watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3835 Lượt

Hoằng gật đầu cười nói:”Huynh cũng không ngại giúp nàng làm lại từ đầu, đúng không? Nói huynh có tin tưởng chẳng qua là nói cho xuôi, chứ thực ra huynh là định giúp nàng, đúng không?”

“Huynh đã nghĩ như vậy, ta cũng đành chịu.” Gia Cát Diệp không nhận cũng chẳng chối, cười nói: “Dù sao người nàng làm phiền là huynh không phải ta, tự huynh quyết định đi!”

“Huynh tin tưởng ta vậy sao?” Khang Hoằng cười gian.”Không lẽ huynh không sợ ta diễn giả làm thực, lâu ngày sinh tình, thực yêu nàng?”

“Huynh muốn thì cứ làm, cần gì phải hỏi ta?” Gia Cát Diệp ngoài mặt rất thoải mái, nhưng ánh mắt nhìn Khang Hoằng mười phần mười là đang cảnh cáo.

“Huynh đúng là tên nói 1 đằng nghĩ 1 nẻo!”

Khang Hoằng đánh mạnh lên lưng Gia Cát Diệp 1 cái, Gia Cát Diệp liền trừng lại 1 hồi, 2 người đều nở nụ cười.

Phương Hoán Thanh 3 ngày liền đến cửa hàng Gia Cát Diệp “học tập”.

Vì không để Gia Cát Diệp cùng Khang Hoằng

nghi ngờ, nàng cũng không dám ở lâu, mỗi lần chỉ ở chừng 1, 2 canh giờ mà thôi.

3 ngày này đều không gặp Gia Cát Diệp ở cửa hàng, Phương Hoán Thanh đoán rằng hắn cố ý trốn tránh, thực ra vậy cũng không tệ, như vậy, nàng có thể ở cửa hàng tìm hiểu thoải mái, không cần lo ngại suy nghĩ của hắn.

Nhưng mới 3 ngày, trong cửa hàng quần áo đã có rất nhiều người theo đuổi Phương Hoán Thanh đến.

Thì ra bọn họ ở ngoài bờ tường đợi lâu ngày không thấy nàng, lại không có gan trèo tường nhà Gia Cát Diệp, vì thế bọn họ vừa nghe nói nàng ở đây, đều lũ lượt kéo đến cửa hàng xem nàng.

“Không ngờ rằng cô có nhiều người theo đuổi như vậy, thật lợi hại!”

Khang Hoằng thấy trong cửa hàng quần áo chật ních người, đánh giá rất cao sức hấp dẫn của nàng.

“Công tử Khang Hoằng, đừng giễu cợt ta! Là bọn họ tự tìm đến, cũng không phải ta gọi bọn họ đến!” Phương Hoán Thanh ra vẻ chuyện không dính dáng đến mình.

“Có thể thấy cô có sức hấp dẫn kinh người nha! Trong cửa hàng nhiều người như vậy cũng tốt, tiếc là bọn họ đều đến xem cô, cũng không phải đến mua vải, nếu bọn họ chịu bỏ tiền ra ……”

“Anh yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta.”

Phương Hoán Thanh biết ý Khang Hoằng, chính nàng cũng nghĩ như vậy, nếu có thể làm những người này chịu bỏ tiền, vậy không phải nàng lập công lớn sao? Như vậy nàng mới có thể có quyền lên tiếng trước mặt Gia Cát Diệp.

“Này này, các ngươi dỏng tai lên mà nghe ta nói đây! Muốn đến đây phải tốn tiền, người không chịu bỏ tiền ra liền cút cho ta! Các ngươi mỗi người phải mua ít nhất 1 tấm vải, nếu không ta sẽ không cho các ngươi ở lại đây.”

Phương Hoán Thanh vừa nói 1 tiếng, những người này liền ngoan ngoãn bỏ tiền ra mua vải, trong nửa canh giờ ngắn ngủi, cửa hàng liền thu được không ít.

Lúc này, Phương Hoán Thanh từ nha hoàn Phủ Gia Cát trở thành người trông cửa hàng, nhìn vải càng ngày càng ít, bạc trắng lại càng ngày càng nhiều, nàng lại cảm thấy rất vui vẻ.

Thì ra vải có thể bán đi dễ dàng như vậy, nàng với cha sao chưa bao giờ nghĩ ra?

Bọn họ vốn không cần xem quần áo, chỉ cần nàng ở trong cửa hàng quần áo, sẽ có một đám người vì sắc đẹp của nàng đến cửa hàng, sau đó nàng có thể buôn bán rồi!

Điều dễ hiểu như vậy vì sao trước kia nàng không nghĩ đến? Bây giờ lại để Gia Cát Diệp thu lợi, nàng thực là tiền mất tật mang nha!

Bây giờ mới biết tuy rằng hơi muộn, nhưng trong lòng nàng đã quyết.

Chờ nàng làm nha hoàn hết 1 năm này, nàng chắc chắn phải mở lại cửa hàng,

hơn nữa nàng sẽ tự mình trông cửa hàng, bán vải, nàng không tin lại thua cho Gia Cát Diệp, nàng chắc chắn có thể giúp cha Đông Sơn tái khởi (cách mạng thành công??), nàng muốn phá đổ việc làm ăn của Gia Cát Diệp, ha ha ha!

Phương Hoán Thanh 1 bên thầm mơ mộng vui vẻ, 1 bên vội vàng buôn bán.

Có người thực ngây thơ, nghĩ rằng bỏ tiền mua vải là có thể nói chuyện với nàng, đối với những người không biết xấu hổ như vậy nàng đều xem thường, mặc kệ họ. Những người này có lầm hay không a? Nàng bán vải chứ không bán thân nha, bọn họ có thể gặp nàng đã là rất lớn vinh hạnh; muốn nàng nói chuyện với bọn họ, vậy bọn họ chờ mua vải nhà nàng bán đi, bây giờ nàng bán là vải của người khác.

“Phương tiểu thư, tôi nghe nói tiểu thư sẽ đến nơi này, thực đúng vậy, để tôi lại nhìn thấy tiểu thư là điều hạnh phúc nhất đời tôi!” Một chàng trai mặc áo xanh bỗng dưng nói với Phương Hoán Thanh.

“Phải không? Ha ha.”

Phương Hoán Thanh nghĩ người này là 1 trong những người theo đuổi nàng, định nói mấy câu xong sẽ đuổi đi thì lại nghe hắn nói:
“Phương tiểu thư, tiểu không nhận ra tôi sao? Tôi là Trần Tích Viễn nha!”

“Trần Tích Viễn?” Phương Hoán Thanh nhìn kỹ gương mặt hơi quen quen này, rất nhanh đã nhớ ra.

Nàng thực từng gặp qua người này, chừng nửa năm trước, hắn từng đến nhà nàng cầu hôn, nàng nhớ rõ cha thực vừa lòng, còn thu xếp để nàng gặp mặt hắn một mình; nhưng dù nhà giàu có, mà hắn lại đẹp trai, đáng tiếc là nàng cũng không thích hắn, cuối cùng hắn vẫn bị nàng từ chối.

“Ta nhớ rõ huynh mà, đã lâu không gặp, huynh vẫn tốt chứ?” Bởi có chút xin lỗi Trần Tích Viễn, cho nên nàng cũng không không nể mặt hắn như những người khác, nàng mỉm cười hỏi.

“Tôi tốt lắm, hình như tiểu thư vẫn như xưa.” Trần Tích Viễn dịu dàng nói: “Phương tiểu thư, tôi nghe bác trai nói tiểu thư đang làm việc cho Gia Cát Diệp, thực vậy chăng?”

“Này……”

Phương Hoán Thanh đang suy nghĩ có nên nói thật với Trần Tích Viễn hay không thì Gia Cát Diệp, vốn vẫn giấu mặt lại xuất hiện.

Cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Gia Cát Diệp, nàng nhanh tay kéo Trần Tích Viễn ra ngoài cửa hàng.

“Phương tiểu thư, người vừa nhìn chúng ta chắc là tiếng tăm bay xa Gia Cát Diệp đi?” Trần Tích Viễn tò mò hỏi.

“Đúng, là hắn.” Phương Hoán Thanh hết nhìn đông đến nhìn tây, còn may, Gia Cát Diệp không đi theo, nếu không nàng đã không thể nói chuyện với Trần Tích Viễn.

“Thế nào, tiểu thư không muốn để hắn thấy chúng ta sao?” Phương Hoán Thanh hình như rất sợ Gia Cát Diệp.

“Không phải, chuyện này huynh đừng xen vào.” Phương Hoán Thanh gọn gàng dứt khoát nói: ” Huynh còn có gì muốn nói với tôi sao? Nếu không tôi vào nha!”

“Xin đợi 1 chút, tôi có chuyện muốn nói.” Trần Tích Viễn cũng nói thẳng vào chuyện chính: “Là thế này, bác trai đã kể cho tôi biết mọi chuyện từ đầu đến cuối, thực đáng tiếc lúc ấy tôi không thể giúp, tôi thực không muốn thấy tiểu thư chịu thiệt như vậy. Cho nên, tôi muốn tìm Gia Cát Diệp nói chuyện, giúp tiểu thư chuộc thân (bỏ tiền ra mua lại tự do), không biết tiểu thư có chịu nhận sự giúp đỡ của tôi hay không?”

” Huynh muốn giúp ta?” Phương Hoán Thanh vừa vui mừng lại bất ngờ.”Nhưng chúng ta chỉ mới gặp mặt, ta với huynh cũng không thân, sao có thể không biết xấu hổ để huynh giúp ta được?”

“Phương tiểu thư, không cần xa lạ với tôi như vậy! Là tôi cam tâm tình nguyện, nếu tiểu thư chịu, tôi sẽ lập tức đi tìm Gia Cát Diệp, để tiểu thư được tự do‥‥”

“Cám ơn ý tốt của huynh, nhưng không được đâu.” Phương Hoán Thanh uể oải cúi đầu.”Hắn bây giờ là kẻ có tiền, sẽ không để huynh dùng tiền giúp ta, ta đã sớm hết hy vọng, nhưng vẫn phải cám ơn huynh, tấm lòng của huynh thực khiến ta cảm động, thực đó!”

“Phương tiểu thư không cần nói như vậy, tôi thực sự rất muốn giúp tiểu thư.” Trần Tích Viễn chân thành nói: “Như vậy đi, nếu tôi có thể giúp gì, tiểu thư cứ việc tìm tôi nói, có thể chứ?”

“Được.” Phương Hoán Thanh thực cảm động.

Lúc đầu, nàng cũng không nghĩ hắn xấu, hắn không giống những người chỉ ham muốn sắc đẹp của nàng, nàng thấy hắn là thực muốn giúp nàng.

Gia Cát Diệp thua Trần Tích Viễn rất nhiều, chỉ biết bỏ đá xuống giếng, dùng người khác để đạt đến mục đích của mình. Nếu Trần Tích Viễn tốt bụng như là thần tiên, vậy Gia Cát Diệp là ác ma từ địa ngục, nàng không chán ghét hắn mới là lạ.
Đọc tiếp: Đều Là Thiên Kim Chọc Hoạ – Chương 6
Vừa đưa Trần Tích Viễn tốt bụng như thần tiên đi, Gia Cát Diệp ác ma xấu xa liền không rên một tiếng đã đến, hệt như âm hồn không tan.

Phương Hoán Thanh không chút nể mặt hỏi: “Ngươi đến lúc nào? Không lẽ ngươi nghe lén chúng ta nói chuyện?”

Gia Cát Diệp hơi chút suy nghĩ sâu xa nhìn nàng, “Cô cho rằng hắn sẽ giúp cô mà không có ý đồ gì sao? Ta không nghĩ trên đời này có chuyện tốt như vậy.”

“Đúng là ngươi nghe lén chúng ta nói chuyện!” Phương Hoán Thanh tức giận nói: “Ngươi là tên tiểu nhân! Cho dù ngươi là chủ cũng không thể nhúng tay vào việc riêng của ta, chuyện của ta không cần ngươi lo!”

“Tùy cô!” Nghe vậy, Gia Cát Diệp xanh mét mặt.”Ta chỉ lo lắng cô sẽ chịu thiệt thòi, cô đã không biết phân biệt tốt xấu, ta cũng không thể nói gì!”

“Hừ, ngươi có biết là tốt rồi!” Phương Hoán Thanh hung hăng nói.

Gia Cát Diệp không giận, hắn quen rồi, nếu nàng dịu dàng hiền lành với hắn, đó mới là chuyện lạ!

“Cô về đi!”

“Ngươi thực muốn ta về?” Nàng nhìn hắn khó hiểu.” Nếu ta giúp ngươi trông cửa hàng, ngươi sẽ bán được càng nhiều vải, vậy không tốt sao?”

“Cô chỉ cần làm tốt việc cũng mình là được, chuyện trong cửa hàng không cần cô nhúng tay.”

“Ngươi……” Phương Hoán Thanh lần này thực sự tức giận.

Hắn 1 chút

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT