|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Lâm An- nhà buôn Lã Nghi Lâm.
Lã Nghi Lâm là người Dương Châu, ở Dương Châu cũng đứng số 1 số 2, ông vừa gặp Gia Cát Diệp đã thích, cho rằng Gia Cát Diệp là người có tài, cần được bồi dưỡng, vì thế đã dẫn hắn về Dương Châu.
Từ đó về sau cuộc đời Gia Cát Diệp thay đổi, Lã Nghi Lâm chỉ có một con nên xem hắn như con mình, cho hắn đi học, để hắn tập võ, còn dạy hắn buôn bán; không đầy 3 năm ngắn ngủi, Gia Cát Diệp liền lột xác thành 1 người khác, hắn không hề là tên Gia Cát Diệp trước kia vừa mù chữ, vừa không biết võ công chỉ có thể làm nô tài mà trở nên có tự tin, có suy nghĩ và quyết đoán, biết mình muốn gì nghĩ gì.
Đối với Gia Cát Diệp mà nói, ân của Lã Nghi Lâm so với trời còn cao, so với biển còn sâu, hắn luôn nghĩ cho dù đời sau thế nào cũng phải đền ân tái sinh của Lã Nghi Lâm, cho dù là hy sinh mạng sống cũng không tiếc.
Nhưng trước khi đền ân Lã Nghi Lâm, hắn có chuyện không làm không được. Hắn xin Lã Nghi Lâm cho hắn về Lâm An mở tiệm. Trước khi tiếp nhận việc làm ăn của Lã Nghi Lâm, hắn muốn luyện bản lĩnh buôn bán ở Lâm An trước, Lã Nghi Lâm biết ý nên cũng không cản, còn cho hắn một số tiền lớn để mở tiệm.
Bây giờ, công sức hắn bỏ ra 1 năm trước đã đơm hoa kết trái, việc làm ăn của 5 cửa hàng hắn mở đều cực tốt, hắn như ý phá đổ nhà họ Phương, những người khinh thường hắn năm đó, giấc mộng lớn nhất của hắn đã trở thành sự thật, đáng lẽ, hắn không còn tiếc nuối mà về thẳng Dương Châu, nhưng không hắn ở lại, không phải vì mình mà vì 1 người con gái.
“Đúng rồi! Huynh đến Lâm An đã 1 năm, huynh không muốn về Dương Châu thăm cha nuôi sao?” Khang Hoằng nhắc Gia Cát Diệp.
“Ta sẽ trở về, nhưng không phải bây giờ.” Bây giờ hắn có chuyện rất quan trọng phải làm, hắn còn chưa rời Lâm An được.
“Ta biết huynh vì sao còn chưa rời Lâm An.” Khang Hoằng nhìn chằm chằm hắn.”Huynh vì Phương Hoán Thanh mà ở lại, đúng không?”
Gia Cát Diệp nhíu nhíu mày.”Làm sao huynh biết Phương Hoán Thanh?”
“Ha ha, bây giờ huynh mới biết ta biết nhiều hiểu rộng tới cỡ nào sao?” Khang Hoằng đắc ý cười.”Là Nguyên đại thúc nói, ông nói hôm nay huynh đến nhà họ Phương để gặp người tình cũ là Phương Hoán Thanh, ổng còn nói huynh muốn Phương Hoán Thanh làm nha hoàn cho huynh, thực sự có chuyện này hả?”
Gia Cát Diệp thầm thở dài. Nguyên Đồng thật là người không giữ được bí mật, nếu không phải ở Lã gia mấy năm ông vẫn chăm sóc hắn, hắn cũng sẽ không dẫn Nguyên Đồng theo đến Lâm An.
” Diệp huynh , huynh nói thế nào ? Là chuyện khó nói, hay……”
“Không cần nói nữa! Phương Hoán Thanh không phải người tình cũ của ta, huynh nếu lại nói như vậy, đừng trách ta tức giận!”
Gia Cát Diệp lộ ra vẻ mặt phiền chán chưa từng thấy mà Khang Hoằng lại cười trộm trong lòng, hắn biết Gia Cát Diệp bị hắn đạp trúng chân đau mới thẹn quá thành giận.
“Đuợc được được, nàng không phải người tình cũ của huynh, nàng là người trước kia huynh yêu, ta nói vậy đúng chứ?” Khang Hoằng cười cười nói.
“Huynh nói gì!” Gia Cát Diệp dùng ánh mắt giết người nhìn Khang Hoằng.
Nhìn hắn tức giận đến sắp phát điên, Khang Hoằng không trêu nữa, thay vẻ mặt đứng đắn.
“Đừng nóng giận, đừng nóng giận, ta không đùa nữa! Chúng ta nói đứng đắn, huynh thật sự hận con bé kia như vậy a? Huynh hận nàng, chỉ phải dùng cách này mới xóa bỏ được sao?”
Gia Cát Diệp yên lặng nhìn về phía chân trời, hắn cũng tự hỏi điều Khang Hoằng đang hỏi.
Hắn không phải quyết tâm không bị sắc đẹp của nàng mê đắm sao? Hắn hận nàng, lẽ ra nên dừng khi Phương Kỉ Lễ suy sụp. Kế hoạch lúc ban đầu chính là phá đổ việc làm ăn nhà họ Phương mà thôi, bây giờ mục đích của hắn đạt được, sao hắn còn muốn Phương Hoán Thanh làm nha hoàn cho mình? Vì sao?
Hắn là người có ân sẽ trả, có thù sẽ báo, bây giờ hắn đã báo thù xong, không phải sao? Vì sao hắn còn muốn dính dáng tới Phương Hoán Thanh? Từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên hắn không thể hiểu mình muốn và đang làm gì.
Tuy rằng Gia Cát Diệp không nói lời nào, Khang Hoằng lại có thể từ ánh mắt, vẻ mặt hắn nhìn ra hắn suy nghĩ cái gì.
Gia Cát Diệp chắc chắn còn yêu Phương Hoán Thanh. Từ hiểu biết của hắn cùng Gia Cát Diệp trong hơn 2 năm, không ai rõ ràng hơn hắn, Gia Cát Diệp hận nhà họ Phương, cũng không người so với hắn rõ ràng hơn, Gia Cát Diệp đối với Phương Hoán Thanh có yêu hận đan xen.
Gia Cát Diệp nếu không thương Phương Hoán Thanh, hắn sẽ không hận nàng, cũng bởi hắn hận nàng, cho nên hắn còn yêu nàng.
Sự thật đã quá rõ ràng, không phải sao? Vì sao Gia Cát Diệp muốn Phương Hoán Thanh làm nha hoàn cho hắn? Trừ bỏ hắn muốn Phương Hoán Thanh nếm thử cái khổ làm người ở, mục đích lớn nhất của hắn là muốn cùng Phương Hoán Thanh ở chung sớm chiều đi? Đúng, đây mới là mục đích thật sự.
“Huynh không nói thì thôi, ta tin huynh biết cân nhắc.” Khang Hoằng cũng không ép Gia Cát Diệp.
Hắn còn không biết Diệp sao? Nếu nguyện ý sẽ nói, nếu không, cho dù đem dao đặt trên cổ, Diệp cũng không mở miệng.
“Đương nhiên.” Gia Cát Diệp thầm thở ra. May mà Khang Hoằng còn cho hắn đường lui, nếu không, hắn cũng không biết nên giải thích chuyện mình và Phương Hoán Thanh thế nào.
“Người ta dù sao cũng là tiểu thư được nuông chiều từ bé, bây giờ từ công chúa thành nha hoàn……” Khang Hoằng lắc đầu giận dữ nói: “Hay thôi đi, đừng ép người quá đáng, huynh không sợ nàng làm loạn lên một trận trời long đất lở sao?”
“Nếu ta sợ sẽ không để nàng đến đây!” Gia Cát Diệp nâng ly rượu, chờ mong, cười.
Hôm sau
“Tiểu thư, cô phải tự chăm sóc mình nha!” Thu Hương khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem đưa tiễn Phương Hoán Thanh, nhìn nàng cứ tưởng về sau 2 người sẽ không được gặp lại nữa.
Phương Hoán Thanh vốn không muốn khóc chút nào, nhưng nhìn Thu Hương khóc thê thảm như vậy, nàng cũng buồn lây.
“Em đừng khóc! Sắp đi làm nha hoàn cho người ta là ta nha, ta cũng chưa khóc, em khóc cái gì mà khóc?”
Thu Hương khóc sướt mướt nói: “Ô…… Người ta thay tiểu thư khổ sở mà! Cô tới bây giờ cũng chưa làm việc nặng gì, em sợ cô sang chỗ Gia Cát Diệp, lỡ đâu bị hắn bắt nạt thì sao bây giờ?”
“Không đâu! Nếu hắn dám đụng đến 1 cọng tóc của ta, ta sẽ lấy mạng hắn!” Phương Hoán Thanh hung hăng nói:”Tuy rằng người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu (ax.. nếu là hiên thấp), hắn muốn ta hầu hạ cũng được, nhưng hắn không thể quá đáng, học trò có thể chết cũng không chịu nhục (..ý là người học thánh hiền coi trọng thanh danh á), nếu hắn nhục nhã ta, vậy chờ xem, ta cũng không dễ chọc!”
“Tiểu thư, cô nói hay quá!” Thu Hương liều mạng vỗ tay.”Vậy em yên lòng, tiểu thư, nếu cô gặp khó khăn gì, nhớ về gọi giúp đỡ nha! Mọi người chắc chắn sẽ nghĩ cách giúp cô.”
“Ta biết, hy vọng ta không cần gọi.”
Phương Hoán Thanh ngoài miệng thì thoải mái, thực ra nàng vẫn cảm thấy lo lắng, đến cùng là may hay rủi, không ai biết được.
Nếu Gia Cát Diệp thật muốn bắt nạt, nàng có thể bình an trở về hay không…… Nàng biết bây giờ lo lắng chuyện này cũng vô dụng, nhưng nàng vẫn lo lắng! Ai kêu bộ dạng nàng quốc sắc thiên hương như vậy, Gia Cát Diệp có lẽ không thể quên tình cảm dành cho nàng nên mới dùng cớ này muốn nàng ở lại bên cạnh hắn. Tình cảnh nàng nguy hiểm như vậy, 1 thiếu nữ như nàng thật có thể xoay sở sao?
“Tiểu thư, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cô phải cố chịu đựng, chỉ cần cố chịu đựng 1 năm,.. 1 năm sau chúng ta không cần sợ Gia Cát Diệp nữa!” Thu Hương thay Phương Hoán Thanh bơm hơi.
“Không cần chờ 1 năm sau, bây giờ ta cũng không sợ hắn!” Phương Hoán Thanh cao ngạo hếch cằm, “Hừ! Hắn nghĩ hắn là ai? Ta liền chơi đùa với hắn 1 năm, cho hắn biết hắn tính sai tới cỡ nào. Hắn muốn ta làm nha hoàn cho hắn, thì ta phải ngoan ngoãn nghe lời sao?
Thu Hương, ta nói em biết, ta sẽ không để hắn vừa lòng đẹp dạ, chỉ cần vào cửa Phủ Gia Cát, ta sẽ nghĩ cách phá đổ việc làm ăn của hắn, gậy ông đập lưng ông; cho dù không phá được, ta cũng sẽ học hết mánh buôn bán của hắn, ta không tin tìm không ra điểm yếu của hắn.
Thu Hương, em chờ xem đi, ta sẽ trả gấp bội nhục nhã lại cho hắn, ta sẽ cho hắn biết nhà họ Phương chúng ta cũng không phải dễ bắt nạt.”
“Tiểu thư, ô~~” Thu Hương xúc động, khóc không ngừng.
Tiểu thư của nàng thật dũng cảm nha! Nàng vẫn nghĩ tiểu thư là 1 cô gái được chiều chuộng nên cái gì cũng không biết, không ngờ nàng sai lầm rồi, tiểu thư nhà nàng dũng cảm hơn bất cứ kẻ nào, ô~~ thật sự quá xúc động!
“Được rồi, ta phải đi!”
Phương Hoán Thanh thong dong xoay người, sau lưng nàng dẫn theo 5 tên nô tài vác mấy túi đựng quần áo.
May mà chỗ Gia Cát Diệp ở cách nhà nàng chỉ có 3 con phố, nếu không nàng phải ngồi xe ngựa đi làm nha hoàn cho hắn.
Đọc tiếp: Đều Là Thiên Kim Chọc Hoạ – Chương 3
”Cái gì, ngươi nói lại ta nghe xem?” giọng Phương Hoán Thanh cao vút.
“Phương cô nương, công tử nhà tôi nói trừ cô ra, những thứ còn lại, dù là người hay đồ đạc cũng không cho mang vào phủ. Nếu cô muốn hỏi gì thì chờ công tử nhà tôi trở về cô lại hỏi hắn đi!” quản gia Nguyên Đồng nói với Phương Hoán Thanh.
“Nhưng đó đều là quần áo của ta, không lẽ ngay cả quần áo mình ta cũng không thể giữ sao?” Phương Hoán Thanh giận dỗi nói.
“Công tử đã dặn trước, hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




