|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ngươi là chủ, ta chỉ cảm thấy rất kỳ quái, ngươi hình như không là loại người thích hành hạ người khác nha! Làm sao bây giờ thành kẻ có tiền, tính tình lại đáng ghét như vậy! Không lẽ ngươi không sợ ta ra ngoài nói cho người khác, Gia Cát Diệp ngươi không đối xử tốt với nô tài, như vậy mặt mũi ngươi sẽ quét rác, ngươi không sợ sao?”
“Ta không biết ta ngược đãi cô khi nào?” Gia Cát Diệp mặt không chút thay đổi nói:”Cô chỉ làm mỗi việc quét dọn, ta còn không bắt ngươi hầu hạ ta, ta thấy ta đã đủ khoan dung với cô, là tự cô làm không được còn nghĩ ta làm khó cô, trước khi chỉ trích người khác, cô xem lại mình đi!”
“Ngươi……” Phương Hoán Thanh giận đến phát run, nàng chỉ vào mặt hắn tức giận nói: “Ngươi muốn ta sống không được phải không? Vì ngươi hận chuyện trước kia nên ngươi bắt ta làm nha hoàn để hành hạ đúng không?”
Nghe Phương Hoán Thanh nói, Gia Cát Diệp cả lông mày đều không nhúc nhích, mắt lạnh chờ xem nàng giở trò gì tiếp theo.
Đáng giận! Hắn dám mặc kệ nàng!
Phương Hoán Thanh biết hắn cố ý coi thường nàng, trong lòng nàng lửa giận càng lúc càng cao, đã gần đến tình trạng muốn bốc khói.
Rồi nàng chợt thấy cây kéo trên bàn, không nghĩ ngợi đã cầm lấy.
Nhìn thấy hành động của nàng, lông mày Gia Cát Diệp cuối cùng hơi nhướng lên, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ, như thể đang chờ xem kịch vui.
Hắn nghĩ nàng đang giả vờ sao? Phương Hoán Thanh nén giận không nổi, nàng muốn cho hắn biết mình đang nói thật.
Nàng đem kéo đặt trên cổ tay trái, căm giận nói với hắn: “Nếu ngươi thật hận ta như vậy, ta sẽ chết trước mặt ngươi, được chưa?”
“Cô muốn chết sao?” Gia Cát Diệp chỉ nhướng mày.
“Ta không muốn chết! Nhưng mà, nếu để ngươi hành hạ đến chết, ta thà tự mình chết đi.” Nàng hếch cằm nhìn hắn, vẻ mặt kiên quyết.
Gia Cát Diệp nhìn chăm chú nàng một hồi lâu, sau đó cười thành tiếng.
“Ngươi…… Ngươi cười cái gì?” Đáng giận! Nàng đang nói thật nha, hắn sao có thể không để ý lời nàng?
Gia Cát Diệp cười nhìn nàng, “Cô không phải là người có thể tự tìm cái chết, chúng ta từng ở chung một khoảng thời gian, ta còn không biết cô là người kiêu ngạo đến thế nào sao? Cô cũng như cha mình, chỉ yêu chính mình, chẳng để ý sự sống chết của người khác, người như cô sao có thể làm bị thương chính mình được? Đừng nói giỡn!”
“Ai nói giỡn?” Phương Hoán Thanh tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Đáng giận, hắn thật xem thường nàng, cái loại người như hắn nàng nhìn thấy ngứa mắt, dám nói nàng khó nghe như vậy, người trong ngoài không đồng nhất như hắn mới hay mang thù đâu!
“Buông kéo đi! Nếu để người khác nhìn thấy, không phải cô mất mặt sao?” Gia Cát Diệp tiếp tục cười.
“Ngươi……”
Phương Hoán Thanh thật là giận điên rồi, hoàn toàn không biết mình đang làm gì, chờ nàng cảm nhận được đau đớn do mũi kéo cắt qua làn da mới thấy cổ tay trái mình đã bị kéo cắt qua một vết thật dài.
“Cô làm sao vậy?” Gia Cát Diệp chạy nhanh lại đoạt kéo của nàng. Không ngờ nàng sẽ làm thật, nếu không hắn đã kịp ngăn cản nàng tự thương tổn. (E hèm… lúc này Diệp thiếu hoảng nên lộ ra sự quan tâm Hoán Thanh)
Hắn nâng cao tay nàng, dùng miệng hút máu từ vết thương.
Phương Hoán Thanh ngơ ngác để mặc hắn chạm môi lên tay, trong đầu nàng trống rỗng không phản ứng gì.
“May mà vết thương không sâu, ta giúp cô bôi thuốc.” Hắn kéo tay nàng, muốn nàng ngồi xuống ghế.
“Không cần ngươi nhiều chuyện!” Phương Hoán Thanh oán hận hất tay hắn ra.”Để ta chảy máu đến chết đi, dù sao ta là người không biết sự sống chết của người khác, người như ta ngươi còn lo làm gì? Để kệ ta chết đi!”
“Cô nói sao kia? Vết thương nhỏ vậy sẽ không làm cô chảy máu tới chết được.” Gia Cát Diệp không biết nên khóc hay cười nhìn nàng.
“Ta ghét ngươi! Ngươi……”
Nàng đã bị thương hắn còn không quên cười nhạo nàng, trong phút chốc mọi tức giận uất ức tuôn trào, nàng khóc nức nở.
“Ô…… Ngươi quá đáng! Ngươi nếu chán ghét ta như vậy, vậy để ta chết đi!” Nước mắt nàng như nước lũ vỡ đê, cuồn cuộn không ngừng.
Không thể nào? Nàng khóc thật? Gia Cát Diệp vốn nghĩ nàng khóc giả, không ngờ rằng nàng khóc thật, hơn nữa lại khóc nức nở đến thế. Trong mắt hắn đã không còn chút nào trào phúng, có chăng cũng chỉ là sự thương tiếc.
Đây là lần đầu hắn nhìn thấy nàng rơi nước mắt, hắn chưa từng nghĩ muốn làm nàng khóc, cho dù hắn có oán nàng, đó cũng là chuyện đã qua, hơn nữa hắn với nàng…… Còn tình, hắn sao có thể hành hạ hay làm nàng đau khổ?
Hắn không chịu nhận lỗi là vì muốn cho nàng nếm thử đau khổ hắn từng trải qua, có lẽ cách làm của hắn không đúng, nhưng đây là cách duy nhất có thể giữ nàng bên cạnh hắn. Chỉ như thế, hắn mới được gặp nàng; chỉ như thế, nàng mới dứt bỏ thân phận tiểu thư cùng hắn ở chung. Phương Hoán Thanh, thật ra ta đâu còn hận em……
Hắn rất muốn nói như vậy với nàng, nhưng hắn không làm được. Trước mặt nàng, hắn còn muốn giữ chút tôn nghiêm.
“Cô đừng khóc!” Hắn buồn bực vò đầu, tiếng khóc của nàng làm lòng hắn rối cả lên.
“Ta muốn khóc đó, không được sao?” Phương Hoán Thanh vừa chảy nước mắt, vừa dùng khóe mắt ngầm xem hắn.
Xem ra nước mắt rất được việc, vậy dùng nước mắt nhấn chìm hắn đi!
“Đừng khóc! Đến cùng cô muốn thế nào, cô nói đi!” Nàng khóc 1 tiếng, tim hắn lại đau 1 hồi, hắn chịu không nổi!
“Thật?” Tiếng khóc nháy mắt ngừng hẳn, nàng chớp chớp hai mắt đẫm nước nhìn hắn.
“Ngươi thật chịu nghe ta?”
“Đúng, cô nói đi!” Chỉ cần nàng không khóc, nàng muốn gì cũng được.
Phương Hoán Thanh trong lòng mừng rỡ, nàng ra vẻ bình thản nói:”Ta có 1 cách, có thể giúp ngươi không cần tốn tiền thuê nha hoàn, lại có thể để ta thoải mái. Ta có thể sai vài nha hoàn trong nhà đến giúp ta làm việc, các nàng không phải đến mỗi ngày, có thể 1, 2 ngày qua 1 lần, hơn nữa tiền công các nàng là do nhà ta trả, như vậy ngươi không cần tốn tiền, ta cũng có thể thoải mái 1 chút, ngươi thấy cách này thế nào?”
Gia Cát Diệp không thể không bội phục cách nghĩ của Phương Hoán Thanh, loại cách này nàng cũng nghĩ ra, đúng như trước kia, nàng vẫn là cô bé được chiều chuộng không biết đau khổ là gì.
“Được rồi!” Hắn không lý do gì phản đối, dù sao chính nàng muốn trả số tiền này, như vậy, chắc nàng sẽ vui vẻ làm nha hoàn cho hắn đi?
“Ngươi chịu?” Phương Hoán Thanh không ngờ hắn sẽ nhận lời nhanh như vậy, nàng tưởng hắn sẽ làm khó dễ nàng nữa cơ.
“Dù sao ta cũng không thiệt thòi, cớ sao không được?” Vừa nói xong, Gia Cát Diệp ánh mắt lại chuyển qua vết thương của nàng.”Cô bôi thuốc nhanh đi, nếu không ta lại bị cô buộc thêm cái tội ‘ngược đãi nha hoàn‘ !”
Nàng liếc hắn một cái, lại cúi đầu, “Người ta không biết thuốc để ở đâu.”
Gia Cát Diệp trong lòng than một tiếng.”Cô chờ ở chỗ này, ta đi lấy.” Lúc này người khác nhìn vào còn không biết ai là chủ, ai là tớ đâu.”-
Đọc tiếp: Đều Là Thiên Kim Chọc Hoạ – Chương 4
Trong vườn Phủ Gia Cát, Phương Hoán Thanh nhắm mắt đón nhận từng cơn gió mơn man, vẻ mặt bình thản như đang ở nhà.
“Tiểu thư, cô có muốn ăn hoa quế cao không? Là lão gia dặn em mang đến cho cô đó.” Thu Hương ngồi trước mặt nàng vừa rót trà vừa nói.
“Đợi lát nữa đã, bây giờ bụng ta nhét không vô.” Phương Hoán Thanh thỏa mãn vỗ về bụng.”Hô, lâu rồi không được ăn ngon như vậy! Ta ở đây trừ 3 bữa chính ra cũng không ăn vặt, em đừng nghĩ Gia Cát Diệp có tiền sẽ xài sang, thực ra trình độ keo kiệt của hắn có thể so sánh với cha ta đó!
Không đúng, chắc Gia Cát Diệp keo hơn, cha ta đối với người trong nhà cũng không keo, ăn mặc đều chọn thứ tốt nhất, còn Gia Cát Diệp bề ngoài giống nhà buôn, thực ra trong ruột vẫn là tên nô tài, ta xem cái này gọi là mèo vẫn hoàn mèo.”
“Nhưng em thấy Gia Cát Diệp đối với tiểu thư cũng không tệ, không phải hắn cho tiểu thư mang người đến giúp việc sao? Bởi vậy tiểu thư mới rảnh rỗi ở đây uống trà với em, thực ra, việc này hắn không tệ, đúng không?” Không phải Thu Hương bênh vực Gia Cát Diệp, nàng thực cảm thấy Gia Cát Diệp làm như vậy đã là tốt lắm rồi.
Phương Hoán Thanh suy nghĩ một chút, Thu Hương nói cũng đúng, chuyện này nàng thực sự không chối cãi được.
Nhờ phúc Gia Cát Diệp, bây giờ nàng có thể đem việc giao cho người hầu làm, mình chỉ cần đợi họ làm xong kiểm tra là được, dù sao Gia Cát Diệp cũng không để ý, mỗi ngày đi sớm về trễ để mặc nàng làm gì thì làm.
Ở Phủ Gia Cát, trừ quản gia Nguyên Đồng lắm lời, nàng sống rất thoải mái, Quách đại nương đối với nàng tốt lắm, tuy rằng Gia Cát Diệp lạnh nhạt với nàng, nhưng cũng không cố ý gây hấn, rất nhanh, nàng sẽ sớm rời khỏi nơi đây.
“Lúc trước em sợ Gia Cát Diệp đối xử không tốt với tiểu thư, bây giờ mới biết là em lắm chuyện, Gia Cát Diệp đối với tiểu thư thực không tệ, không phải sao?” Thu Hương cười nói.
“Hừ! Không phải vì ta dùng khổ nhục kế (dùng tổn thất của bản thân đến đổi lấy ích lợi lớn hơn từ đối phương) sao?” Phương Hoán Thanh nhìn vết thương ở cổ tay trái, may mà vết sẹo cũng không lớn, nếu thực để tay nàng thêm một vết sẹo khó coi, cả đời nàng cũng không bỏ qua cho Gia Cát Diệp.
“Trừ khổ nhục kế, còn có mỹ nhân kế (.. dùng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




