watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3829 Lượt

cũng không biết ơn nàng, còn đuổi nàng đi, hắn không biết nàng vừa mới bán được hơn 10 tấm vải sao?

“Được, ta về, ngươi không nên hối hận đó!” Nàng nổi giận đùng đùng quay đầu bước đi.

Dẹp cửa hàng của hắn đi! Dù sao chuyện muốn biết nàng đã biết rồi, lần sau, dù hắn khóc cha gọi mẹ, cũng đừng mong nàng bước vào cửa hàng, là hắn đuổi nàng đi, có ngon cũng đừng hối hận!

Phương Hoán Thanh vừa trở lại Phủ Gia Cát, Thu Hương đã báo cho nàng 1 tin.

“Tiểu thư, 1 canh giờ trước có 1 cô gái rất trẻ đến đây, nàng nói muốn tìm Gia Cát Diệp.”

“Có chuyện này sao?” Nghe vậy, Phương Hoán Thanh bỗng thấy bồn chồn.

” Ả tên gì? Từ đâu đến?”

“Em không biết nàng tên gì, cũng không biết nàng từ đâu đến, nhưng em nghe được Nguyên đại thúc gọi nàng là “Đại tiểu thư”, em nghĩ Nguyên đại thúc hẳn là biết nàng!”

“Nguyên đại thúc gọi nàng là Đại tiểu thư?” Phương Hoán Thanh suy nghĩ một lúc rồi nói:”Ta nghe Quách đại nương nói Nguyên đại thúc là nô tài của cha nuôi Gia Cát Diệp, không lẽ cô gái này là con của cha nuôi Gia Cát Diệp?”

“Có thể lắm!” Thu Hương cảm thấy việc lớn không tốt, “Tiểu thư, nếu nàng thực là con của cha nuôi Gia Cát Diệp vậy thực không phải chuyện tốt!”

“Cái gì không tốt?”

Thu Hương lo lắng nói: “Tiểu thư cô không biết đó thôi, tuy em chỉ đứng xa xa nhìn nàng, nhưng em cảm thấy nàng rất đẹp, tuy không đẹp bằng tiểu thư, nhưng cũng là người làm các chàng trai muốn liếc mắt nhiều lần.”

Phương Hoán Thanh xen miệng, “Nàng đẹp thì cũng đâu dính dáng đến ta? Nhìn em lo lắng đến như vậy, em không thấy làm vậy rất dư thừa sao?”

“Em chỉ đang lo lắng cho tiểu thư.” Thu Hương không cho là đúng nói: “Em sợ giữa Gia Cát Diệp và nàng kia cũng không bình thường, lỡ đâu bọn họ thực có chuyện gì, vậy tiểu thư cô không phải……”

Phương Hoán Thanh ưỡn ngực, cao giọng nói: “Ta không phải cái gì? Ta là ta, Gia Cát Diệp là Gia Cát Diệp, hắn nếu thích nàng ta vậy đó là việc của hắn, đâu dính dáng đến ta a?”

Thấy Phương Hoán Thanh còn mạnh miệng, Thu Hương biết nàng sĩ diện cũng chỉ phải cười trừ.

“Được rồi, cho dù chuyện không dính dáng đến tiểu thư, tiểu thư không muốn xem mặt nàng sao?”

Phương Hoán Thanh lắc lắc đầu.”Ta không rảnh đến vậy.”

“Thực không xem?”

Phương Hoán Thanh lắc đầu.”Không xem là không xem.”

Thu Hương quyết định dùng nói khích.”Vậy được, cô không xem, em xem.” Nàng vừa nói xong là chạy mất.

“Thu Hương, đợi ta với!” Phương Hoán Thanh cũng không thể mặc kệ Thu Hương, đành chạy theo nàng.

Tuy Phương Hoán Thanh quyết định đến xem vị khách không mời mà đến này, nhưng nàng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không ổn, lỡ đâu nàng kia biết có nghĩ nàng là người quái dị không?

Hay là thôi đi, không cần gặp mặt chắc tốt hơn, vì thế, nàng sai Thu Hương thay mặt nàng đến gặp. Sau khi Thu Hương bưng trà đến nhà chính, nàng liền lén theo sau, nếu giả làm người hầu có lẽ sẽ không bị phát hiện!

“Đại tiểu thư, mời uống trà.” Đến nhà chính, Thu Hương và Phương Hoán Thanh Nhất 1 trước 1 sau đem trà đưa đến trước mặt khách.

Phương Hoán Thanh tránh sau lưng Thu Hương nhìn lén vị khách tuổi trẻ này.

Thu Hương nói không sai, nàng rất đẹp, thuộc loại sẽ làm người khác nhịn không được muốn nhìn theo.

Nhưng thực sự làm Phương Hoán Thanh bất ngờ là cô gái này rất quý phái tao nhã, mặt luôn mỉm cười, nàng vừa gặp sẽ biết nàng kia là con nhà cao sang, có lẽ nàng thực chính là con gái của cha nuôi Gia Cát Diệp.

Xong việc, Thu Hương kéo kéo góc áo Phương Hoán Thanh muốn đi, nhưng Phương Hoán Thanh nhìn quá chăm chú, mặc kệ Thu Hương kéo thế nào cũng không hay biết.

Thu Hương vừa định gọi, nàng kia đã giành trước mở miệng.

“Để ta đoán thử xem, cô gọi là Phương Hoán Thanh đúng không?”

Nàng kia vừa nói xong, Phương Hoán Thanh và Thu Hương đều giật mình.

Phương Hoán Thanh kinh ngạc nói:”Cô biết tên ta?”

“Nguyên đại thúc nói cho ta biết.”

Nàng kia tao nhã đứng lên, bình tĩnh cùng Phương Hoán Thanh 4 mắt nhìn nhau.

“Ta là Lã Oanh, là nghĩa muội Diệp đại ca.”

Nàng đúng là con của nghĩa phụ Gia Cát Diệp!

Phương Hoán Thanh nhìn Lã Oanh, lại nhìn nhìn Thu Hương, nàng không biết nên nói gì với Lã Oanh.

“Nguyên đại thúc nói rất đúng, cô rất đẹp, dù mặc quần áo đơn sơ vẫn đẹp kinh người.” Lã Oanh nhìn Phương Hoán Thanh chăm chú.

Phương Hoán Thanh cảm nhận được Lã Oanh đang đánh giá mình, loại cảm giác bị người xem xét này làm nàng thấy rất không thoải mái.

“Lã cô nương, sao cô cứ nhìn ta hoài vậy?” Nàng nhịn không được hỏi.

Lã Oanh liếc nàng 1 cái.”Cô nên giống những người khác gọi ta là Đại tiểu thư mới đúng, cô là nha hoàn ở đây mà, đúng không?”

A, ả ta cố ý gây sự với nàng sao?

Phương Hoán Thanh không muốn yếu thế, cãi lại: “Ta là nha hoàn ở đây, nhưng ngươi nhầm rồi, ta là nha hoàn Phủ Gia Cát, không phải nha hoàn Lã gia.”

Lã Oanh khẽ cười nói: “Vậy cũng như nhau, của Diệp đại ca cũng là của ta, cho nên cô cũng là nha hoàn của ta, hiểu chưa?”

Phương Hoán Thanh căm giận trừng – cho dù chán ghét Hoán Thanh ra mặt vẫn không mất tao nhã – Lã Oanh, nàng thực sự không thích Lã Oanh.

Cái gì gọi là của Diệp đại ca cũng là của ả? Ả nghĩ ả là ai của Gia Cát Diệp nha? Gọi Diệp đại ca thân thiết như vậy, người khác vừa nghe đã thấy buồn nôn. (…haizz chua chua…)

Giữa lúc 2 người mắt to trừng mắt nhỏ lửa giận bốc lên ngùn ngụt, Gia Cát Diệp đã trở lại.

“Oanh nhi, sao muội lại đến đây?” Gia Cát Diệp kinh ngạc nhìn Lã Oanh.

“Diệp đại ca, muội rất nhớ huynh!” Lã Oanh bước lên ôm lấy Gia Cát Diệp.

Bọn họ…… mặt Phương Hoán Thanh xanh mét, nhìn 2 người ôm ôm ấp ấp, 1 màn này làm máu cả người nàng xông thẳng lên não. (giận sung huyết não ấy mà…)

“Oanh nhi, đừng như vậy.”

Gia Cát Diệp vừa thấy Phương Hoán Thanh, vội đẩy Lã Oanh ra 1 chút.

“Diệp đại ca, muội có rất nhiều chuyện muốn nói với huynh, đi, chúng ta đến phòng huynh đi!”

Lã Oanh kéo Gia Cát Diệp ra ngoài, mà Gia Cát Diệp hình như cũng không định từ chối, cứ thế yên lặng đi theo nàng.

“Tiểu thư……” Thu Hương lo lắng nhìn Phương Hoán Thanh.

Chuyện lớn đây, mặt tiểu thư thật hình sự, thực đáng sợ nha. 0

Thu Hương không dám nói gì thêm, bỏ Phương Hoán Thanh lại 1 mình chạy trước.

Phương Hoán Thanh chết lặng, hình ảnh Gia Cát Diệp và Lã Oanh tay trong tay không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu nàng.

Phương Hoán Thanh tự nhốt mình trong phòng không ăn cơm chiều.

Thu Hương và những người khác đã sớm về phủ, chỉ mình nàng lẻ loi.

Trong đêm cô độc, nàng bỗng thấy muốn khóc.

Nàng không biết vì sao mình khổ sở như vậy, chỉ biết là nhìn Gia Cát Diệp thân mật với người khác, dù chỉ là 1 chút, nàng cũng rất đau khổ, đau khổ đến ăn không ngon ngủ không yên.

Mình bị làm sao vậy? Không lẽ là ghen tị với Lã Oanh? Nàng không thể không nghĩ vậy.

Có lẽ nào?

Bây giờ, trừ bỏ hận Gia Cát Diệp, nàng còn có tình cảm khác sao? Giống như trước kia vậy, nàng rất thích hắn nhưng lại không thể nói ra thành lời, chỉ có thể để phần cảm tình này giấu kín dưới đáy lòng..

Nàng không hiểu lòng của chính mình nữa, là hối hận, là không cam lòng, hay là luyến tiếc?

Nàng chỉ biết mình không thể chịu được bên người Gia Cát Diệp có người con gái khác, trừ chính nàng ra, không thể cho phép người con gái khác đến gần hắn.

Cảm tình giữa Gia Cát Diệp và Lã Oanh đến mức nào? Trong lòng Gia Cát Diệp, nàng và Lã Oanh, ai quan trọng hơn? Tuy nàng rất muốn biết nhưng lại không biết nên hỏi ai bây giờ.

Không thể là Gia Cát Diệp, bởi nàng không thể hạ mình trước hắn thêm nữa, tìm Lã Oanh càng không được, vậy nàng còn biết tìm ai đây?

Đúng rồi! Nguyên Đồng là nô tài của Lã gia, chắc sẽ biết chuyện này.

Phương Hoán Thanh vừa nghĩ đến đây, có người gõ cửa phòng nàng.

Nàng đứng dậy mở cửa liền thấy Nguyên Đồng đang khó xử đứng ngoài cửa phòng.

“Nguyên đại thúc, sao lại khéo đến vậy?” Nàng mừng rỡ nói.

“Cái gì khéo?” Nguyên Đồng khó hiểu.

“Ta vừa định tìm ông, ông đã đến rồi, mau vào đi!” Phương Hoán Thanh cười kéo Nguyên Đồng vào phòng.

“Ra vậy…” Nguyên Đồng ánh mắt lấp lóe nhìn Phương Hoán Thanh.”Ta biết ngươi muốn hỏi ta cái gì, nói thực, ta cũng vì chuyện này mà đến.”

“Vậy sao?” Phương Hoán Thanh cảm thấy Nguyên Đồng có vẻ hơi kỳ quái, hắn nói nửa úp nửa mở, như có chuyện khó nói được thành lời.”Nguyên đại thúc, có phải tiểu thư nhà ông muốn ông đến tìm ta không?” Nàng đoán ngay được chắc chắn là chuyện dính dáng đến Lã Oanh.

Nguyên Đồng gật gật đầu.”Ngươi thực thông minh, chuyện là như vậy, tiểu thư nhà ta muốn ta nói lại với ngươi mấy câu. Nàng nói tình cảm giữa nàng và công tử rất tốt đẹp, mong ngươi đừng phá hư tình cảm của bọn họ, hy vọng ngươi biết cách cư xử cho tốt.” Hắn dừng 1 chút, áy náy nhìn Phương Hoán Thanh.”Hoán Thanh, ta thực không muốn nói những lời này với ngươi, nhưng dù sao ta cũng là người của Lã gia, mong ngươi đừng trách ta..”

Nói thực, hắn rất thích con bé Hoán Thanh kia, tuy không phải là 1 nha hoàn giỏi nhưng nàng hồn nhiên đáng yêu, dù hơi tùy hứng cũng không làm người ta chán ghét. Nếu hắn không phải nô tài Lã gia……. Hắn thấy công tử cùng nàng 1 chỗ cũng không phải chuyện xấu.

Phương

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT