|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
phải trộm đi, trâm ta giữ cũng không có nguyên nhân gì khác, là ta quên chuyện này thôi! Ta nhận là do ta sơ sót, nhưng cô cũng có sai đúng không? Nếu cô cho rằng ta trộm đi cây trâm này, vậy cô coi như trộm lại trâm của ta, như vậy huề nhau, chúng ta không ai nợ ai, cũng không cần xin lỗi không phải sao?”
“Ngươi!” Phương Hoán Thanh giận nói không nên lời. Không đúng, Gia Cát Diệp phản ứng cùng nàng nghĩ hoàn toàn không giống nhau.
Gia Cát Diệp đáng lẽ khi nhìn thấy trâm
liền xin lỗi nàng, sau đó nói những năm gần đây hắn vẫn nhớ đến nàng, hắn vẫn thích nàng, rồi nàng sẽ thực cảm động, bỏ qua việc hắn trộm trâm của nàng. Sau nữa, hắn sẽ không lại để nàng làm nha hoàn, mà đưa nàng về nhà, bọn họ sẽ có 1 bắt đầu mới, nàng cũng sẽ suy nghĩ xem muốn nhận cảm tình của hắn hay không, chuyện phải như vậy mới đúng nha!
Ai biết nàng lại đoán sai rồi!
Nhìn hắn hững hờ như vậy, không lẽ hắn không phải vì nhớ mãi không quên mới giữ trâm bên người ? Không lẽ hắn thực chỉ là lỡ quên nói với nàng chuyện này?
Gia Cát Diệp nhìn khuôn mặt đỏ hồng của nàng, cười khẽ.”Chẳng lẽ cô nghĩ ta vì còn thích cô nên mới giữ trâm bên người?”
Không lẽ không đúng sao? Phương Hoán Thanh ánh mắt như hỏi hắn.
Gia Cát Diệp cười tự giễu.”Không sai, trước kia là ta thích cô, thích đến quên cả thân phận mình, nhưng khi cô tàn nhẫn xé nát tim ta, tình cảm đó cũng tan thành mây khói, ta từng hận cô, nhưng đó là chuyện trước kia.
…Thực ra ta phải biết ơn cô mới đúng, bởi vì nếu không phải cô đả kích ta, có lẽ đời ta vẫn vậy, có thể đến giờ vẫn là nô tài, nhưng vì hận cô, ta mới có hôm nay. Nói thực, ta giữ cô bên cạnh, là muốn cô nhận ra ta không lại như xưa, không có ý tứ khác, nếu để cô hiểu lầm, kia thực là ta sơ sẩy, Phương đại tiểu thư, thực xin lỗi!”
Phương Hoán Thanh oán hận trừng hắn, nàng chưa từng mất mặt như vậy, ra là nàng nghĩ nhiều, hắn đã sớm bỏ qua nàng, chỉ có nàng còn để ý cảm tình trước kia. Bây giờ nghe hắn nói thẳng như vậy, nàng thực muốn tìm cái hốc mà chui xuống!
Gia Cát Diệp đứng lên, đi đến trước mặt nàng, nâng lên cằm nàng nhìn đôi mắt lóng lánh nước.
“Cô rất đẹp, nhưng ta đã không phải ta trước kia, cô định dùng sắc đẹp quyến rũ ta sao? Thực xin lỗi, làm cô thất vọng rồi; bây giờ cô với ta chỉ là đứa nha hoàn, 1 nha hoàn để ta sai khiến, cô đã không còn cao quý như xưa, Phương đại tiểu thư.”
“Ngươi chết đi!” Phương Hoán Thanh lấy hết sức đẩy hắn ra, rống lớn với hắn: “Ngươi đừng vờ vịt! Ai muốn quyến rũ ngươi nha! Người ta ghét nhất chính là ngươi, tốt nhất là ngươi chết đi! Ta không muốn lại nhìn thấy ngươi !”
Nàng nhanh chóng quay mặt sang hướng khác, nàng không thể rơi nước mắt trước mặt hắn.
Phương Hoán Thanh vừa chạy vừa ôm mặt khóc.
Lần này hắn đạt thành ước nguyện, bởi vì hắn thương tổn nàng thực sự.
“Tiểu thư, ánh mắt cô sưng to quá nha! Cô đã khóc sao?”
Sáng hôm sau, vừa vào Phủ Gia Cát, Thu Hương nhìn thấy Phương Hoán Thanh liền kêu lớn.
“Còn không phải Gia Cát Diệp làm hại sao!” Phương Hoán Thanh dụi mắt liền đau.
Đáng giận Gia Cát Diệp! Hại nàng khóc cả buổi tối, nếu nàng khóc mù mắt, nàng chắc chắn phải lấy mắt của hắn đến đổi.
“Hắn nói gì đó không nên nói sao?” Thu Hương dịu dàng hỏi.
“Hắn sẽ xuống địa ngục!” Phương Hoán Thanh cau mày, mắt gần như không mở nổi.
“Chán ghét, ta đau đầu quá, tay chân cũng nặng nề……”
Thu Hương vội vàng sờ sờ trán nàng.”Tiểu thư, trán cô nóng quá, nguy rồi, chắc là cô phát sốt rồi!”
“Phải không?” Phương Hoán Thanh sờ sờ trán mình. Thu Hương nói đúng, trán nàng nóng nóng, hèn chi nàng thấy không thoải mái.
“Tiểu thư, cô nghỉ ngơi trước đi!” Thu Hương vội dìu nàng về phòng.
“Nhưng ta……”
Phương Hoán Thanh thấy cả người mệt mỏi, nàng cản không được Thu Hương, đành để Thu Hương dìu nàng về phòng.
Thu Hương giúp dìu Phương Hoán Thanh đến bên giường.”Tiểu thư, cô nghỉ ngơi 1 chút, em gọi người đi mời thầy thuốc.” Vừa nói xong, Thu Hương vội vội vàng vàng lao đi gọi người đến.
“Thu Hương…… Không cần tìm thầy thuốc!” Phương Hoán Thanh cảm thấy Thu Hương làm lớn chuyện, nàng chỉ cần nghỉ ngơi trong chốc lát thôi.
Nàng nghĩ mình không sao, nhưng càng lúc càng thấy không thoải mái.
Mí mắt nàng trĩu xuống, cả người 1 chút sức lực cũng không, cả tay cũng nhấc không nổi.
Xem ra nàng bị bệnh thực, từ nhỏ đến lớn nàng vẫn thực khỏe mạnh, số lần mắc bệnh không đầy năm ngón tay, sao có thể đột nhiên lại bệnh được?
Chắc chắn là Gia Cát Diệp làm hại, vì giận hắn nàng mới mắc bệnh!
Nàng mệt mỏi nhắm mắt lại, trong đầu quay cuồng nghĩ đến khuôn mặt đáng giận của Gia Cát Diệp.
Hừ, bây giờ nàng bệnh, chắc chắn hắn thực vui mừng đi!
Phương Hoán Thanh bỗng dưng ngã bệnh, thầy thuốc dặn nàng phải nghỉ ngơi, chỉ cần qua vài ngày là ổn.
Phương Hoán Thanh bệnh cũng chỉ có thể nằm trên giường nghỉ, không thể làm việc, đối với nàng, đây coi như là trong cái rủi có cái may, có thể để nàng trở lại sống cuộc sống trước kia vài ngày.
Thu Hương vì muốn chăm sóc Phương Hoán Thanh, nên nàng xin Gia Cát Diệp ở lại Phủ Gia Cát.
“Tiểu thư, thực tốt quá! Gia Cát Diệp nói em có thể ở lại chăm sóc tiểu thư, em thấy hắn vẫn để ý tiểu thư đó!” Thu Hương cảm thấy Gia Cát Diệp cũng không thay đổi, hắn vẫn tốt như trước kia.
“Hắn thực để ý ta? Hắn là để ý ta có bệnh chết ở chỗ này không rồi tìm cách ăn nói với cha ta đi?” Phương Hoán Thanh nửa tin nửa ngờ hỏi Thu Hương:”Hắn thực để em ở lại? Hắn tốt bụng vậy sao? Ta không tin!”
“Là thực! Hắn còn dặn em chăm sóc tiểu thư cẩn thận kia, tiểu thư, em thấy hắn với cô thực có lòng, nếu không hắn cũng sẽ không……”
“Đừng nói nữa! Ta không nghĩ nghe em nói về hắn.” Phương Hoán Thanh vội vã ngắt lời Thu Hương .
Lần trước nàng nghe lời Thu Hương, mới làm lành với Gia Cát Diệp, kết quả cũng là hoa rơi có ý nước chảy vô tình, nàng sẽ không mắc lại sai lầm như vậy, loại sai lầm chết người này, mắc 1 lần đã quá sức nàng.
