|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
trong nội dung bức thư, đấy là tại sao,Bảo không nhắn cho cô một cái tin, thay vì mất công xé giấy, rồi ngồi viết viết lách lách. Hắn che dấu điều gì.
– Điện thoại. – Nhi thốt lên, cảm thấy mình thật ngu ngốc khi không nghĩ đến nó sớm.
Cô rút máy, gọi cho Bảo.
– Tút, tút. – Hai tiếng báo điện thoại bận
Cô kiên nhẫn gọi lại.
– Tút, tút. – Vẫn chỉ là hai tiếng ấy.
Một cuộc, hai cuộc,…, một trăm cuộc gọi. Cô bấm gọi lại một cách điên loạn như chẳng thể kiểm soát nổi bàn tay mình. Đến khi điện thoại hết pin, cô mới dám chấp nhận với bản thân rằng, cô đã bị Bảo chặn số.
– Anh có trốn mãi được không? – Cô gào lên, mặt nóng bừng bừng như cảm nắng.
Ngay lúc ấy, chuông cửa bất chợt reo mấy hồi inh ỏi.
Chap V: Cô gái đến từ quá khứ
– Chị cho hỏi đây có phải nhà anh Bảo không ạ?
– Đúng rồi, bạn cần tìm Bảo?
– May quá, em tìm mãi mới đến được địa chỉ này.
Đứng trước mặt Nhi là một cô gái có nước da bánh mật, vầng trán cao và đầy đặn cùng cặp kính cận dày cộp ở sống mũi được tôn lên bởi mái tóc ngắn buộc chỏm mái giữa khá tỉ mỉ. Cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng sữa, đi một đôi giày cũng có màu tương tự.
– Giày đế thấp? – Nhi nhủ thầm – Kiểu giày của những cô gái thông minh.
– Thế anh Bảo có nhà không hả chị?
Bây giờ Nhi mới để ý, giọng cô gái này cũng rất đặc biệt. Cái giọng không thanh thanh như người miền Bắc, cũng không nằng nặng như tiếng miền Trung, nó sang sảng và mềm mại. Nhi nhớ hồi bé, Bảo nói hắn thích giọng của một đứa bạn ở Sài Gòn. Hắn thích cái dễ thương trong những câu từ vội vã, thích cách họ dùng các từ lóng, thích “đụng xe”, thích “thương nhau”, thích “vô nhà”, thích…
– Anh Bảo đi vắng bạn ạ. À, mời bạn vào nhà.
– Anh ấy đi bao giờ về hả chị?
Như bị động đúng chỗ ngứa, Nhi khẽ nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh trước mặt vị khách lạ, nét mặt ngượng ngịu trông đến tội.
– Cũng không lâu lắm, nếu như… Mình tìm được hắn.
– Tìm được?
– Chuyện dài lắm, mình sẽ kể sau, thế bạn tìm Bảo có chuyện gì không? Nếu bạn cần, mình sẽ nhắn lại cho.
Cô gái im lặng. Môi mấp máy như định nói một điều gì đó rồi lại thôi.
– Không sao. – Nhi nhanh nhảu. – Mà bạn tên gì? Ít ra mình cũng nên được biết tên bạn.
– Em tên Ngọc… Bảo Ngọc.
– Tên bạn đẹp quá! Mình là Nhi, vợ sắp cưới của anh Bảo. – Nhi cười một cách hồn nhiên, hai mắt chớp chớp mơ màng như thể cô đã quên chuyện mình đang giận Bảo.
– Vợ sắp cưới?
– Ừ! – Nhi lại cười.
Khuôn mặt Ngọc gợn lên một chút buồn. Khi một cô gái với vẻ ngoài nữ tính buồn, thật dễ để cho người khác nhận ra. Cô lục túi xách và lôi ra một tờ giấy cũ, màu đã bị hoen ố bởi sự khuếch tán của bụi theo thời gian, ngắm nghía nó một hồi như để thu hút trí tò mò của người đang ngồi đối diện.
– Em cũng là vợ sắp cưới của anh Bảo.
Phương yếu ớt cất lời sau một hồi trầm tư suy nghĩ, đôi mắt cương quyết nhìn Nhi. Cô xòe tờ giấy đang cầm trên tay đưa cho Nhi, như một bằng chứng.
” Trường Sĩ quan Thông tin Nha Trang… Ngày… Tháng… Năm…
Chúng tôi, gồm N.Đ.N và P.H.T, học khoa Chỉ huy kỹ thuật Thông tin.
Tuy không cùng cha mẹ, không cùng quê hương, nhưng thân thiết nhau như anh em ruột thịt. Nay nguyện kết làm anh em sinh tử, khó khăn hoạn nạn khó nhau. Dù sau này
về quê hương lập nghiệp, xa nhau ngàn cây số, tình cảm cũng sẽ không bao giờ bị tàn lụi.
Nếu một trong hai người sinh con trai, đặt tên nó là Ngọc Bảo.Một trong hai người sinh con gái, sẽ lấy tên là Bảo Ngọc. Hai đứa sẽ cưới nhau theo nguyện vọng của hai người cha, tức là chúng tôi.
Hai chiếc nhẫn bạc, tuy giá trị không lớn, nhưng ý nghĩa sâu nặng, sẽ đeo lên cổ hai đứa từ ngày chúng sinh ra.
Ký tên”
– Nhảm nhí! – Nhi thốt lên, cổ họng nghẹn đắng vì nước mắt chảy ngược. Cô đã khổ sở thế nào với tờ giấy mà Bảo để lại, giờ lại thêm tờ giấy này nữa.
– Không nhảm nhí đâu chị!
– Cô đi đi, Bảo sẽ không bao giờ yêu cô đâu!
– Nhưng anh ấy sẽ cưới…tôi! – Ngọc đột nhiên thay đổi cách xưng hô, hai mép nhíu lên một chút. – Trước khi đến đây tôi đã về nói chuyện với mẹ Bảo. Tôi đã tốt nghiệp Đại học nhưng không cần phải đi làm vội, nhà này có ba phòng, tôi sẽ dọn tới đây để thuyết phục Bảo cưới tôi như tôi đã từng làm.
Ngọc nở một nụ cười đắc thắng, một thứ động lực nào đó cũng khiến Nhi đang cố bình tĩnh trở lại. Cô nhận ra cô cần phải tỉnh táo để đối phó với kẻ tình địch khó ưa đang ngồi trước mặt.
***
Hai tuần nay, Bảo vẫn đi học đều đặn. Hắn cố tỏ vẻ ung dung trước mặt Long, nhưng Long biết là thằng bạn mình cũng đã bắt đầu sốt sắng về câu chuyện đang diễn ra ở nhà. Bữa cơm của hai thằng rất đơn giản, và xoay quanh nó thường là những câu nói vu vơ của Bảo. “Không biết con bé Nhi ở nhà thế nào nhỉ?”, “Nó có đi đâu không?”, “Tao làm thế có ác quá không?”, “Tao thấy nhớ nhà tao quá?”.
Những lúc như thế, Long chẳng nói gì, chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Hắn vẫn cảm thấy áy náy với Nhi. Từ bé tới giờ Long nói dối cũng nhiều, nhưng với con gái thì luôn tỏ ra thật thà một cách khờ khạo. Có lẽ cũng vì lí do đó mà hai hai tuổi đầu hắn vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai, dù cho khá nhiều đứa con gái buông lời thích hắn, chỉ vì ấn tượng cái mã bề ngoài. Đôi khi, biết nói dối một chút, cũng là một cái lợi. Một lời nói dối chân thật khiến cho người khác vui, lại chẳng tốn tí công sức nào. Hắn biết thế nhưng vẫn không làm nổi.
– Gặp bế tắc luôn trốn tránh, sợ đối diện cùng nghịch cảnh…
Bên ngoài mưa đã tạnh được một lúc, ánh nắng le lói chiếu qua từng rặng mây dày đặc làm bầu trời sáng hẳn lên. (Truyện bạn đang đọc được đưa lên bởi wapsite Haythe.US – Chúc bạn đọc truyện vui vẻ) Một số máy lạ, Bảo e ngại, chần chừ một lúc rồi cuối cùng cũng quyết định nghe máy.
– A-lô! Tôi, Bảo xin nghe.
– Anh Bảo ạ, em là Bảo Ngọc, em đang ở nhà anh nè!
Bảo không đãng trí đến mức không nhớ nổi cô gái này là ai như trường hợp của Nhi. Từ hồi lớp sáu, vào mỗi mùa thu, Ngọc lại đi máy bay từ Sài Gòn ra nhà Bảo. Mẹ Bảo quý Ngọc vì Ngọc ăn nói chững chạc, biết lấy lòng người lớn và hơn hết tay cô lúc nào cũng cầm cái bản hôn ước từ trong bụng mẹ mà thỉnh thoảng Bảo vẫn thấy trong những cơn ác mộng dài miên man. Đến khi lên Đại học, có lẽ vì học hành bận rộn, Ngọc mới ngưng công việc thăm thú lại.
– Ờ, Ngọc hả… Ờ, ờ… Anh đang đi thực tập, xa lắm, mấy tháng nữa mới về, em cứ ở nhà chơi, có đứa bạn anh đang ở đấy.
– Cái Nhi là bạn anh hả?
– Ừ. Bạn thân.
– Thế mà cô ta nói với em cô ta là vợ sắp cưới của anh.
– Vợ sắp cưới gì chứ. – Bảo cười trừ. Đột nhiên hắn thấy cái quyết định ở nhờ nhà Long từ hai tuần trước đang đúng đắn đến mức không tưởng. Bây giờ nếu ở nhà, có lẽ đầu hắn sẽ nổ tung ra từng mảnh.
– Con lợn Bảo….. – Là giọng của Nhi.
– Ơ, Nhi.
– Anh vẫn còn nhớ tên tôi cơ đấy? Tưởng anh chặn số tôi, bỏ tôi ở nhà một mình, rồi quên tôi luôn?
– Anh đâu có chặn số, cũng đâu có quên em, em là bạn tri kỉ của anh mà… Nhỉ?
– Anh là chồng sắp cưới của tôi, bạn cái khỉ gió! Anh đang ở đâu? Không phải anh đi thực tập đúng không?
– Anh đi thực tập thật!
– Vậy sao anh đi mà không nói với tôi một tiếng?
– Anh viết giấy để lại rồi mà. Anh vội quá. Xin lỗi em! À, à anh đang có chút việc bận ở công ty, anh phải đi đây, tiếp cái Ngọc hộ anh nhé, bye bye!
– Ê, khoan, khoan…
Bảo chỉ kịp nghe loáng thoáng ở đầu dây bên kia, Ngọc đang nói gì đó với Nhi. Hắn vội vàng cúp máy.
– Cô nói ảnh là heo, ảnh té lẹ là đúng rồi!
Chap VI: Thám tử bất đắc dĩ
– Ban nãy cô nói Bảo không đi thực tập, chuyện này là sao?
– Hắn trốn tôi!
– Trốn? Cô đã làm gì để anh ấy phải trốn? Lại còn chặn điện thoại nữa chứ?
– Không phải việc của cô!
Vẻ mặt khiêu khích của Ngọc làm Nhi nóng mắt. – Rõ ràng là cô ta quá tự tin vào bản hôn ước. – Nhi nghĩ thầm
– Vậy anh ấy đang ở đâu?
– Tôi không biết, nếu biết tôi đã không ngồi ở đây.
– Vậy cùng đi tìm! – Ngọc nhún vai một cách miễn cưỡng.
Nhi không tỏ ra phản đối với lời đề nghị của Ngọc. Ngay sau khi biết Bảo nói dối, cô cũng muốn tìm hắn để hỏi cho ra cành ra ngọn. Thế nhưng tìm một con người trong cái thành phố mênh mông mà cô mới chỉ đặt chân đến vài tuần trước không phải là chuyện đơn giản. Một bộ não vốn chỉ quen suy nghĩ theo cảm xúc, động đến những việc cần dùng tới lý trí sẽ tức khắc phát sinh chất “ì”, việc nảy ra một ý tưởng gì đấy hay ho không phải là lựa chọn hàng đầu của Nhi, thế nên mấy ngày nay cô quyết định chờ đợi cơ hội. Và giờ thì cơ hội cũng đã đến, một trí óc “có vẻ” triển vọng đang ở trước mặt cô, cô có thể mượn tạm nó để tìm ra Bảo, tìm được rồi, cô sẽ giải quyết chuyện cá nhân với Ngọc sau.
– Tìm bằng cách nào? – Giọng Nhi nhẹ nhàng trở lại, khác hắn với thái độ gắt gỏng trước đó.
– Qua bạn bè.
– Nghĩa là sao?
– Là tìm tung
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




