới chân đã khô hơn trước nhiều. Sau lớp vải bịt mặt, ta có thể cảm nhận được cái nắng rực rỡ của ban ngày. Lại đi thêm vài bước nữa, thì thấy bậc thang. Bậc thang này không cao lắm, vừa rộng rãi lại vừa dễ đi.

“Đợi đã!” Tinh Thích đột nhiên gọi, sau đó không biết ngài động vào chỗ nào ta bỗng nghe thấy tiếng ma sát cạnh bên như thể có một tảng đá lớn nào đang di chuyển. Một lát sau, tiếng động yếu đi, không gian dần trở nên yên tĩnh như trước.

Chỉ trong giây lát, bên tai ta vang lên tiếng chim hót véo von, hương hoa thơm ngát, còn cả tiếng suối chảy róc rách, chuông reo réo rắt. Chúng ta lại tiếp tục đi, rồi dần dần cảm thấy con đường dưới chân trở nên quen thuộc. Ta thầm hồi tưởng lại mọi thứ, càng lúc càng khẳng định mình đang ở nơi nào.

“Tiễn bạn ngàn dặm, sau cùng vẫn phải li biệt. Tinh Thích chúc tâm nguyện của Điện hạ thành hiện thực, sau này gặp lại.” Bên tai ta vang lên giọng nói đầy tự tin của Tinh Thích. Ngài vừa dứt lời, trước mắt ta sáng lòa, tấm vải che mắt khi nãy đã được tháo ra, mùi cơ thể Tinh Thích vẫn còn quanh quất đâu đây, khiến ta không khỏi

Trang: [<] 1, 53, 54, [55] ,56,57 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT