|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mỏng manh hồng nhuận; bước đi uyển chuyển thướt tha, nàng đẹp kiểu tinh xảo, lại không mất nét hồn nhiên trong sáng.
“Công tử, ta mang rượu đến!” Phương Hoán Thanh nhẹ mỉm cười thong thả đến trước mặt bọn họ.
Nàng xuất hiện lúc này không phải vì tình cờ, mà do nghe được Quách đại nương nói Khang Hoằng đến, nàng nghĩ đây là cơ hội tốt gặp mặt Khang Hoằng, vì thế nàng xin thay Quách đại nương đưa rượu đến đây.
“Cô chính là Phương Hoán Thanh!” Khang Hoằng mặt mày hớn hở nói:”Đúng như lời đồn, đẹp đến cực điểm, ta là Khang Hoằng, là bạn của chủ cô.”
“Công tử Khang Hoằng, cám ơn lời khen của huynh đài.” Phương Hoán Thanh thản nhiên cười.
“Hoán Thanh,cô khỏe hẳn chưa?” Gia Cát Diệp cũng không nhận ra Phương Hoán Thanh có ý đồ riêng, hắn lo lắng sức khỏe nàng.
“Cám ơn công tử quan tâm, Hoán Thanh đã sắp khỏi hẳn.” Không biết Gia Cát Diệp là thực quan tâm nàng vẫn là đóng kịch cho người ngoài xem, nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng nhất là nàng muốn đến gần Khang Hoằng.
“Hoán Thanh, cô cũng uống 1 chén đi!” Khang Hoằng cười đưa nàng ly rượu.
“Cám ơn công tử Khang Hoằng nhưng ta không uống rượu.” Phương Hoán Thanh mỉm cười nói tiếp.”Công tử Khang Hoằng, ta nghe Quách đại nương nói, tất cả việc làm ăn công tử nhà ta đều nhờ vào huynh mới thành công như thế, có thực vậy chăng?”
Khang Hoằng liếc Gia Cát Diệp 1 cái, hắn nói với Phương Hoán Thanh:”Ta chỉ là làm hết sức để giúp bạn mình mà thôi, thế nào, cô rất thích việc buôn bán sao?”
“Đúng vậy! Cha ta cũng là người làm ăn, bởi vì ông không biết cách buôn bán, cho nên bây giờ làm ăn thua lỗ. Ta nghĩ công tử Khang Hoằng nếu chịu dạy ta mấy chiêu, ta có thể dạy lại cha ta, vậy có lẽ có thể giúp ông ấy lấy lại niềm tin, 1 lần nữa bắt đầu!”
“Muốn ta dạy cô? Được chứ! Nhưng cô có thời gian sao?” Khang Hoằng lại liếc Gia Cát Diệp.
Gia Cát Diệp vẫn giữ yên lặng như cũ, Khang Hoằng không cần hỏi cũng biết hắn giao toàn quyền xử lý cho mình.
Phương Hoán Thanh vội vàng gật đầu.”Ừm, ta có thời gian, bây giờ thoải mái hơn so với trước kia, ta còn thừa thời gian theo anh học, thực đó!”
“Như vậy a……” Khang Hoằng nhìn Phương Hoán Thanh rồi nhìn nhìn lại Gia Cát Diệp.
Thấy hắn do dự, Phương Hoán Thanh vội quay sang Gia Cát Diệp lấy lòng nói: “Công tử, ta có thể đi được không? Ta hứa sẽ không tốn nhiều thời gian, hơn nữa làm xong việc mới đi, xin để ta đi học hỏi 1 chút, có thể chứ?”
Nói thực, nàng cũng không quá chắc chắn sẽ thuyết phục được Gia Cát Diệp, bởi nếu hắn để nàng làm vậy, chẳng khác nào cho nàng học trộm cách làm ăn của bọn họ. Nàng không cho rằng Gia Cát Diệp là người rộng rãi như vậy, cho nên nàng mới chuyển mục tiêu sang Khang Hoằng, Khang Hoằng thoạt nhìn cũng không tệ, hy vọng Gia Cát Diệp có thể nể mặt Khang Hoằng đồng ý yêu cầu của nàng, vậy nàng đến chỗ này làm nha hoàn mới có chút thu hoạch, nàng không hy vọng 1 năm này chịu khổ vô ích.
Gia Cát Diệp vẻ mặt khó đoán, trong lòng hắn đang suy nghĩ Phương Hoán Thanh làm vậy có mục đích gì.
“Chỉ cần Khang Hoằng đồng ý, ta cũng đồng ý.” Hắn thản nhiên nói.
“Vậy không thành vấn đề! Hoán Thanh, ngày mai ta sẽ chờ cô dời gót ngọc đến!” Khang Hoằng cười nói với Phương Hoán Thanh.
“Cám ơn công tử Khang Hoằng.” Phương Hoán Thanh cười đáp lễ Khang Hoằng.
Nàng không dám nhìn Gia Cát Diệp, vừa sợ hắn có thể đọc thấy suy nghĩ mình, vừa sợ mình chột dạ để lộ sơ hở trước mặt hắn.
Dù thế nào, cuối cùng nàng có thể đến được cửa hàng của Gia Cát Diệp “quan sát” là 1 khởi đầu tốt đi?
Sáng hôm sau, Phương Hoán Thanh đem mọi việc dặn người đi làm, một mình nàng đến trước cửa hàng quần áo lớn nhất của Gia Cát Diệp, nơi Khang Hoằng quản lý.
Nàng vội vàng đi vào cửa hàng, đây cũng là lần đầu tiên nàng đến cửa hàng do Gia Cát Diệp mở.
Cửa hàng rất rộng rãi thoáng mát, dù trong hay ngoài đều làm người ta thấy rất sạch sẽ, năm người làm trong cửa hàng đều rất lịch sự niềm nở, là nơi người khác sẽ ưu tiên chọn đến mua quần áo.
“Hoán Thanh, sớm như vậy cô đã đến rồi sao?” Khang Hoằng nhanh chân ra đón nàng.
“Anh đang bận sao? Thực ngại quá, anh làm xong việc trước đi, ta đi xem xung quanh trước.”
“Cũng được, xem xong cô cứ vào trong, ta chờ cô.”
“Được.”
Khang Hoằng đi rồi, Phương Hoán Thanh mới xem xét xung quanh.
Lúc này trong cửa hàng đã có vài người khách, nàng nghe thử những điều họ nói.
Nàng nghe có người nói nơi này có rất nhiều loại vải, đắt nhất cũng chỉ hai lượng mà thôi; có người khen vải Gia Cát Diệp bán vừa đẹp vừa rẻ, có người còn mua một lúc 10 cây vải, nói định cho cả nhà may quần áo mới.
Phương Hoán Thanh chờ khi không ai chú ý lén sờ cây vải đắt nhất kia.
Ừm, đúng là vải tốt, không khác gì loại vải cao cấp mà cha bán, chỉ có điều giá rẻ hơn, ở đây chỉ cần 2 lượng bạc, mà cha lại bán đến 4, nhiều gấp 2 người ta, khó trách việc làm ăn nhà ta bị Gia Cát Diệp cướp đi, ai cũng muốn mua đồ rẻ, không phải sao?
Còn nữa, nàng đã nhìn qua hoa văn trên vải, đúng là do nhóm thợ may ở nhà họ Phương trước kia thêu, hình thêu vẫn xinh đẹp như trước. Nhóm thợ may nhà họ Phương chạy sang làm cho Gia Cát Diệp, cha làm sao có thể không thua Gia Cát Diệp được?
Nhân viên ở đây đối xử thân thiết với khách như người trong nhà, vải vừa đẹp lại rẻ…… Thực ra, việc làm ăn không cần bí quyết gì, chỉ cần có những điều này là được.
Vấn đề là nói dễ hơn làm, ai cũng muốn kiếm nhiều tiền, lại ít người hiểu “có cho mới có nhận”, nếu không cho khách ích lợi sẽ không nhận được tiền mà khách bỏ ra. Gia Cát Diệp hiểu được điều này, cho nên hắn thành công, mà cha lại không, cho nên cha thua.
Xem tình hình buôn bán của cửa hàng xong, Phương Hoán Thanh vào phòng trong tìm Khang Hoằng.
“Cô xem xong chưa?”
“Ừm.” Nàng thấy trước mặt Khang Hoằng có mấy quyển sổ ghi chép, liền tò mò muốn xem.
“Anh đang xem gì vậy? Quyển sổ này sao?”
“Đúng vậy! Cô muốn xem không?”
“Ta có thể xem sao?” Vạn Hoán Thanh kinh ngạc hỏi.
“Đương nhiên có thể, chỗ này do ta làm chủ mà!” Khang Hoằng đặc biệt ưu ái Phương Hoán Thanh, bởi vì nàng là người trong lòng Gia Cát Diệp, hắn tin tưởng Gia Cát Diệp cũng sẽ đồng ý yêu cầu của nàng.
Phương Hoán Thanh rất vui mừng, không ngờ có thể xem sổ sách buôn bán của Gia Cát Diệp dễ dàng như vậy, nàng chỉ cần xem được quyển sổ này là có thể nắm giữ tình hình buôn bán của cửa hàng.
Nàng ngồi xuống cạnh Khang Hoằng, Khang Hoằng đưa quyển sổ cho nàng.
“Đây, cầm lấy.”
“Cám ơn.” Phương Hoán Thanh nhận rồi liền xem chăm chú, nàng cẩn thận chú ý từng mối giao dịch ghi bên trong.
Khang Hoằng thấy nàng mê mải đọc thì mỉm cười.
Lúc này, Gia Cát Diệp lặng lẽ đứng trước cửa, có chút khó chịu quan sát bọn họ.
Phương Hoán Thanh đợi ở cửa hàng một lúc lâu mới rời đi.
Phương Hoán Thanh đi rồi, Gia Cát Diệp liền xuất hiện.
“Sao huynh lại trốn trốn tránh tránh? Đây là cửa hàng của huynh, huynh còn sợ bị người phát hiện huynh đến cửa hàng của mình sao?” Khang Hoằng vừa thấy Gia Cát Diệp đến liền châm chọc.
“Ta sợ ta quấy rầy hai người.” Gia Cát Diệp lạnh lùng nói.
“Xem kìa, vừa nói đã chua rồi giấmchua, ta nói.. Diệp huynh , huynh đang ghen đúng không?” Khang Hoằng cười thầm trong lòng, hắn biết Gia Cát Diệp sớm muộn gì cũng ăn giấm, nhưng vậy cũng quá nhanh đi, chẳng lẽ mới ngày đầu hắn liền chịu không được?
Gia Cát Diệp xám mặt.”Ý của huynh là…… Huynh biết ta ở đây còn như vậy? Huynh cố ý sao?”
Khang Hoằng nhướng mày, “Đương nhiên cố ý! Huynh chưa nghe câu ‘vợ bạn không thể chọc’ sao? Dù nàng có đẹp đến đâu, ta cũng không thể làm chuyện có lỗi với bạn hiền.”
Anh xem ta có sờ soạng tay chân nàng hay không? Ta chỉ nói chuyện với nàng huynh liền chịu không nổi, đã vậy còn cãi nói không thích người ta, ta xem huynh là thích nàng thích đến chết được thì có!”
“Chuyện này không cần huynh lo!”
Gia Cát Diệp biết Khang Hoằng không có ý đồ với Phương Hoán Thanh liền mừng thầm.
Còn may Khang Hoằng không quên tình cảm giữa bọn họ, nếu Khang Hoằng trêu chọc Phương Hoán Thanh, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Khang Hoằng nhăn mặt nhăn mũi, “Vì ta vừa là bạn thân vừa là bạn làm ăn của anh nên chuyện này ta không lo không được. Huynh đến cùng định làm gì? Bây giờ còn để Phương Hoán Thanh tự do ra vào cửa hàng chúng ta, ta cho nàng xem sổ sách huynh cũng không hé răng, huynh thừa biết nàng có ý đồ không tốt, vì cái gì không ngăn cản?”
Gia Cát Diệp mỉm cười.”Sao ta phải ngăn cản? Huynh nghĩ ta là loại người hẹp hòi sao?”
“Ta không nói huynh hẹp hòi, nhưng mà huynh và nàng là đối thủ, huynh như vậy không chút giấu diếm đem sổ sách cho nàng xem, huynh không biết như vậy sẽ không tốt với chúng ta sao?” Hắn biết rõ hơn ai hết Gia Cát Diệp cố gắng bao nhiêu mới có hôm nay, hắn không muốn bạn mình chịu thiệt!
Gia Cát Diệp lắc đầu, “Ta không nghĩ như huynh, việc buôn bán vốn là dựa trên tài năng mỗi người, nếu ta vì bị nàng học trộm mấy chiêu liền chịu thiệt, vậy ta đây không phải cần tự xem xét lại? Cũng bởi ta có tin tưởng chính mình, cho nên ta không sợ nàng học, không sợ nàng xem, nàng nếu thực được lợi, thì cũng do nàng có tài, bộ ta sợ nàng sao?”
“Ta hiểu rồi!” Khang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




