watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3833 Lượt

sắc đẹp dụ dỗ anh Diệp đấy mà =.=) nữa!” Thu Hương cười đến gian.”Tiểu thư, cô không thấy Gia Cát Diệp là tình cũ khó quên sao?”

“Tình cũ khó quên? Không thể nào!” Phương Hoán Thanh không cần nghĩ ngợi đã chối.

“Nếu không tình cũ khó quên, sao hắn lại để tiểu thư đem người vào nhà họ Phương được? Tiểu thư, cô đừng quên, ở đây cô là một nha hoàn, hắn mới là chủ, làm sao chủ lại nghe nha hoàn được? Tiểu thư không thấy lạ sao?”

“Cái này……”

Thu Hương nói cũng không phải không có lý. Gia Cát Diệp làm sao mặc kệ nàng sống chết được? Cho dù nàng dùng khổ nhục kế, hắn cũng có thể không để ý nàng không phải sao? Không lẽ hắn thực sự đối với nàng……

“Có thể sao?” Phương Hoán Thanh bối rối nhìn Thu Hương.” Nếu hắn đối với ta tình cũ khó quên, sao lại muốn ta làm nha hoàn cho hắn được? Nếu vậy, hắn phải thương tiếc ta mới đúng chứ! Theo ta thấy, không phải hắn đối với ta tình cũ khó quên, mà là hận ta mới đúng.”

“Có lẽ là vừa yêu vừa hận!” Thu Hương đoán.”Có lẽ vì trước kia hắn không có được tiểu thư, chưa hết oán hận tiểu thư, nhưng hắn lại không quên được tiểu thư, cho nên hắn buộc tiểu thư làm nha hoàn cho hắn; để hắn được ở chung với tiểu thư cũng không bị người khác nói này nói nọ, cô thấy đúng không?”

Phương Hoán Thanh gật gật đầu.”Ừm, em nói cũng đúng, nhưng vậy cũng đâu dính dáng gì đến ta, không phải sao? Mặc kệ hắn thế nào, ta phải làm nha hoàn của hắn, đây là chuyện thực không thể thay đổi nha!”

“Ai nói không thể thay đổi? Đương nhiên có thể!” Thu Hương vui vẻ nói với Phương Hoán Thanh:”Tiểu thư, cô nghĩ lại xem, nếu Gia Cát Diệp thích tiểu thư, có lẽ tiểu thư không cần ở đây suốt 1 năm, chỉ cần tiểu thư nói hắn mấy tiếng, dỗ hắn một chút, không chừng hắn liền cho tiểu thư về nhà!”

“Chuyện đâu có dễ vậy!” Phương Hoán Thanh lắc đầu, nàng kiên quyết nói:”Muốn ta cúi đầu với hắn, thà ta mặc kệ! Làm nha hoàn cho hắn đã thiệt thòi, còn để ta dỗ hắn, ta không muốn, chết cũng không!”

“Ai nha! Tiểu thư, cô nhịn một chút có thiệt gì đâu? Dù sao mọi người đều ở chung, nói vài câu dễ nghe cũng không thiếu miếng thịt nào. Nếu hắn chịu thả cô, chịu thiệt một chút cũng đáng, đúng không?” Thu Hương cho rằng cách này có thể được, cho nên nàng hết lời thuyết phục Phương Hoán Thanh.

Phương Hoán Thanh không chịu, mặt lạnh băng không nói gì.

Nàng biết Thu Hương nói có lý, nhưng nàng cũng có quy tắc của mình.

Đối mặt người khiến mình nhục nhã sâu sắc nhất, chịu nói chuyện với hắn đã là may mắn, nếu thực muốn nàng cúi đầu, nịnh hót a dua với hắn, vậy nàng thà chết còn hơn!

Thu Hương và những người khác quét dọn xong liền về Phương Phủ.

Phương Hoán Thanh trở lại phòng mình, đem giấu một ít đồ ăn vặt và bạc do Thu Hương “nhập khẩu trái phép” đem sang cho nàng.

Thực ra bây giờ nàng cũng không cần tiền, ở đây tuy chỉ ăn những món đơn giản thôn quê, mặc vải thô, nhưng ít ra nàng không bị đói, bị lạnh, hơn nữa bây giờ có người giúp nàng làm việc, ít nhất trước mắt nàng coi như vừa lòng cuộc sống bây giờ.

Nàng vốn không lo nghĩ gì, nhưng lời Thu Hương nói làm nàng không thể không nghĩ. Nếu thực như Thu Hương nói, Gia Cát Diệp vẫn có cảm tình đối với nàng, vậy nàng nên làm gì bây giờ?

4 năm trước nàng từ chối hắn, 4 năm sau nàng còn có thể nói không với hắn sao? Nếu hắn không làm ra chuyện quá đáng như vậy với nàng, nàng chắc sẽ suy nghĩ mà nhận lời hắn đi?

Trước kia, nàng không hiểu chuyện, khinh hắn là nô tài, bây giờ nàng đã không để ý điều này nữa, nếu hắn lại theo đuổi nàng, chắc nàng sẽ chịu..

Cái “chắc sẽ” này vẫn còn nhiều thứ để suy nghĩ, bởi vì nàng không thể dễ dàng bỏ qua những việc hắn làm với nàng và nhà họ Phương…… Vả lại, nàng không chắc hắn còn cảm tình với mình không, 4 năm có thể thay đổi rất nhiều việc, lòng người dễ đổi, cho dù trước kia hắn thực lòng thích nàng, mấy năm sau, nàng làm sao biết được hắn có thích người khác không?

Tuy nói người xinh đẹp như nàng rất khó gặp, nhưng nếu hắn thay lòng, dù thần tiên cũng không cản được…… Đến cùng Gia Cát Diệp còn thích nàng không? Loại chuyện này nàng không thể bơ mặt đi hỏi hắn, chỉ có thể ngầm hỏi thăm người khác xem.

Phương Hoán Thanh thừa dịp Gia Cát Diệp còn chưa trở về, nàng bê chậu nước, cầm khăn lau bước vào phòng hắn.

Nàng tính đem phòng hắn quét dọn một lần, xem có thể moi ra vài “vật chứng” chứng minh hắn đối với nàng tình cũ khó quên hay không.

Dưới gối không, trên giường không, trong tủ quần áo cũng không, cả ngăn tủ cũng không, chỗ có thể tìm đã tìm hết, vẫn không thấy thứ gì đáng nghi, vì thế nàng dời mục tiêu sang thư phòng của hắn.

Tìm lại tìm, lật lại lật, cuối cùng, trời cao không phụ lòng người, nàng tìm được một cái hộp đáng nghi.

Cái hộp đỏ thắm này rất giống dùng để chứa trang sức, nam giới như Gia Cát Diệp sao lại có đồ của nữ giới? Hộp này chắc chắn có vấn đề.

Nàng thực cẩn thận mở hộp, bên trong có thứ nàng thấy quen quen.

A! Đây không phải trâm cài đầu của nàng sao?

Phương Hoán Thanh lấy trâm ra xem kỹ, nàng chắc chắn chiếc trâm phượng vàng này là thứ nàng đánh mất trước đây. Nàng nhớ rõ là do vô ý đánh rơi lúc cùng Gia Cát Diệp cưỡi ngựa ra ngoài thành, vì chiếc trâm phượng này rất đẹp, nàng tiếc suốt mấy ngày đâu.

Bây giờ sự việc rõ ràng, thì ra trâm không phải do nàng đánh rơi mà là bị người cầm.

“Đáng giận Gia Cát Diệp, thì ra là chuyện tốt ngươi làm.” Phương Hoán Thanh đem trâm nắm trong tay, không biết nên vui hay buồn.

Không ngờ Gia Cát Diệp dám lấy đi thứ nàng thích, còn cất giấu cẩn thận, dụng ý của hắn đã rõ, không phải sao? Nếu hắn hận nàng, sớm bẻ gẫy trâm mới đúng, thực đúng như Thu Hương nói, hắn thực còn cảm tình với nàng.

Phương Hoán Thanh nắm chặt cây trâm, trong lòng có chút chua sót cũng có rất nhiều ngọt ngào.

“Công tử, mừng cậu trở về!”

“Ừm.” Gia Cát Diệp buồn bực nhìn Phương Hoán Thanh lúc này đang đứng trước cổng chờ đón mình trở về.

Ngày đặc biệt gì sao? Nếu không sao Phương Hoán Thanh lại chờ hắn về được? Ân cần với người mình ghét không phải kiểu cách của Phương Hoán Thanh.

“Công tử vất vả!” Không thèm để ý ánh mắt hoang mang của Gia Cát Diệp, Phương Hoán Thanh lại nói thật ngọt ngào: “Nô tỳ đã chuẩn bị rượu ngon thịt béo, mời công tử dùng.”

Còn chuẩn bị cho hắn rượu thịt? Xem ra không chỉ hôm nay mới đặc biệt, có lẽ ngày mai mặt trời sẽ mọc đằng tây.

Gia Cát Diệp nghi ngờ nhìn Phương Hoán Thanh vào phòng ăn, khi thấy trên bàn bày rượu thịt phong phú, nghi hoặc trong lòng hắn bùng nổ.

“Phương Hoán Thanh, hôm nay cô bị bệnh hả?” Hắn nhịn không được hỏi.

“Công tử thật đáng ghét! Sao cậu nói như vậy được?” Phương Hoán Thanh cười duyên, nũng nịu.”Hầu hạ công tử là việc của nô tỳ nha! Công tử, cậu mau ngồi xuống nếm thử, món này là sườn bì, là em nhờ Quách đại nương chỉ cách làm, còn nữa, món tôm hấp này cũng vậy.

Đây là lần đầu tiên em vào bếp, không biết công tử ăn vừa miệng không, công tử cậu thử xem, nếu không hài lòng phải nói em biết đó, để lần sau em làm cho công tử ăn vừa miệng hơn.”

Gia Cát Diệp nhìn nàng, sau đó ngồi xuống.

“Công tử, mời dùng.”

Phương Hoán Thanh gắp 1 miếng sườn bì bỏ vào chén hắn.

Nàng chờ mong nhìn hắn cắn 1 miếng.”Công tử, ăn ngon không?”

“Cũng không tệ lắm.” Gia Cát Diệp buông chén đũa, nhìn chằm chằm nàng, “Nói đi! Lần này cô lại muốn gì?”

“Muốn gì cơ?” Phương Hoán Thanh đứng hình.” Nô tỳ chẳng

muốn gì, chỉ muốn cho công tử vui vẻ 1 chút.”

“Thật sao?” ánh mắt Gia Cát Diệp tràn ngập nghi ngờ.(O.o)

“Đương nhiên là thật!” Phương Hoán Thanh nổi giận.”Ngươi nghi ngờ ta sao? Thế nào? Ta không thể đối xử với ngươi tốt 1 chút a? Ngươi muốn ta chán ghét ngươi ngươi mới vui vẻ, đúng không?”

Đáng giận! Tức chết nàng! Nếu không vì hắn đối với nàng tình cũ khó quên, nàng đã mặc xác hắn rồi.

Nàng thực cảm động tấm lòng hắn đối với mình cho nên mới làm chút việc cho hắn vui, không ngờ là nàng lấy làm việc rỗi hơi: Hắn không biết ơn thì thôi, lại còn hoài nghi nàng, đã vậy nàng vào phòng bếp cả buổi vì cái gì a? Hắn thực sự rất vô lương tâm !

“Ta chỉ là cảm thấy lạ, không phải cô rất chán ghét ta sao? Sao tự nhiên lại vô duyên vô cớ thay đổi?”

Khi Phương Hoán Thanh nổi giận đùng đùng, Gia Cát Diệp ngược lại rất bình tĩnh.

“Ngươi không thích ta đối xử tốt với ngươi sao? Nói dối!”

Phương Hoán Thanh đem trâm phượng dằn mạnh trên bàn, Gia Cát Diệp vừa nhìn sắc mặt liền đổi.

“Ngươi xem đây là cái gì? Đây là trâm cài đầu của ta nha, ngươi nói xem, sao ngươi có nó?” Nàng lớn tiếng.

“Cô lục soát thư phòng của ta?” Gia Cát Diệp mắt lạnh nhìn nàng.

“Ta đâu có lục soát? Ta là nha hoàn, thay chủ quét dọn phòng là việc của ta, ta chỉ vô ý tìm được.” Nàng nói đúng lý hợp tình.

Gia Cát Diệp liếc xéo nàng 1 cái, bình tĩnh nói: “Cô đã tìm được vậy ta đây liền trả cho cô!”

Phương Hoán Thanh nghe xong giận dữ, “A, ngươi muốn trốn tội sao? Năm đó ngươi trộm đi trâm cài đầu của ta, ngươi không thấy có lỗi với ta sao?”

Gia Cát Diệp mặt không đỏ thở không loạn nói: “Năm đó là ta nhặt được chiếc trâm này, cũng không

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT