|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
ta mới bệnh nặng hơn thì có!” Phương Hoán Thanh cướp lại khăn, bắt đầu lau bàn.
“Tiểu thư……” Thu Hương bất đắc dĩ nhìn Phương Hoán Thanh, nàng không nghĩ tiểu thư thực sự muốn làm việc, mà là đang tức giận thì đúng hơn.
Cũng khó trách, tiểu thư bị bệnh 2 ngày, Quách đại nương cùng Nguyên Đồng đều đã đến thăm, hỏi han an ủi nàng, chỉ mỗi người nên đến lại không chịu đến.
Tiểu thư chắc chắn là đang giận Gia Cát Diệp chưa đến thăm nàng, còn nói cái gì không có cảm tình với hắn, theo nàng thấy, tiểu thư rất có cảm tình với Gia Cát Diệp, hơn nữa là rất rất để ý.
“Tiểu thư, để em làm là được rồi……” Thu Hương muốn cướp khăn của nàng.
“Đáng ghét, em không cần để ý ta, đi làm việc khác đi!” Phương Hoán Thanh lòng phiền ý loạn phát cáu với Thu Hương.
“Được rồi, em không làm phiền cô là được chứ gì.” Thu Hương le lưỡi, không muốn bị mắng thêm nên chạy đi nhanh như chớp.
Phương Hoán Thanh xem cái bàn đáng thương thành Gia Cát Diệp, 1 mặt dùng sức chà, 1 mặt lầm bầm.
“Đáng giận! Cho dù ta chỉ là 1 nha hoàn, ngươi cũng nên quan tâm 1 chút chứ! Không đến thì thôi, cả cho người đến an ủi mấy tiếng cũng không, ngươi là cái dạng chủ gì a? 1 chút cũng không quan tâm nô tài, ta rủa ngươi xuống 18 tầng địa ngục, rủa ngươi kiếp sau phải làm người nghèo, rủa ngươi lại phải làm nô tài cho ta để ta hành hạ ngươi!”
“Ta làm sao mất lòng cô mà bị rủa ác vậy?” Gia Cát Diệp cười nói.
Nghe tiếng hắn, Phương Hoán Thanh vội quay mặt sang hướng khác, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, người đứng phía sau nàng mặt mày hớn hở tươi vui chính là Gia Cát Diệp.
“Ngươi nào có mất lòng ta? Là nô tài ta mất lòng ngươi mới đúng.” Nhìn hắn cười đến vui vẻ, trong lòng nàng càng giận.
“Thiệt vậy sao? Nhưng rõ ràng là cô đang tức giận mà. Ta đoán em đang giận ta phải không?”
Nhìn thấy Phương Hoán Thanh có sức mà tức giận, có thể thấy nàng sắp khỏe hẳn, Gia Cát Diệp thấy thế mới yên tâm.
“Hừ!” Phương Hoán Thanh tức giận nói: “Ta chỉ là 1 nha hoàn, nào dám giận chủ? Cho dù bệnh chết cũng là gieo gió gặt bão, đâu dám oán ai; ta đâu có tức giận, chính là đang vui vẻ, vui vẻ mình mạng lớn chưa chết được.”
Tuy rằng Phương Hoán Thanh nói như vậy, nhưng dù là ai cũng nhìn ra được nàng đang tức giận, hơn nữa là giận không nhẹ.
Gia Cát Diệp cười xem nàng thở phì phì bộ dáng, không ngờ rằng nàng sẽ để ý hắn quan tâm nàng hay không, trong lòng hắn tràn ngập ngọt ngào.
Ai~~ Xem ra người gieo gió gặt bão là hắn, dù hắn quyết tâm muốn quên nàng bao nhiêu, vẫn tránh không ra tấm lưới mà nàng giăng. Cùng nàng ở chung càng lâu, tim hắn càng hướng nàng đến gần, loại cảm giác vừa hạnh phúc vừa đau khổ, không biết đến khi nào mới hết được?
“Cô nghỉ ngơi đi, bây giờ quan trọng nhất là bồi bổ thân thể cho tốt, biết không?” Hắn dịu dàng nói.
Di, nàng không nghe nhầm đi? Sao hắn có thể nói chuyện dịu dàng với nàng như vậy được?
Phương Hoán Thanh nghi ngờ nhìn hắn, cũng không nhúc nhích.
“Thế nào, ta nói gì sai sao?” Hắn nhíu mày.
“Không phải……” Phương Hoán Thanh ấp úng: “Không phải ngươi nói sai, mà là ta nghe nhầm.”
“Nghe nhầm?” Hắn ra vẻ không tìm hiểu đến cùng không bỏ qua.”Cô nghe thành cái gì, hửm?”
Phương Hoán Thanh than nhỏ.
Quên đi, nàng không muốn nói, mà hắn cũng sẽ không không biết.
“Ta trở về phòng!” Nàng hơi suy tư rồi nói, lướt qua bên người hắn, đi ra cửa.
“Cẩn thận!”
Gia Cát Diệp vội ôm lấy nàng, bởi vì hắn thấy nàng suýt nữa đá trúng thau nước, hắn sợ nàng té ngã.
“A!” Bỗng dưng bị Gia Cát Diệp kéo lại, Phương Hoán Thanh mất đà té vào lòng hắn.
Nàng kinh ngạc ngước mắt nhìn hắn, trong ngực rắn chắc ấm áp làm nàng không thể nghĩ ngợi gì.
Gia Cát Diệp cũng như nàng, hắn không ngờ rằng mình sẽ được ôm nàng trong tình huống này, hắn nhìn chằm chằm nàng với vẻ mặt kinh ngạc.
Phương Hoán Thanh sửng sốt trong khoảng thời gian ngắn, sau đó rất nhanh giãy tránh.
“Chán ghét! Sao ngươi sỗ sàng ta?” Nàng đỏ mặt lớn tiếng nói với hắn.
Gia Cát Diệp vội vàng giải thích:”Không phải ta sỗ sàng, ta là sợ cô té ngã, cho nên ‥. “
“Ta té ngã là chuyện của ta, mắc mớ gì ngươi a?” Nàng trợn mắt nhìn hắn, sau đó thở phì phì nghênh ngang đi ra ngoài.
“Nàng vẫn hay giận dỗi như trước.” Gia Cát Diệp nhớ lại thời gian tốt đẹp chung sống cùng nàng, trên mặt không khỏi hiện lên tươi cười.
” Diệp huynh, nghe nói gần đây huynh có rất nhiều chuyện phải lo nghĩ phải không?” Khang Hoằng uống 1 ngụm rượu xong quay sang hỏi Gia Cát Diệp.
Gia Cát Diệp bất đắc dĩ nhìn Khang Hoằng, từ trước đến nay, vẫn là khách không mời mà đến.
“Huynh không phải đến ăn chùa uống chực sao? Không cần hỏi nhiều như vậy đi? Nhanh ăn đi!”
“Aizh~~ thỉnh thoảng mới ăn chùa 1 chút, huynh sẽ không keo đến thế chứ? Ta làm trâu làm ngựa, cúc cung tận tụy cho huynh, ngày thường không nhắc thì thôi, mới ăn mấy ngụm cơm liền vênh mặt cho ta xem, sao ta mạng khổ thế này!” Khang Hoằng nói nghe mà tội.
Gia Cát Diệp liếc hắn 1 cái.”Người mạng khổ là ta chứ? Huynh nói thử xem, trên đời này có người làm chủ nào chịu được người làm công lắm lời như vậy? Chịu được huynh như ta đã thực không dễ dàng gì!”
“Dạ dạ dạ, nô tài có mắt không tròng, nô tài xin chủ nhân tha thứ.” Khang Hoằng cười dài nói:”Đúng rồi! Mấy ngày nay thấy huynh luôn mày nhăn mặt nhó, có thể cho ta biết là vì chuyện gì sao? Huynh khoan nói, để ta đoán nhé, có phải vì nha hoàn tiểu thư Phương Hoán Thanh hay không a?”
“Huynh đã biết còn hỏi ta làm gì?” Gia Cát Diệp cáu giận nói.
Khang Hoằng cười nói:”Biết ngay mà! Trừ bỏ nàng ra, còn ai có thể để người ý chí sắt đá như huynh buồn vui vô cớ. Nói đi! Nha hoàn tiểu thư lại gặp chuyện gì khiến anh lo lắng ?”
Gia Cát Diệp khẽ nói bâng quơ: “Nàng bị bệnh.”
“Bị bệnh? Thực nặng sao?”
Gia Cát Diệp lắc đầu.”Mấy hôm trước hình như nàng thực không khỏe, nhưng sáng nay ta thấy nàng đuổi bướm chạy chơi ở trong vườn, chắc đã không việc gì.”
Khang Hoằng gật gật đầu hiểu ra: “Khó trách 2 ngày trước mặt huynh sắc khó coi như vậy, hôm nay lại bình thường trở lại, xem ra huynh thực sự quan tâm nàng, nói thực đi, huynh đối với nàng cái gì cái kia đúng không nha?”
“Cái gì cái kia là cái gì cái kia?” Gia Cát Diệp cố ý giả ngu.
Khang Hoằng tức giận trừng hắn.”Huynh biết ta nói là cái gì mà, chính là tình cũ khó quên nha!”
Gia Cát Diệp yên lặng uống rượu.
“Sao không nói lời nào?” Khang Hoằng giành ly rượu của hắn.”Huynh không cần giả ngu trước mặt ta, ta còn không biết huynh sao? Chính huynh nói đi, có phải huynh lại yêu Phương Hoán Thanh đúng không?”
“Ta không cần trả lời câu hỏi này.” Gia Cát Diệp lạnh lùng nói.
“Cái gì không cần? Đương nhiên cần!” Khang Hoằng thu hồi khuôn mặt tươi cười, nghiêm trang nói:”Nếu huynh thực không quên được Phương Hoán Thanh, vậy chuyện liền nghiêm trọng rồi huynh có biết hay không? Huynh đừng quên Lã Oanh còn ở Dương Châu chờ huynh!”
“Ta biết chứ.” Gia Cát Diệp vừa nghĩ đến Lã Oanh, lòng lại áy náy.
Lã Oanh là con gái duy nhất của Lã Nghi Lâm, nàng vừa gặp đã yêu hắn, Lã Nghi Lâm vẫn cố ý muốn làm mai họ.
Gia Cát Diệp đương nhiên biết Lã Nghi Lâm rất muốn mình làm rể ông ấy, có lẽ đây mới là cách tốt nhất hắn đền ân cho Lã Nghi Lâm. Lã Oanh là cô gái tốt khó tìm, hắn biết, nàng sẽ là người thê tử hiền, nhưng hắn cũng không có cảm giác yêu nàng, tim hắn sớm cho 1 người con gái khác, hắn từng muốn lấy lại trái tim mình, nhưng……
“Đúng rồi, ta vẫn muốn hỏi huynh 1 chuyện, chỉ là chưa đến lúc, cuối cùng bây giờ ta có thể hỏi!” Khang Hoằng nghiêm túc mở miệng: “Ta hỏi huynh, huynh phải nói thực, Phương Hoán Thanh cùng Lã Oanh…… Anh đến cùng là thích ai?”
Gia Cát Diệp lắc lắc đầu.
“Huynh hỏi ta, ta hỏi ai?”
“Cái gì huynh hỏi ai, đương nhiên là tự hỏi chính huynh!”
“Vậy ta trả lời huynh: ta cũng không biết.”Gia Cát Diệp nhún vai.
“Huynh không biết mới lạ!” Hắn không tin.”Huynh không biết đúng không? Được, để ta đoán đoán xem. Ta cho rằng huynh thích Phương Hoán Thanh. Về phần Lã Oanh ‥‥ huynh chỉ có tình cảm anh em, nhưng huynh không thể bỏ mặc nàng, bởi vì cha nàng có ân với huynh, nàng đối với huynh lại ân cần dịu dàng; nhưng huynh lại thích Phương Hoán Thanh, người trước kia từng thương tổn huynh, thích 1 người là 1 chuyện, lấy nàng lại là 1 chuyện khác, đây là chuyện lớn nhất huynh lo nghĩ: huynh nên chọn người yêu mình hay người mình yêu làm thê tử?”
“Huynh nói đủ chưa?” Gia Cát Diệp bội phục nhìn Khang Hoằng, “Huynh nói cứ như thực ấy, cứ như huynh mới là Gia Cát Diệp không bằng. Gặp quỷ đi! Huynh còn hiểu ta hơn chính ta sao? Được, vậy huynh nói ta nghe xem nên làm thế nào?”
“Ha ha, không nói cho huynh đâu!” Khang Hoằng vỗ vỗ vai hắn, cười gian nói:”Ta mới không số khổ như huynh, đừng nghĩ kéo ta xuống nước, đây là chuyện của chính huynh, tự mình nghĩ cách đi!”
“Hừ!” Gia Cát Diệp đẩy tay hắn ra.
Ngay lúc ấy, mắt Gia Cát Diệp sáng lên, hắn thấy Phương Hoán Thanh đến chỗ bọn họ.
Khang Hoằng nhìn hắn sửng sốt, theo hướng ánh mắt hắn nhìn liền thấy 1 cô gái tuyệt đẹp đang bước dần hướng bọn họ mà đến.
Nàng có mái tóc đen mượt bồng bềnh, mặt trái xoan trắng noãn, ánh mắt trong suốt sáng ngời, cánh môi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