“Tiểu thư, cô thực tức giận Gia Cát Diệp a?” Nàng đã nghi nguyên nhân tiểu thư mắc bệnh không đơn giản, nàng đoán đúng rồi, thực có dính dáng đến Gia Cát Diệp.
“Trừ bỏ hắn còn có ai a?” Phương Hoán Thanh mếu máo nói:”Em chưa biết hắn lạnh lùng với ta thế nào đâu, trong mắt hắn ta chỉ là 1 nha hoàn, không có xứng để hắn thích ta nha! Em về sau đừng nói hắn tình cũ khó quên với ta, ta không muốn nghe, cũng không thể để hắn nghe được, nếu không hắn lại cười nhạo ta !”
“Tiểu thư, em đã biết!” Thu Hương vội vàng an ủi nàng: “Tiểu thư, đừng tức giận, bây giờ cô không khỏe, phải nghỉ ngơi cho tốt. Cô muốn ăn gì? Ngày mai em về phủ mang qua cho cô.”
Phương Hoán Thanh ngáp dài, “Chuyện ngày mai, ngày mai lại nói, bây giờ ta thấy hơi mệt, muốn ngủ 1 chút.”
“Vậy tiểu thư ngủ 1 chút, khi nào ăn cơm chiều, em sẽ gọi cô dậy.”
“Ừm.”
Phương Hoán Thanh nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ kéo nàng chìm vào mộng đẹp.
Đêm tối đường vắng, trong tiếng côn trùng kêu vang, có 1 hình bóng cao lớn đột nhiên xuất hiện bên ngoài phòng Phương Hoán Thanh.
Trong phòng, Phương Hoán Thanh cùng Thu Hương ngủ thực say, hoàn toàn không nhận thấy có người đang trộm nhìn các nàng.
Cửa không tiếng động bị mở ra, vị khách không mời mà đến lướt qua Thu Hương lúc này đang ngủ gục trên bàn, dừng lại bên giường Phương Hoán Thanh.
Nhìn Phương Hoán Thanh ngủ ngọt ngào, người khách này mỉm cười.
Hắn không phải ai khác, chính là chủ nơi này – Gia Cát Diệp.
Hắn làm bộ như thờ ơ đối với Phương Hoán Thanh, nhưng thực ra lại lo lắng quan tâm nàng hơn ai hết, chẳng qua là không có mặt mũi đến xem nàng, chỉ có thể trộm đến phòng nàng.
Hắn cúi đầu nghe tiếng nàng hít thở, lại sờ sờ cái trán của nàng.
Tiếng nàng hít thở coi như đều đặn, nhiệt độ trán cũng không quá cao, chắc là nàng không sao.
Con bé nha hoàn yếu đuối này! Hắn tự nhận không ngược đãi nàng, việc nặng cũng không dám sai nàng làm, ai ngờ nàng vẫn chịu không nổi mà mắc bệnh, hắn nên bắt nàng làm thế nào đây? Thực là đau đầu nha!
Hắn chạm nhẹ vào khuôn mặt nàng, không biết có phải hắn ảo giác không, hình như nàng gầy một chút……
“Có lẽ, ta nên đối xử dịu dàng hơn với cô!” Hắn nói nhỏ.
Hắn vừa nói xong, Phương Hoán Thanh, dù đang trong giấc mơ, giật giật môi.
Nàng nói mớ: “Gia Cát Diệp, tên trứng thối xấu xa này……” Nói xong, nàng ngậm miệng, lại ngủ.
Gia Cát Diệp muốn cười lại không dám cười thành tiếng.
Không thể nào? Cả lúc ngủ nàng cũng muốn mắng hắn, nói vậy, nàng oán hận hắn nhiều lắm đi?
“Em là cái đồ phiền toái đáng yêu!” Gia Cát Diệp nhìn khuôn mặt vô cùng xinh đẹp của nàng, kìm lòng không được hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng.
Không ai biết hắn trộm nụ hôn của nàng, trừ ánh trăng.
Đọc tiếp: Đều Là Thiên Kim Chọc Hoạ – Chương 5
“Ta chà, ta lau, ta chà lau chà……” Phương Hoán Thanh ra sức chà lau ghế dựa, ghế này lau xong lại lau đến ghế khác.
“Tiểu thư, cô đang làm gì a?” Thu Hương đã chạy đến cướp đi khăn lau trên tay Phương Hoán Thanh.”Cô còn chưa khỏe hẳn, mau về giường nằm nghỉ, nếu không cô lại bệnh nặng hơn đó!”
“Ta đã nằm suốt 2 ngày, nếu không xuống giường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




