watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3838 Lượt

tại Lâm An mọi người biết, nhà họ Phương bọn họ cửa hàng quần áo cùng phường thêu tính đến nay vẫn là bá chủ thị trường quần áo cùng thêu thùa ở Lâm An. Ở Lâm An, nói đến cửa hàng quần áo cùng phường thêu nhà họ Phương phải nói là không ai không biết, không ai không hiểu, bây giờ đã qua nửa năm cũng không việc làm ăn, loại chuyện này làm sao có thể xảy ra được?

“Cha chỉ không nghĩ rằng chuyện có thể tới tình trạng không cứu vãn, nên mới chưa cùng con nói!” Phương Kỉ Lễ sắc mặt nghiêm túc nhìn Phương Hoán Thanh, đột nhiên hỏi nàng: Phương Hoán Thanh, con còn nhớ rõ cái người thổ lộ với con mấy năm trước, tên nô tài Gia Cát Diệp bị cha đuổi đi không?”

“Gia Cát Diệp?” Phương Hoán Thanh nghe cái tên này rất kinh ngạc, đầu tiên là nàng sửng sốt một chút, tiếp theo kinh ngạc mở miệng hỏi: “Con nhớ ra người này rồi, không lẽ…… Là hắn hại cha?”

“Aizh~~ đầu sỏ là hắn đó!” Phương Kỉ Lễ trầm trọng nói: “Nguyên do phải kể từ 1 năm trước, lúc hắn vừa xuất hiện ở Lâm An, thằng nhóc này không biết tìm được ai tài trợ, khiến cho hắn trong nửa năm ngắn ngủi mở 3 cửa hàng quần áo cùng 2 phường thêu, tổng cộng 5 cửa hàng ngay tại Lâm An. Quần áo của hắn cho dù là xét về màu sắc hay về chất lượng vải, đều ngang ngửa nhà chúng ta, nhưng giá bán so với của chúng ta rẻ hơn nhiều lắm.

Thật không hiểu hắn đến chỗ nào tìm được nhiều vải vừa rẻ vừa tốt như vậy, còn nữa, thợ may trong trang chúng ta đều là thợ may hàng đầu Lâm An, nhưng không biết làm thế nào, bọn họ đều bị thằng nhóc Gia Cát Diệp kia dụ sang làm cho hắn, mấy tên thợ may này đi mất, cha còn đầu tư cái gì được? 0

Bây giờ khách đều đến cửa hàng của hắn mua hàng, nửa năm qua, cửa hàng quần áo chúng ta vải hầu hết đều bán không được, nhưng cha mở tiệm cái gì cũng phải dùng đến tiền, ai…… Cha không biết nên nói như thế nào, tóm lại, cha sắp phá sản!”

Phương Hoán Thanh dùng ánh mắt chỉ trích Phương Kỉ Lễ.”Cha, bây giờ cha nếm mùi đau khổ đi? Con không phải sớm nói với cha rồi sao ? Buôn bán phải thành thành thật thật, nếu không khách sớm muộn sẽ bỏ chúng ta mà đi. Tuy rằng con không nhúng tay vào việc làm ăn của cha, nhưng điều này không có nghĩa con không biết cách buôn bán của cha. Cha với khách thì niềm nở, nhưng cha lại chưa bao giờ đối xử tốt với những người làm việc cho cha, họ có thể bỏ cha mà đi cũng không lạ, con nghĩ Gia Cát Diệp chắc chắn cho bọn họ thứ tốt, cho nên bọn họ mới đi thay hắn bán mạng, không thể trách ai, nếu có cũng chỉ trách chính cha.”

“Nhưng……” Phương Kỉ Lễ bị con trách mặt mày xám xịt, cúi gằm.

Phương Hoán Thanh không đành lòng, nhưng

có vài điều không thể không nói, nếu không cha mãi mãi sẽ không biết mình thua ở đâu.

“Còn nữa, cha không những đối xử keo kiệt với những người thay cha làm việc, đối xử với người trong trang thêu cũng như vậy. Cha vẫn luôn có thể chiếm lợi của người khác liền chiếm, cũng không cho người ta giữ một con đường sống, có thể bọn họ đã sớm đối với cha có lòng bất mãn, mới thà rằng cho Gia Cát Diệp lợi một chút, cũng không muốn lợi cho cha. Gia Cát Diệp đầu tư thấp hơn cha, đương nhiên hắn có thể bán vải chất lượng tốt lại đẹp. Cha, con nói đúng không?”

