|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
ơi, cha biết làm như vậy là chịu thiệt con, nhưng……”
“Cha, cha không cần nói nữa!” Phương Hoán Thanh nghiến răng nghiến lợi nói:”Cha cho người đi nói cho Gia Cát Diệp, nói con muốn gặp mặt hắn, chuyện con làm nha hoàn cho hắn hay không tính sau, con phải gặp hắn trước đã, có vài điều con không thể không nói với hắn!”
Phương Kỉ Lễ vui vẻ nói:”Nói vậy…… Con nhận lời phải không?” Hắn biết mình thực xin lỗi con, nhưng vì tiền trong nhà mà hắn nhiều năm vất vả mới kiếm được, cũng đành để con chịu thiệt một chút.
Phương Hoán Thanh nổi giận đùng đùng trừng cha.
Nàng biết trong lòng hắn nàng không thể sánh bằng của cải, tuy rằng đây là chuyện nàng từ nhỏ đã biết, nhưng nàng vẫn không thể không tức, vì sao cha ruột mình có thể xem tiền như mạng thế được?
“Muốn làm nha hoàn cho hắn hay không, bây giờ đã nói thì quá sớm, để con gặp hắn trước rồi tính chuyện này sau!” Nàng tức giận nói.
“Đuợc được được, cha sẽ đi thu xếp ngay.” Phương Kỉ Lễ vừa nghe được Phương Hoán Thanh nói như vậy, trong lòng vui vẻ 10 phần 10, ít nhất nàng đã có 7 phần chịu nhận. Thật tốt quá, không uổng là con hắn, có thể một người vì mọi người.
Nhìn Phương Kỉ Lễ hớn hở, Phương Hoán Thanh đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.
Quên đi, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, cha nàng là người như thế, dù có oán hận, hắn vẫn là cha nàng, nàng không thể không giúp hắn!
Muốn nàng làm nha hoàn cho Gia Cát Diệp cũng có thể, nhưng nàng cũng không phải người dễ bắt nạt.
Nói thế nào thì nàng cũng phải đến gặp Gia Cát Diệp trước đã, nàng muốn biết hắn làm vậy vì mục đích gì.
Phương Kỉ Lễ làm việc gì chưa từng nhanh chóng đến vậy, mới một ngày, hắn đã mời được Gia Cát Diệp đến nhà họ Phương.
Vừa thấy Gia Cát Diệp, Phương Hoán Thanh khó nén trong lòng bồi hồi, nhìn hắn đăm đắm. (… đắm đuối…)
4 năm không gặp, hắn đã hoàn toàn thay đổi, hắn so với trước kia còn cao hơn, mặt vẫn nghiêm nghị như trước; hắn bây giờ thoạt nhìn rất uy quyền, điều trước kia hắn không có, cả người đều lộ ra cảm giác làm người ta kinh sợ.
Hắn không còn là chàng thiếu niên chỉ biết nghe lời nàng, yêu thương nàng, hắn bây giờ đã là người đàn ông trưởng thành.
Không riêng Phương Hoán Thanh cảm thán, Gia Cát Diệp vừa thấy Phương Hoán Thanh, trong mắt cũng có cảm xúc phức tạp.
18 tuổi, nàng đẹp như tiên giáng trần, 4 năm trước nàng làm hắn say mê, không ngờ 4 năm sau, nàng càng đẹp hơn, đẹp đến nỗi hắn không thể dời tầm mắt.
Hắn không thể tự dối mình, mấy năm nay, không ngày nào hắn quên nàng, nàng xinh đẹp, nàng kiêu căng, nàng tùy hứng, 1 cái nhíu mày, 1 nụ cười của nàng đều làm hắn nhớ mãi, cho dù nàng từng gây cho hắn thương tổn cả đời khó quên, hắn vẫn không thể đem bóng hình xinh đẹp của nàng xóa đi, không chỉ bởi hắn hận nàng, cũng vì hắn yêu nàng!
Không! Mình không thể lại mê đắm vẻ đẹp của nàng, lần này hắn trở về là để trả thù nàng, cho dù có yêu nàng cũng chỉ là chuyện đã qua! Hắn không cho phép mình lại yêu nàng, hắn đã nếm qua cái loại đau khổ này, không phải sao?
“Khụ, khụ.”
Phương Hoán Thanh ho khan vài tiếng, Gia Cát Diệp lại vẫn cứng nhắc như khúc gỗ không nói lời nào, nàng đành mở miệng trước.
“Ngươi câm điếc sao? Ngươi không nói lời nào là ý gì?”
Gia Cát Diệp mặt không đổi nhìn nàng, “Ta không biết đầu năm nay nha hoàn cũng có thể dùng cái giọng này nói chuyện với chủ, ngươi quả là không giống người thường a, nha hoàn tiểu thư.”
Phương Hoán Thanh giận trừng hắn, “nha hoàn tiểu thư ” bốn chữ này làm nàng quá chướng tai.
“Ngươi đắc ý? Gia Cát Diệp, ngươi không cần được 1 tấc lại tiến 1 thước, ta còn chưa nhận lời, ta chỉ nói là ta sẽ suy nghĩ.”
“Thật không? Nhưng lão cha đem của cải so với mạng còn quan trọng của cô cũng không nói như vậy.” Gia Cát Diệp lạnh lùng cười.
Đáng giận! Phương Hoán Thanh rất muốn tặng một bạt tai vào khuôn mặt nham nhở kia, hắn rõ ràng đang cười nhạo nàng mà! Đáng giận Gia Cát Diệp, còn có, đáng giận cha, vì giữ của liền hy sinh nàng a?
Nàng căm giận trừng hắn, “Ta hỏi ngươi! Ngươi khiến việc làm ăn nhà ta suy sụp thì thôi đi, vì sao còn muốn ta làm nha hoàn cho ngươi?”
“Ta làm suy sụp việc làm ăn nhà cô?” Gia Cát Diệp nhướng mày ra vẻ kinh ngạc, sau đó hắn lắc đầu cười khẽ.”Ha ha, không phải đâu? Cô thật nghĩ vậy? Nếu cha cô buôn bán đàng hoàng, hắn có thể để ta đánh bại trong nửa năm ngắn ngủi sao? Nếu cha cô đối xử với người làm công tốt, bọn họ có thể biến thành người của ta nhanh như vậy sao? Ta nói cho cô biết, cha cô không phải bị ta đánh bại, hắn là bị chính hắn đánh bại, trước khi trách móc người khác, trước hết nghĩ lại mình đi!”
“Hừ, ta không muốn nghe ngươi dạy đời ta! Ngươi đừng nghĩ chuyển đề tài, ta hỏi ngươi vì sao muốn ta đi làm nha hoàn cho ngươi, thế nào, ngươi không dám nói thật sao?” Phương Hoán Thanh không phải không biết hắn nói đúng, nhưng nàng không thể chịu được những lời này từ miệng hắn nói ra, hắn dựa vào cái gì mà nói nàng? Nàng còn chưa làm nha hoàn cho hắn, không phải sao?
Gia Cát Diệp lại cười lạnh lùng.”Cômuốn nghe nói thật? Được, ta liền nói thật với cô. Ta muốn cô làm nha hoàn cho ta chỉ có 2 nguyên nhân, 1, bây giờ nhà ta thiếu nha hoàn, 2, ta đột nhiên thích như vậy, thế nào, 2 nguyên nhân này cô nghe vừa lòng không?”
Vừa lòng? Vừa lòng cái đầu hắn! Phương Hoán Thanh nhịn xuống xúc động muốn bóp chết Gia Cát Diệp, học hắn cười lạnh.
“Ta không tin 2 nguyên nhân quỷ quái của ngươi, nguyên nhân thật sự ngươi biết, ta biết, ngươi muốn tìm ta trả thù, đúng không? Ngươi quên không được nhục nhã 4 năm trước ở nhà ta, đúng không?”
Gia Cát Diệp nhún vai, như thể nàng đang hỏi vấn đề vớ vẩn nào đó không đáng suy nghĩ.
“Cô muốn nghĩ như vậy ta cũng đành chịu, nhưng dù cô nghĩ thế nào, bây giờ cô chỉ có 2 con đường để đi, 1 là tiếp tục giúp cha cô kinh doanh cửa hàng sắp đóng cửa, 2 là đến nhà ta làm nha hoàn 1 năm, giúp cha cô kiếm lại vốn ban đầu, cô chọn đi!”
Phương Hoán Thanh giận đến đỏ mặt, nàng rất muốn hung hăng mắng hắn, nhưng giờ đã xưa đâu bằng nay, nàng phải nhờ vả hắn nha!
“Thế nào, cô hiểu rồi chứ?” Gia Cát Diệp giục nàng quyết định.
“Bây giờ…… Phải trả lời ngươi ngay sao?” Phương Hoán Thanh yểu xìu nói, nàng đã không còn ưu thế gì để ra oai trước mặt hắn.
“Sau mấy ngày nữa cũng được, nhưng ta phải nhắc cô, cô nghĩ càng lâu cha cô mất càng nhiều tiền. Cô chắc so với ta còn hiểu ông ấy là người yêu tiền đến cỡ nào, cô giúp ông ấy ít bù tiền 1 ngày, ông ấy sẽ vui vẻ hơn 1 ngày, cô tự quyết định đi!”
Phương Hoán Thanh nghiến răng. Thôi đi! Tới cũng chết, lui cũng chết, vậy sao nàng không nghe lời hắn, để cha vui vẻ hơn 1 chút, nàng chưa từng làm gì để tỏ lòng hiếu thảo với cha, lần này coi như báo đáp ân nuôi dạy của cha đi!
“Được, ngày mai ta đến nhà ngươi, ngươi vừa lòng chưa?” Nàng liều.
“Tốt lắm.” Gia Cát Diệp vừa lòng cười.”Cô qua giữa trưa lại đến, ngủ thêm một chút cho khỏe, làm nha hoàn rất vất vả, tốt nhất cô nên ……”
“Điều này không cần ngươi nói ta cũng biết!” Phương Hoán Thanh càng nhìn hắn càng giận, nàng không chút nể mặt ra lệnh đuổi khách: “Nói xong chưa? Ngươi về đi! Không tiễn!”
Nàng đến bây giờ còn giận dỗi? Không sao, để nàng lên mặt lần cuối đi, ngày mai xem nàng lại lên mặt thế nào?
Gia Cát Diệp không để ý Phương Hoán Thanh vô lễ, hắn cười nói: “Vậy mai gặp!” Nói xong, hắn bỏ đi, nhanh chóng rời khỏi tầm mắt nàng.
“Đáng giận Gia Cát Diệp, ngươi chờ đó! Chờ xem ta dạy dỗ ngươi thế nào, ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi!” Phương Hoán Thanh nghiến răng nghiến lợi nói.
Trong vườn nhà Gia Cát Diệp có hai người ngắm trăng sáng, uống rượu ngon, nói chuyện rất vui vẻ.
“Diệp, chúc mừng huynh!” bạn tốt của Gia Cát Diệp là Khang Hoằng cười dài nâng chén nói.
“Chúc mừng ta? Mừng gì?” Gia Cát Diệp uống một ngụm rượu, hỏi.
“Huynh không biết sao? Được, vậy để bạn tốt ta đây nói cho huynh nghe đi!” Khang Hoằng mặt mang mỉm cười nói: “Huynh nhịn nhục mấy năm nay cuối cùng đạt thành tâm nguyện, tự tay hủy nhà họ Phương, đây không phải chuyện rất đáng mừng sao?”
“Đúng vậy! Đây thật là chuyện đáng mừng.” Gia Cát Diệp nhìn Khang Hoằng biết ơn, “Nếu không nhờ anh, ta sẽ không có hôm nay, Khang Hoằng, cám ơn huynh!”
Nếu không Khang Hoằng- người được gọi là “cao thủ buôn bán”- giúp đỡ, hắn cũng không thể ở Lâm An làm nên sự nghiệp, lại càng sẽ không trong thời gian ngắn ngủi liền đánh bại đem Phương Kỉ Lễ. Nếu không nhờ Khang Hoằng giúp đỡ, hắn bây giờ chắc còn đang cố gắng đâu.
Khang Hoằng lắc đầu cười, “Ta cũng không dám kể công, ta chỉ giúp huynh một tay, người thật sự giúp huynh là cha nuôi huynh- Lã Nghi Lâm, nếu ông không ra sức giúp, huynh cũng không có tiền mở tiệm nha? Huynh nên cám ơn ông ấy mới đúng.”
“Huynh nói cũng đúng.” Gia Cát Diệp ánh mắt mờ mịt, giờ phút này, suy nghĩ của hắn trở lại 4 năm trước.
4 năm trước, bởi vì thổ lộ không thành hắn bị đuổi ra nhà họ Phương, không cha không mẹ như hắn, gặp phải khó khăn lớn nhất đời người, hắn nản lòng thoái chí không biết con đường nào để đi, ngay lúc ấy, ông trời vì hắn mở một cánh cửa hy vọng, để hắn gặp được lúc ấy đang bàn chuyện làm ăn ở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




