|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nói mấy thứ áo khoác này không cần đem theo, Phương cô nương chỉ cần để lại áo lót là được!” Nguyên Đồng mặt không đổi sắc nói.
“Ngươi……”
Lão già này cả “áo lót” cũng nói được? Phương Hoán Thanh kinh ngạc nhìn người tự xưng là quản gia Nguyên Đồng.
Thật không uổng là người của tên trứng thối Gia Cát Diệp kia, xem ông ta nói mặt không biến đỏ, thở không loạn nhịp, nàng là người nghe còn thay hắn cảm thấy đỏ mặt đâu.
“Quên đi!”
Nàng không muốn tranh cãi lãng nhách thế này, mới vừa vào nhà đã tức chết mình sao? Vậy 1 năm sau nàng muốn qua thế nào a?
Nàng để lại 1 túi quần áo, còn lại 4 túi để cho những người đi theo nàng đem về nhà.
Tiếp theo, Nguyên Đồng dẫn nàng đi thăm Phủ Gia Cát.
Nàng vốn nghĩ nhà giàu mới nổi như Gia Cát Diệp chắc ở nhà so với nhà nàng còn lớn hơn, sang trọng hơn, không ngờ rằng không đến nửa canh giờ, nàng đã đi hết 1 vòng quanh Phủ Gia Cát rồi.
“Trừ nhà chính và hành lang cô vừa xem qua, còn có khu vườn này, bên kia vườn là phòng công tử, chỉ nhiêu đó thôi.” Nguyên Đồng chỉ vào 1 dãy phòng phía trước, “Còn có chỗ này, chỗ này khoảng 4 phòng, 1 là phòng cho khách ở qua đêm, 1 phòng cho ta ở, còn có 1 là phòng bếp cho Quách đại nương ở, còn lại 1 phòng kia cho cô ở, vậy cô dọn đồ vào phòng đi!”
Muốn nàng ở phòng này?
Phương Hoán Thanh nhìn căn phòng nho nhỏ, cũ kỹ, so với phòng cho người hầu nhà nàng ở còn chật hẹp cũ kỹ hơn.
Nguyên Đồng thấy nàng nhíu mày, hiểu ngay nàng nghĩ cái gì.
“Tôi biết cô ngại chỗ này vừa nhỏ lại vừa cũ, nhưng đó cũng là chuyện bình thường, chỗ này có lịch sử hơn 30 năm, muốn nó không cũ làm sao được? Chỉ cần cô quét dọn sạch sẽ cũng ở rất tốt rồi!”
“Quét dọn sạch sẽ? Ngươi nói ta phải quét dọn chỗ này?” Phương Hoán Thanh tự chỉ vào mình.
“Đương nhiên, chỗ này chỉ có cô là nha hoàn, cô không quét ai tới quét?”
Nguyên Đồng buồn bực nhìn Phương Hoán Thanh.
“Chỗ này chỉ có ta là nha hoàn?” Phương Hoán Thanh không thể tin được những gì mình đã nghe.
“Không thể nào? Hết thảy phòng chỗ này muốn ta quét dọn? Trước kia chỗ này không có nha hoàn sao?”
“Đương nhiên là có, nhưng mà 2 ngày trước đã về nhà lấy chồng rồi, cô đến vừa đúng lúc. Thật ra việc của cô cũng không tính nhiều, chuyện phòng bếp có Quách đại nương lo, việc chính của cô là mỗi ngày quét dọn sạch sẽ, còn có giặt 1 ít quần áo, khâu quần áo linh tinh, rất nhẹ nhàng. Công tử không phải là người khắt khe, cô chỉ cần làm tốt bổn phận mình là được!” Nguyên Đồng vỗ vai Phương Hoán Thanh an ủi nàng.
Đ… đùa sao?
Phương Hoán Thanh kêu lên lo lắng:”Chỉ có ta là nha hoàn? Điều này sao có thể? Ta làm sao có thể làm được nhiều việc như vậy? Nguyên đại thúc, ông.. chắc nhớ nhầm phải không, không cần làm ta sợ, Gia Cát Diệp chắc chắn còn thuê nha hoàn khác, đúng không?” Nàng vốn nghĩ mình chỉ cần hầu hạ Gia Cát Diệp là được, không ngờ rằng còn phải làm 1 đống việc như vậy.
“Làm sao phải thuê thêm? Trước kia cũng chỉ có 1, đâu cần thêm!”
“Nhưng ta……”
“Không nhưng nhị gì cả!” Nguyên Đồng ngắt lời Phương Hoán Thanh .”Được rồi, mau về phòng thay bộ quần áo này, mặc loại quần áo mỏng mảnh này làm việc thế nào được? Quần áo nha hoàn trước kia mặc vẫn còn, cô mặc thử xem vừa người không.”
“Hừ!” Phương Hoán Thanh nổi giận đùng đùng bỏ về phòng.
Nàng không nói tiếp với hắn, nói tiếp chắc nàng sẽ giận đến hộc máu chết.
Vào phòng, nàng không khỏi kinh ngạc: “Phòng nhỏ vậy trời!”
Ngay cả phòng Thu Hương cũng lớn hơn phòng này, đáng giận Gia Cát Diệp, hắn đến cùng muốn tra tấn nàng thế nào mới chịu buông tha?
Ai~~! Đều do mình trước kia khinh thường người ta, bây giờ vật đổi sao dời, 4 năm thời gian, nàng từ chủ biến thành người ở, hắn từ người ở biến thành chủ, oán trời trách đất cũng vậy, toàn là tự làm bậy không thể sống!
Phương Hoán Thanh ủ rũ đặt túi quần áo xuống, tiếp theo nàng mở tủ, định đem quần áo cất vào.
Nhưng.. nàng vừa mở tủ liền trợn tròn mắt…… mấy bộ quần áo trong tủ sao cũ nát đến thế a?
Nàng nhớ rồi! Nguyên Đồng đã nói là quần áo nha hoàn trước kia để lại, đây là quần áo nha hoàn mặc không sai, nhưng nàng thật phải mặc loại quần áo này sao?
Nàng sập mạnh cửa tủ giận dỗi.
Đáng giận! Nàng thật muốn khóc nha! Muốn nàng mặc loại quần áo này, nàng thà chết còn hơn!
Vào Phủ Gia Cát còn không đến 1 canh giờ, nàng cũng đã muốn về, thì ra không đâu bằng ở nhà.
Làm sao bây giờ? Nàng thật sự có thể làm được việc của nha hoàn sao? Ngay cả quần áo nha hoàn nàng cũng không dám mặc, chuyện sau đó thế nào, nàng thật không dám nghĩ.
Ai tới cứu nàng a? Đừng nói phải ở đây 1 năm, nàng cả 1 ngày cũng ở không nổi nha!
“Phương cô nương, cô thay quần áo xong chưa?”
Đợi ở bên ngoài, Nguyên Đồng thấy Phương Hoán Thanh chậm chạp không ra, ông hắng giọng gọi nàng.
“Được rồi, ta ra ngay!” Không còn thời gian để hối hận, nàng nhận mệnh chọn bộ quần áo, mặc vào xong liền ra khỏi phòng.
“Phương cô nương, cô mặc
như vậy nhìn cũng rất đẹp nha!”
Nguyên Đồng cảm thấy mặc quần áo cũ nát vẫn không giảm được vẻ đẹp nàng, nàng là nha hoàn xinh đẹp nhất, quý phái nhất hắn gặp qua.
“Phải không? Cám ơn lời khen của ông.” Tuy rằng được khen ngợi, Phương Hoán Thanh lại không cảm thấy vui vẻ. Nàng có thể đẹp hơn nữa nếu không ăn mặc như vầy……
“Đúng rồi! Tôi nghĩ hay là cô quét dọn sạch sẽ phòng công tử trước đi, như vậy buổi tối công tử trở về thấy được sẽ rất vui vẻ, có thể làm công tử vui, đối với cô cũng có lợi không phải sao?”
“Ừ!” Phương Hoán Thanh không dám nghĩ Gia Cát Diệp sẽ đối xử với nàng thế nào.
Quét dọn thì quét dọn, nàng cũng không tin nàng thông minh lanh lợi như vậy lại làm không được công việc của nha hoàn, cùng lắm là bán sức lao động thôi, có gì đặc biệt hơn người !
Chạng vạng, Gia Cát Diệp đóng cửa cửa hàng về nhà.
“Công tử, cậu đã về rồi!” Nguyên Đồng cung kính ra đón.
“Nguyên đại thúc, nàng đến chưa?” Câu đầu tiên Gia Cát Diệp nói chính là hỏi Phương Hoán Thanh có tới chưa.
Nguyên Đồng nhìn Gia Cát Diệp đầy ý nghĩa.”Công tử, cậu có vẻ thực để ý Phương Hoán Thanh có thực hiện lời hứa hay không a?”
“Ừm…” Gia Cát Diệp không trả lời rõ ràng.”Nàng bây giờ ở chỗ nào?”
“Tôi đã gọi nàng đi quét dọn phòng công tử, đều đã qua 1 canh giờ, còn chưa thấy nàng đi ra!” Nguyên Đồng cảm thán
nói:”Tiểu thư đúng là tiểu thư, chỉ là quét dọn cái phòng cũng muốn tốn cả canh giờ. Công tử, không phải tôi nhiều chuyện nhưng Phương Hoán Thanh vốn không thể làm nha hoàn, tôi xem hay là để nàng trở về đi!”
“Ta đều có ý riêng của ta, ông không cần nói nữa!” Vừa nói xong, Gia Cát Diệp liền đi về phòng mình.”Ta đi gặp nàng, ông có thể nghỉ ngơi!”
“Công tử, cậu……” Nguyên Đồng bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
Ông có linh cảm không tốt là Phương Hoán Thanh chắc chắn sẽ làm Phủ Gia Cát chó sủa gà bay.
Gia Cát Diệp vừa vào cửa liền trợn tròn mắt.
Vừa quét dọn xong, Phương Hoán Thanh liền nằm trên giường hắn ngủ mê man, chổi quét, bồn nước, khăn lau hỗn độn đặt 1 bên, hắn nhìn không ra được quét dọn sạch sẽ làm sao, chỉ nhìn thấy nàng ngủ trên giường thơm quá, ngọt quá.
Đây là cái loại nha hoàn gì a? Khó trách Nguyên Đồng có thể lo lắng, xem nàng cái dạng này, ai cũng không tin nàng làm nha hoàn được.
Hắn nghĩ lên tiếng gọi nàng rời giường, nhưng vừa thấy khuôn mặt xinh đẹp của nàng, hắn lại không nỡ.
Hắn lén lút đến bên giường, cúi nhìn nàng lúc này đang ngủ hồn nhiên không biết gì.
Chết tiệt! Hắn vẫn nhịn không được muốn nhìn mặt nàng, nàng vẫn hấp dẫn hắn như trước, không đúng, là hơn cả lúc trước!
Mặt nàng ngủ vô tư như vậy, xinh đẹp như vậy, khó trách sẽ có nhiều chàng trai điên cuồng vì nàng, mà hắn, biết rõ phía sau vẻ vô tư, xinh đẹp kia là trái tim hư vinh xấu xí (thích sỉ diện =.=), lại vẫn bị nàng hấp dẫn.
Trời biết hắn phải dùng bao nhiêu tự chủ, mới nén được xúc động muốn chạm vào nàng, nàng không nên ở đây, lý trí của hắn muốn hắn rời đi nàng, nhưng hắn biết rõ mình làm không được……
Dưới cái nhìn nóng bỏng chăm chú của Gia Cát Diệp, Phương Hoán Thanh cuối cùng cũng giật mình tỉnh lại.
“A?” Phương Hoán Thanh còn ngái ngủ nhìn người đứng bên giường, nghĩ rằng mình còn đang mơ.
“Cô ngủ đủ chưa?”
Giọng Gia Cát Diệp lạnh lùng xoáy vào tai làm nàng tỉnh hẳn.
“Ngươi vào khi nào?” Phương Hoán Thanh xuống giường xong, kích động nhìn quần áo trên người, sợ Gia Cát Diệp thừa dịp nàng ngủ sỗ sàng.
“Đây là phòng của ta, ta thích vào khi nào thì vào. Ta nghe Nguyên đại thúc nói cô quét dọn phòng của ta,… cô ngủ trên giường ta là đang quét dọn sao?” Gia Cát Diệp không chút nể mặt chỉ trích nàng.
Phương Hoán Thanh má ửng hồng, nói: “Ta đang quét dọn nha! Nhưng…… Ta chưa từng quét dọn, làm không quen tay cũng là không thể tránh được thôi, hơn nữa ta cũng không phải cố ý muốn ngủ trên giường ngươi, bởi vì chỗ này chỉ có mỗi cái giường này, ta chỉ nghỉ ngơi 1 chút, không ngờ ngủ quên mất!”
” Lý do của cô nhiều thật nha!” Gia Cát Diệp mắt lạnh nhìn nàng.”Đừng quên thân phận mình, nha hoàn chỉ có thể nghe theo lệnh chủ, không thể tùy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