Phương Kỉ Lễ thở dài một hơi, sau đó mới gật gật đầu, “Đúng! Con nói đúng đến

nỗi cha cũng thấy mình sai. Những năm gần đây, cha vì để việc làm ăn chúng ta tốt hơn, có thể nói là dùng mọi thủ đoạn tồi tệ nào, cha biết mình keo kiệt lại hay chấp nhặt, có lẽ đến bước này cũng không phải không có nguyên nhân, ai~~!”

Biết Phương Kỉ Lễ dường như có ý hối hận, Phương Hoán Thanh cảm thấy như vậy cũng chưa hẳn không phải chuyện tốt. Nàng cũng không phản đối với cha kiếm tiền nhiều, chỉ hy vọng hắn kiếm tiền nhưng không làm mình hổ thẹn, bọn họ có thể làm kẻ có tiền, nhưng bọn họ không thể làm kẻ kiếm tiền trên thương tổn của người khác, nếu phải làm người như thế, vậy nàng tình nguyện làm người nghèo.

“Cha, chuyện đã qua rồi, bây giờ hối hận cũng không còn kịp, trước mắt quan trọng nhất là làm thế nào bù đắp để việc làm ăn của chúng ta tốt trở lại nha!” Nàng an ủi.

“Con ơi, cha cũng muốn bù đắp! Nhưng phải bù đắp thế nào? Cũng không thể để cha bù tiền để làm ăn đi? Thợ may không trở lại, cửa hàng quần áo vải chồng chất như núi, cha tính liền đóng cửa cửa hàng, vấn đề là…… Tìm không thấy người mua a, cha đã tìm hết những người có thể tìm, không ai chịu tiếp nhận tình cảnh rối rắm này; vải bán không được, cha không thu lại bạc được, hao phí vốn để đền bù, còn tiếp tục như vậy, cha xem không đến một năm, chúng ta sẽ dọn ra đường làm ăn xin……”

“Không thể nào?” Nàng cảm thấy cha nói quá, cùng lắm thì đem cửa hàng đóng cửa, vải này bán tháo (kiểu bán giảm giá hàng tồn kho á) chắc cũng có thể lấy lại một nửa tiền vốn đi? Chắc chắn là cha không cam lòng mình bị lỗ vốn nhiều như vậy, quỷ keo kiệt như hắn nói sao cũng muốn đem tiền vốn lấy lại.

Có thể đem tiền vốn lấy lại đương nhiên là tốt nhất, nhưng nếu đã không cách nào để cửa hàng bọn họ chuyển biến tốt, bù nhiều cũng không thể bằng số tiền đã kiếm được, không phải sao?

Nói đến nói đi đều là Gia Cát Diệp chọc họa, hắn chính là muốn cùng nhà họ Phương bọn họ gây thù thôi.

Cái người tiểu nhân thù dai, hắn chắc chắn là đối với khuất nhục năm đó giữ mãi trong lòng, mục đích của hắn chắc chắn là muốn nhà họ Phương bọn họ mất hết nhận thua.

“Cho nên nói……” Phương Kỉ Lễ nuốt nước miếng, thật cẩn thận nhìn Phương Hoán Thanh.

“Cha có một ý muốn bàn với con, bây giờ có người nguyện ý mua hết số vải cửa hàng quần áo chúng ta, dù sao sắp phải dừng buôn bán, chẳng bằng đem hết thảy số vải đó bán cho người này, rồi sau đó, cha sẽ đem hết thảy tiền vốn lấy lại, cũng sẽ không có thua lỗ gì, con ơi, con thấy cách này thế nào?”

“Tất cả vải của cửa hàng đều mua sao?” Phương Hoán Thanh không thể tin.

Sẽ có người mua nhiều vải như vậy sao? Dường như người này cũng trong nghề đi? Nhưng lại còn là người có vốn lớn?

“Đúng vậy, không những vậy còn dùng giá gốc để mua số vải đó nữa!”

Có chuyện tốt như vậy? Phương Hoán Thanh càng nghe càng cảm thấy không thể tin, nàng mở to mắt to nhìn cha mình.

“Cha, làm sao có thể có loại chuyện này được? Lâm An chúng ta trừ cha ra, còn có người có vốn lớn vậy sao? Người ta có gạt cha không a?”

“Sẽ không, sẽ không, người kia tuyệt đối là có ý muốn mua vải chúng ta.” Phương Kỉ Lễ nói rất chắc chắn: “Thật ra người kia không phải ai khác, chính là Gia Cát Diệp đó!”

“Cái gì? Là hắn?” Phương Hoán Thanh kêu lớn: “Cha! Cha thật sự muốn đem toàn bộ vải bán cho hắn? Hắn là người hại cửa hàng quần áo chúng ta đóng cửa a, nếu đem vải bán cho hắn, không phải hắn càng vênh váo sao? Hắn làm như vậy rõ ràng muốn làm nhà họ Phương chúng ta hoàn toàn mất mặt! Giống người như hắn, cha còn nhắc hắn làm cái gì?”

Phương Kỉ Lễ có hơi hổ thẹn nói: “Cái này… cha biết, nhưng cũng không cách khác, không phải sao? Bây giờ tình thế bất lợi đối với chúng ta, việc này liên quan sự sống còn nhà họ Phương chúng ta, thế nào còn nghĩ được đến vấn đề mặt mũi gì a? Bây giờ chúng ta cầu người ta nha! Lại nói, là Gia Cát Diệp chủ động cho người đến nói ý tứ của hắn, là hắn chủ động làm hòa, cũng không phải là cha bơ mặt đi cầu xin hắn, con biết không? Gia Cát Diệp cũng coi như là người tốt đâu!

Trước kia chúng ta đối với hắn như vậy, hắn còn theo giúp chúng ta, không những muốn đem vải mua hết, còn dùng giá gốc mua kia, hắn có ý tốt như vậy, nếu không nhận hình như rất không lễ phép. Con ơi, chúng ta liền nhịn một chút đi, cũng so với tìm không thấy người mua tốt hơn, con nói có phải hay không a?”

“Nhưng……” Phương Hoán Thanh tức giận nói: “Con vẫn cảm thấy chuyện này rất kỳ quái, hắn muốn dùng giá gốc mua hết vải chúng ta? Cha, cha không nghĩ là hắn có mục đích riêng sao? Vì sao hắn sẽ đối với nhà họ Phương chúng ta tốt như vậy? Hắn chắc chắn có mục đích riêng, cha, cha tuyệt đối đừng mắc mưu nha!”

“Chuyện này……” Phương Kỉ Lễ liếc nhìn con, ấp a ấp úng nói: “Cha còn chưa nói hết, thật ra…… hắn chỉ giúp chúng ta với 1 điều kiện.”

—”Hừ, con biết mà!” Nàng biết ngay chuyện cũng không đơn giản, Gia Cát Diệp tuyệt đối không phải người tốt, hắn nếu là người tốt, sao còn ép cha con nàng? “Hắn đưa ra điều kiện gì vậy cha?”

“Là……” Phương Kỉ Lễ dùng vẻ mặt kỳ quái nhìn Phương Hoán Thanh, chậm chạp nói không nên lời.

“Cha, cha làm sao vậy? Sao cha không nói lời nào?” Phương Hoán Thanh nhìn Phương Kỉ Lễ muốn nói lại thôi, hỏi dồn..

Phương Kỉ Lễ thở dài một hơi.”Con ơi, cha nói ra con đừng nổi giận! Gia Cát Diệp nói…… Nếu con chịu đến nhà hắn làm nha hoàn 1 năm, hắn sẽ dùng giá gốc mua hết vải……”

“Cái gì?” Phương Hoán Thanh không đợi Phương Kỉ Lễ nói xong liền hét to: “Hắn dám nói như vậy? Muốn con làm nha hoàn cho hắn? Hắn quá đáng!” Nàng tức giận đến choáng váng đầu.

Đúng là người tốt không thấy, kẻ xấu đầy đường, xem đi! Hắn lòi đuôi rồi kìa, chắc chắn hắn còn giữ mãi trong lòng chuyện nàng từ chối hắn lúc trước , hắn rõ ràng vì trả thù nàng mới về Lâm An.

Phương Kỉ Lễ đoán rằng Phương Hoán Thanh tức giận, lấy lòng nàng nói:”Con

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT