|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thôi. Mà vết thương sao rồi?
- Vết thương gì?- Hắn bất ngờ hỏi làm Nam chẳng kịp hiểu gì hết.
- Kéo ống quần lên mình xem nào.
- Để làm gì.
- Xem vết thương.
- Cậu…
- Cậu tưởng mình bị mù à.
- Vết thương gì vậy Phong.- Băng và Phương đồng thanh.
- À. Hôm qua Nam…
- Không sao đâu, chỉ bị bầm tím chút thôi.- Nam cắt lời hắn.
- Cậu kéo lên đi mình xem thử.- Hắn làm mặt nghiêm.
Nam thấy mặt hắn như vậy cũng không cố né tránh nữa. Vết bầm tím to đùng ngay giữa ống chân Nam hiện ra.
- Vậy mà bảo không sao à, cậu còn cố đứng làm gì ngồi xuống
đi.- Hắn vừa nói vừa vỗ vỗ vào giường mình.
- Không sao đâu mình bôi thuốc rồi, đỡ nhiều rồi.
- Cũng tại mình, do mình hết, do mình mà các cậu bị như vậy.- Phương tự trách
- Cậu đừng tự tránh mình nữa, không phải do cậu đâu.- Băng lên tiếng khuyên Phương.
– Nhưng dù sao cũng do mình mọi người không nói nhiều nữa.- Phương buồn buồn nét mặt.
- Hay khi nào mình xuất viện mình sẽ tự tay nấu một bữa ra trò đãi mọi người được không, coi như quà báo đáp.
- Ừ. Cũng được đó lâu rồi mình chưa ăn những món do cậu nấu, không biết có “ngon” như trước không nhể.- Hắn chọc Phương.
- Nè nè. Không như những lần trước đâu á. Mới chỉ nấu cho cậu ăn có một bữa mà chọc hoài…
- Còn hai cậu thấy thế nào, có tình nguyện làm khách hàng bất đắc dĩ của cô đầu bếp Hà Phương không?
Băng không trả lời chỉ gật đầu nhẹ.
- Cậu nói gì nghiêm trọng vậy! Chắc Phương nấu ăn không đến nỗi như Phong nói chớ?- Nam lên tiếng.
- Thôi không nói nhiều nữa, hôm đó các cậu sẽ biết.- Phương nói vẻ bí hiểm.
—
Vừa vệ sinh xong, hắn và Phương liền bị Băng ép ăn cháo.
- Mình không ăn cái này đâu ngán lắm.- Phương giãy nảy.
- Hay là cậu qua bón cho con heo kia đi.
Phương hất đầu về phía hắn.
Hắn im lặng chẳng nói gì, nhớ lại chuyện hôm qua hắn bỗng thấy khó chịu, mí mắt từ từ hạ xuống, hắn cố hít một hơi thật sâu.
- Cậu định ngủ nữa à, ngồi dậy ăn cháo này
- …
Nè, Phong ngoài dậy ăn cháo.
- Mình không ăn.
Hắn hững hờ đáp.
- Nè ông kia. Công tình Băng nó dậy sớm nấu cho ông mà ông còn làm bộ làm tịch gì nữa hả.
Phương nghe vậy chen vô.
- Nam cậu mua giùm mình ổ bánh mì hay gì đó cũng được, mình không ăn cái này.
- Cậu không thích ăn cháo à.- Nam thắc mắc
- Không.
- Chứ sao…
- Không sao cả.
Phương nhướng cặp chân mày ngờ vực hỏi:
- Nè hai người lại có chuyện gì à.
- Không.- Hắn và Băng cùng lên tiếng.
- Thiệt không đó.- Phương nghi ngờ.
- Mà thôi mình ra ngoài kia dạo chút, nằm hoài gân cốt nhứt mỏi quá.- Phương tìm cớ để cho hai người nói chuyện.
- Để mình đưa cậu đi sẵn tiện mua gì đó cho Phong luôn.
- Ờ.
Phương định từ chối nhưng thấy Nam cũng tội nên đồng ý.
Cốc…cốc…cốc…
- Phương à! Không đi dạo nữa sao?
- Là mình…
– Là mình. Vân Anh đây.
- Vân Anh! Cậu sao?
- Ừ.
- Vào đi.
- Chào mọi người.
- Sao cậu biết mình ở đây?
- À. Nam cho mình biết mọi chuyện rồi.
- Mà sao cậu bị vầy mà hổng nói cho mình tiếng nào hả?
- Thì định nói cậu tới còn gì.
- Giờ cậu thấy khỏe hơn chưa?
- Mình thấy bình thường rồi.- Hắn cười cười.
- Thôi mình đi ra ngoài chút.- Thấy thế Băng đứng dậy lên tiếng.
Rồi quay sang Vân Anh:
- Cậu ngồi chơi.
Ngồi nói chuyện một hồi, hắn và Vân Anh bỗng im lặng một cách lạ thường. Hai người nhìn nhau, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Cô nàng nghĩ bụng” thôi thì nói thẳng tình cảm của mình cho Phong biết xem sao, mong là cậu ấy cho mình cơ hôi”. Còn hắn cũng thầm quyết định một điều gì đó.
- Vân Anh!
- Nè Phong!
Hai người lại lên tiếng cùng lúc.
- Cậu có chuyện gì muốn nói với mình à?
Cô nàng thắc mắc.
- Ờ. Thật ra là mình muốn hỏi cậu một câu này.
- Cậu nói đi, con trai gì mà ấp úng như con gái mới về nhà chồng không bằng.
- Có phải cậu có tình cảm với mình mình không?
- Nếu có thì sao, mà nếu không thì sao?
- Thì cậu trả lời đi đã.
- Mình…có.
- Thật không? Hay chỉ làm hiếu thắng, cảm xúc nhất thời.
- Không. Mình chắc chắn. Mình đã thích cậu từ lâu rồi Phong à.
- Nếu vậy thì cho mình xin lỗi, mình không thể…
- Tại sao chứ? Vì Băng à?
- …
- Cậu có thể cho mình cơ hội được không Phong?
- Vô ích thôi. Mình chẳng có cảm giác gì với cậu ngoài cái gọi là tình bạn cả.
- Trong tim cậu chẳng có chút nào dành cho mình sao, nếu vậy mình đã quá ảo tưởng rồi. Tình bạn… nghe hay thật.
- Mình xin lỗi.
- Cậu không có lỗi gì cả. Thích ai, yêu ai là quyền của cậu.
- Cậu không sao chứ?- Thấy sắc mặt Vân Anh không được tốt hắn liền hỏi.
- Không. Không sao. Thôi mình có việc phải về trước đây, cậu ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe, mau chóng khỏe lại biết chưa.
- Vân Anh…
Nói xong cô nàng vội vàng quay lưng, bóng cô vừa khuất sau cánh cửa thì giọt lệ nóng hổi cũng vừa kịp rơi. Cô hụt hẫng, cô thất vọng, mọi quyết tâm đưa hắn về bên cô giờ như ngọn lửa lụi tàn.
Hắn đâu biết rằng có một người đã nghe tất cả mọi chuyện, ánh mắt khá buồn, chuyện vừa rồi đã làm cô thay đổi quyết định, hít một hơi sâu cô nhẹ nhàng trở ra như chưa có chuyện gì xảy ra.
Giọt lệ đã làm nhòe đi đôi mắt đẹp, bước chân cô run lên từng đợt, tim cô thắt lại, rồi nước mắt cứ thế chảy dài trên đôi gò má cao cao.
Mãi cắm đầu cắm cổ chạy cô không để ý phía trước, cô chỉ nghe tiếng còi xe inh ỏi rồi thấy loáng thoáng một chiếc xe vụt sát qua cô rồi:
Cốp!
Bịch!
Như nửa đêm giật mình khỏi cơn mộng mị, cô bừng tỉnh ngoái đầu lại phía sau:
- Hả? Sao lại là cậu?
Thì ra Trung đang phóng như tên bay thì gặp Vân Anh đang chạy bên trái lòng đường, cậu bóp còi inh ỏi nhưng chẳng thấy cô nàng phản ứng gì cả, đúng lúc đó có một chiếc xe tải chạy vụt qua nên Trung chẳng còn cách nào khác là vừa bóp thắng vừa tấp vô vỉa hè nào ngờ tông ngay cây cột điện đang đứng sừng sững.
- Nè cậu có sao không, để mình gọi taxi đưa cậu đến bệnh viện ha.
- Mình không sao. Mà cậu đi đứng kiểu gì thế hả?
- Mình xin lỗi.
Thấy đôi mắt ươn ướt của cô, cậu hỏi:
- Cậu khóc à?
- Không, không liên quan tới cậu.
- Mà sao cậu lại chạy xuống lòng đường. Cậu có biết nguy hiểm lắm không hả?
- Mình không biết, mình không thấy.
- Không thấy à! Vậy mắt cậu mọc sau mông sao mà không thấy?
- Nè đừng có được nước làm tới. Tui đã xin lỗi rùi mà, cậu còn muốn gì nữa.
- Hôm trước, cậu nói tôi đầu óc treo ngược cành cây nhưng giờ xem ra cậu còn ghê gớm hơn tôi nhiều. Chắc nó đang đi lạc đâu đó trên mặt Trăng nhi?
- Nè tôi không đùa với cậu nhen. Nếu cậu không sao thì tôi đi trước đây.
- Nè khoan đã! Tôi không sao nhưng cái này có sao đấy.
Vừa nói Trung vừa chỉ vào chiếc SH bên cạnh nằm la liệt.
- Sao. Liên quan đến tôi à?
- Ặc ặc ặc, sao lại không liên quan. Cậu làm xe tôi như thế này mà rũ bỏ trách hiệm bỏ đi à.
– Ý cậu là gì nói đi.
- Thì đi cùng tôi tới tiệm sửa xe chứ ý gì.
- Rồi bắt tôi trả tiền sửa xe à.
- Không. Sửa xong cậu mời tôi uống nước xin lỗi là được rồi.
- Chỉ vậy thôi à?
- Ừ. Đơn giản lắm phải không?
- Ừ, nhưng giờ tôi không rảnh.
- Cậu làm gì mà không rảnh, hôm nay là ngày nghỉ đó, đừng có mà trốn tránh trách nhiệm.
- Cái gì mà trách nhiệm, tôi có đụng xe cậu đâu, tự cậu đâm đầu vào cột điện sao lại trách tôi.
- Thì do cậu tôi mới bị như vầy.
- Do tôi à, vậy ai làm chứng.
- Cậu…
- Không có chứ gì, vậy tôi đi đây.
- Vân Anh, cậu…
- Thôi tôi đùa đấy. Hôm khác tôi sẽ đền cậu giờ tôi có việc phải đi, cho tôi xin lỗi nhen.
Nói xong cô nàng vẫy vẫy chiếc taxi đi thẳng. Trước khi đi Trung cũng kịp ghi lại trong tâm trí nụ cười của cô khi cô ngoái đầu nhìn lại. Chẳng biết tại sao mà mỗi lần gặp Trung, Vân Anh luôn có cảm giác là lạ. Nhìn mặt cậu ta là cô lại muốn chọc, mọi buồn phiền lo lắng đều như đều giải tỏa phần nào.
Chị tài xế thấy nơi khóe mắt Vân Anh long lanh rồi như không kìm chế được tuôn trào ra quan tâm hỏi:
- Em sao thế, có chuyền gì buồn à?
- Dạ không.
- Nếu có chuyện gì có thể nói được thì hãy nói cho lòng nhẹ nhõm hơn. Mà biết đâu chị có thể giúp em được gì đó thì sao?
- Em…hức… hức… hức…
Rồi Vân Anh òa khóc nức nở.
- Em hãy khóc đi, đừng ngại, nó sẽ giúp em nhẹ lòng hơn.
Khóc một hồi Vân Anh cũng từ từ kể lại mọi chuyện giữa hắn và cô.
- Em cảm thấy hụt hẫng, thất vọng lắm phải không?
- Vâng, sao chị biết?
- Lúc trước chị cũng yêu một người mà người đó chỉ xem chị là bạn thôi?
- Vậy giờ…
- Giờ mọi chuyện bình thường rồi. Chị và cậu ấy vẫn là bạn, mà còn thân hơn lúc trước nữa. Sau này chị gặp một người khác yêu chị và chị cũng yêu người ấy, giờ chị rất hạnh phúc.
- …
- Vậy nên em đừng buồn. Em hãy kiên nhẫn đợi chuyến xe tình yêu của mình, có thể nó đến sớm đến muộn nhưng quan trọng là em có chọn đúng chuyến xe hợp với mình không, tình yêu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




