watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8189 Lượt

thơ từ ca phú treo đầy tường đó đều có sức hút với đám văn nhân nho nhã hay là người luyện võ tài ba. Có điều nàng ấy không hiểu văn thơ lại càng không biết dụng võ, tự nhiên sẽ không thèm để tâm đến những bức tranh đó rồi. Còn về việc tại sao nàng ấy có thể mở khóa dễ dàng được như vậy, thì đoán là do vấn số may mắn.” Diệu đứng một bên đưa lời bình luận.

“Hai vị chẳng qua chỉ may mắn vượt qua được hai cửa ải, thế nhưng tiếp theo chưa chắc may mắn đã giúp được hai vị đâu. Người đâu, bày ải sinh tử.”

Ta và Diệu quay sang nhìn nhau, nghe tên ải này đã biết không hề đơn giản,không phải sống thì là chết. Đánh cược gì đây? Thị nữ lặng lẽ bê lên ba ly rượu, trong lòng ta tức thì hoài nghi, bọn họ đang chơi trò gì chứ?

“Lúc trước đặt cược chẳng qua chỉ là mấy ngàn lạng vàng, toàn là những vật ngoài thân, lúc này mới là ván chính, ván cược sinh tử, đặt cược chính là mạng sống của mình. Hai người mỗi người chọn một ly đi, là sống hay chết còn phải xem vận mạng của hai người thế nào.”

“Này, chỉ một ly không có độc, trong khi chúng ta có hai người, vậy chẳng phải một trong hai nhất định phải chết sao?”

“Quy tắc của phường bạc Trường Lạc, nếu đã chịu cược thì phải chấp nhận kết quả. Nếu cô nương không dám nhận thì đừng đánh cược. Từ đâu đến thì tự động quay về, chủ phường bạc sẽ không gặp cô.” Con hồ li tinh chết dẫm, kiêu căng ngạo mạn gì chứ? Ta kéo vạt áo ra hiệu cho Diệu hãy bỏ cuộc, nhưng chàng chỉ nhẹ nhàng đẩy bàn tay ta ra.

“Rượu ngon!” Diệu chẳng suy nghĩ nhiều nhấc một ly lên uống cạn.

“Tên hồ li đáng ghét, thật chẳng có nghĩa khí gì cả, không ngờ dám chọn trước.” Ta nghiến răng trợn mắt nhìn Diệu. Trời đất ơi, ta có thể không đánh cược không?

“Ly rượu của nàng ấy, ta sẽ uống thay luôn.” Diệu vội cầm ly khác, ngửa cổ cạn sạch. Hồ li tinh trợn mắt nhìn hai ly rượu trống không đầy kinh ngạc, rồi lại nhìn chàng bằng ánh mắt khó tin.

Trái tim ta quặn thắt, nếu trong ba ly rượu này chỉ có một ly không độc, vậy thì chàng uống một lúc hai ly…không phải là chết chắc rồi sao? Ta nhìn Diệu đầy lo lắng, ánh mắt chàng càng lúc càng dịu dàng vô hạn, tĩnh lặng hệt như ánh trăng bên ngoài cửa sổ. Trái tim ta đập thình thịch không ngừng, chàng biết ta vốn không chịu được kế kích tướng, chàng biết ta rất thích giữ thể diện, chàng biết hồ li tinh cười nhạo ta không dám đánh cược, ta nhất định sẽ uống ly rượu độc trước mắt, cho nên, chàng… đã uống thay ta?

Đêm càng lúc càng khuya. Ánh nến chập chờn trong Hàm Tĩnh các như bị đánh tan bởi ánh đèn đuốc sáng lên từ phía xa xăm trong phường bạc Trường Lạc, không gian đặc quánh càng lúc càng thêm đáng sợ. Mặt trăng trên cao tỏa ra thứ ánh sáng bạc cổ quái, sắc mặt Diệu hiện lên dưới ánh trăng và bóng nến biến hóa khôn lường.

“Có thể cho chúng ta gặp chủ phường bạc không?” Diệu chậm rãi mở miệng.

“Diệu, chàng không sao chứ?” Thấy chàng không sao, ta cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

“Tướng công của nàng không sợ trời, không sợ đất, làm sao mà xảy ra chuyện gì được? Ta thật không nỡ để nàng thành quả…quả phụ.” Đột nhiên Diệu thổ huyết, nhưng nụ cười trên mặt vẫn vô cùng xán lạn. Chàng tóm chặt lấy bờ vai ta, sức nặng từ cơ thể chàng đè lên đột ngột khiến vai ta đau nhói. Ta lúc đó gần như quỵ hẳn. Nhìn chàng cố sức chịu đựng, dường như phải dốc toàn lực còn lại mới có thể đứng vững để tựa vào người ta. Ta vô cùng hoang mang, vội vàng đỡ lấy nàng.

“Đồ đàn bà độc ác, mau đưa thuốc giải ra đây, nếu không ta sẽ đánh sập phường bạc Trường Lạc này!” Ta thấy Diệu thổi huyết, trong lòng không khỏi đau đớn, liền chỉ thẳng vào mặt hồ li tinh đưa lời mắng nhiếc.

“Chịu cược thì phải chấp nhận, dẫu chết cũng không thể trách người.” Hồ li tinh Lạc Kỳ lạnh lùng đáp.

“Dù phải chết ta cũng sẽ liều mạng với ngươi!” Ta xắn tay áo lên, nhưng bị Diệu ngăn lại. Chàng dồn hết sức tóm chặt lấy tay ta, rồi lắc đầu ra hiệu không được manh động.

“Trong ván cược vừa rồi cô nương thắng rồi! Cô có thể xin chủ phường bạc thuốc giải.” Lạc Kỳ đưa lời nhắc nhở.

Đúng vậy! Diệu đã uống giúp ta ly rượu độc kia, vậy coi như ta đã vượt qua ải thứ ba, ta có thể cầu xin chủ phường bạc Trường Lạc thuốc giải!

“Đừng đi! Phiến Nhi…nàng nghe đây…dù thế nào đi nữa cũng phải yêu cầu ngài ấy đưa nàng về Trường An…bảo ngài ấy đảm bảo an toàn tuyệt đối cho nàng…chỉ cần có ngài ấy, nàng mới có thể tiếp tục cuộc sống bình an.”

“Ai nói thế, không quay về Trường An thì đã sao? Cho dù ăn xin ngoài đường, ta cũng có thể tiếp tục sống. Ta sẽ cầu xin ngài ấy ban cho chàng thuốc giải. Đây là kiểu đánh cược gì chứ, chúng ta không thèm cược nữa…”

“Nàng vẫn không hiểu hay sao, bọn họ chắc chắn…sẽ không buông tha cho nàng. Nàng nhất định phải quay về Trường An, quay về bên cạnh phụ thân của mình. Như vậy…như vậy thì sẽ chẳng có ai có thể làm tổn hại đến nàng nữa.”

“Không! Ta không quay về! Ta cũng chẳng muốn gặp ông chủ phường bạc nào cả. Ngài ấy nếu có cách đưa ta quay về thì bản thân ta tự nhiên cũng biết cách. Muốn đi thì phải cùng đi, chàng đừng hòng bỏ mặc ta lại, còn mình ở đây mê hoặc những người phụ nữ khác. Ta không cho phép.”

“Nha đầu ngốc, không cho phép…thì ta…sẽ không mê hoặc ai nữa…là được chứ gì? Tuy rằng…tuy rằng ta có chút chịu thiệt…nàng khóc cái gì chứ…” Diệu đưa tay vuốt má ta, lúc này ta mới chợt nhận ra khuôn mặt mình đã nhạt nhòa nước mắt. Chàng nhẹ lau những giọt nước mắt cho ta rồi khó nhọc nở nụ cười như thể trấn an. Thế nhưng ngay sau đó chàng lại thổ huyết.

“Ai nói ta khóc chứ, ta Ngọc Phiến Nhi làm sao có thể khóc được. Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiều khổ ải, không lấy được vàng, lại chẳng gặp được chủ phường bạc, ta thực sự cảm thấy quá mệt mỏi..” Tuy nói rằng không khóc, nhưng sống mũi ta càng lúc càng cay, rồi không biết nước mắt từ đâu lại chảy ra nhiều thế. Phút chốc trong ta bàng hoàng sợ hãi! Ta lớn bằng này tuổi, đây là lần đầu tiên cảm thấy sợ đến độ cảm giác như thể có một con dao đang đâm thẳng vào trái tim, cướp đi sinh mạng của chính mình.

“Cô nương khóc cũng chẳng ích gì, loại độc này sẽ phát tác trong vòng nửa canh giờ nữa, lúc đấy sẽ chẳng còn cách nào cứu chữa…” Hồ li tinh lạnh lùng cất tiếng.

“Ngươi lắm mồm thế! Ta biết chuyện đó mà, bây giờ ta đang nghe chàng dặn dò những chuyện sau cùng đây…” Ta hít một hơi thật sâu, đưa tay dụi mắt, dữ dằn nhìn Lạc Kỳ rồi đưa lời mắng nhiếc, sau đó lại ôm lấy Diệu khóc nức nở.

“Cái vị cầm lấy thuốc giải rồi đi đi!” Hồ li tinh dường như không thể tiếp tục nhìn cảnh tượng khóc lóc thảm thiết của ta nữa liền đặt một chiếc bình màu lục xuống trước mặt ta.

“Hãy để ta gặp chủ phường bạc, ta vẫn còn…chưa chết, cô nương…không thể thay đổi quy tắc được.” Diệu cố gắng mở lời.

“Thật không ngờ ngài… thậm chí chẳng cần tính mạng mình nữ.” Hồ li tinh tỏ ra vô cùng bất ngờ, nhìn Diệu bằng ánh mắt bí ẩn, nghiến chặt hàm răng, lại ngẩng đầu nhìn ánh nến phía xa. Ánh sáng dịu nhẹ thấp thoáng ẩn hiện, thật chẳng khác nào sinh mệnh bất cứ lúc nào cũng có thể vụt tắt của Diệu lúc này.

“Hãy uống thuốc giải rồi theo ta đi gặp chủ phường bạc!” Hồ li tinh than dài một tiếng, đưa thuốc giải cho Diệu, sau đó tiến lên một bức tranh ở sau lưng. Nàng ta khẽ khởi động chốt cửa bí mật rồi biến mất sau bức tranh đó.

“Dược tính của thuốc giải quá mạnh, chẳng vừa miệng chút nào. Chẳng lẽ nàng ta đã bị mê hoặc bởi sức hấp dẫn thiên hạ vô địch của ta, thậm chí còn yêu thương ta sấu sắc, cho nên chẳng buồn để tâm đến hình phạt nặng nề của chủ phường bạc, liền đưa thuốc giải cho…Ây da! Cô nương xấu tính, ta vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn đâu, nàng ra tay nặng như vậy, định mưu sát tướng công à? Mau lại đây đỡ tướng công đi!”

Đỡ chàng? Ta đạp chết chàng luôn. Hại ta khóc đến độ đôi mắt sưng to, đỏ mọng, còn mình chỉ có tâm tư suy nghĩ đến người phụ nữ khác, hừm! cấu trúc của phường bạc Trường Lạc đúng thực là kỳ lại, cổ quái, chúng ta đi vòng vèo theo sau hồ li tinh nửa canh giờ cuối cùng mới tới nơi ở của chủ phường bạc.

“Trước

giờ, mới chỉ có bốn người vượt qua được hết cả ba cửa

ải của phường bạc Trường Lạc chúng ta. Các vị chính là hai trong số đó.” Phòng trong vang lên một giọng nói dõng dạc. Giây phút giọng nói đó cất lên ta thấy có chút quen thuộc, nhưng chẳng thể nhớ ra đã nghe thấy ở nơi nào. Dưới ánh trăng mờ ảo, một người đàn ông toàn thân vận y phục màu đen, ẩn mình trong bóng đêm bí hiểm.

“Ý ngài muốn nói…năm đó… năm đó, việc đó thực ra là do ngài…” Giọng Diệu bỗng run rẩy, ta cũng vì thế mà trở nên căng thẳng. Năm đó đã xảy ra những chuyện gì?

“Ba năm trước Lệnh Hồ Phong, tổng tiêu đầu tiêu cục Cẩm Phong bị sát hại dã man do đắc tội với phái Không Động. Con trai của ngài ấy là Lệnh Hồ Vân vốn yêu thích văn thơ, trước nay chưa từng luyện võ, vậy mà chỉ một năm sau đã vác kiếm lên Không Động, cứ đi mười bước lại giết chết một người, thấy bóng không thấy hình. Phái Không Động gần như tuyệt diệt, võ lâm trung nguyên vì thế phải chịu đả kích rất lớn,

Trang: [<] 1, 52, 53, [54] ,55,56 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT