watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5169 Lượt

đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau mà.

- …

- Vâng…cảm ơn chị…Giờ em thấy thoải mái hơn rồi.

Ba ngày sau.

Hôm nay, cả hắn và Phương đều đi học lại. Thế nên vừa tới cổng trường thì đám đàn em của Phương đã ầm ĩ, náo động cả lên:

- Chị Phương, chị đã khỏe hẳn chưa zợ

- Chị Phương, thấy thế nào rồi

Bla…bla…bla…

Vì Phương dặn không cho tụi đàn em vào viện thăm nên giờ mới ló mặt ra thì đứa nào đứa nấy hỏi dồn dập làm cô nàng chóng mặt như thấy ngàn ngôi sao bay quanh đầu, triệu thiên thạch lượn trước mặt.

- Im lặng! Tụi bây làm ồn ào quá, để chị ý yên tĩnh chút coi.- Trang, tên đàn em thân cận của Phương lên tiếng.

- Thôi không sao Trang! Cảm ơn mấy em đã quan tâm, chị khỏe rồi.

- Mấy đứa về lớp đi. Đừng gây sự chú ý của người khác nữa.

Chờ đám đàn em đi khỏi Phương ghé tai hỏi Trang:

- Trang nè, chị nhờ việc này chút…bla bla bla

- Vâng, em hiểu rồi.

Vì hắn bị thương chưa lành nên sang nay Nam phải chở hắn đi. Ngoái nhìn thấy vẻ mặt đượm buồn của Nam, hắn hỏi:

- Sao mới sáng nghĩ gì mà sầu đông thế.

- Bình thường như người đi đường mà, mình có buồn gì đâu.

- Thật không?

- Thật.

- Chuyện cậu và Phương tiến triển đến đâu rồi.

- Vẫn vậy.

- Sao lại vẫn vậy.

- Thì vẫn dậm chân tại chỗ mà.

- Nhưng gần đây cậu tiếp xúc nhiều hơn với Phương mà.

- Biết là vậy. Nhưng cô nàng khó quá.

- Thấy Phương cũng bình thường mà, có gì khó đâu. Cậu cố tìm hiểu đi.

- Mình có cảm giác là hình như Phương thích…

Bíp…Bíp…Bíp…

Cùng lúc đó tiếng còi xe tải kêu ré inh tai nhứt óc cướp đi chữ cuối trước vành tai hắn.
Hắn bị tiếng còi xe kêu gào thiếu điều muốn lủng màng nhỉ, không nghe Nam nói gì nên hỏi lại.

- Nãy cậu nói hình như Phương gì cơ.

- Không có gì, chỉ nói cô nàng chắc thích hoa nhỉ?- Nam tặc lưỡi nói sang chuyện khác nhưng chủ đề vẫn xoay quay Phương.

- Ờ, Phương rất thích hoa lan.

- Sao cậu biết?

- Thì mình là bạn thân cậu ấy mà chẳng lẽ không biết.

- Ừ, mà sao mấy ngày nay mình thấy cậu tỏ vẻ thờ ơ với Băng thế.- Nam đổi chủ đề.

- …

- Nè, có nghe mình nói không đấy.

- Có.

- Vậy sao không trả lời?

- Mình với Băng vẫn bình thường mà.

- Cậu đừng có múa rìu qua mắt thợ. Ngay từ buổi sáng, hôm cậu vừa nhập viện đến giờ thì thái độ của cậu đối với Băng rất khác rồi.

- Khác thế nào?

- Này nhé, sáng hôm đó Băng bỏ công sức nấu cháo cho cậu mà cậu lại viện cớ không thích ăn cháo rồi bảo mình đi mua thứ khác cậu ăn. Rồi cô ấy gọt táo cho cậu, cậu không nhận mà cầm nguyên trái quay mặt ra chỗ khác ăn, cậu tránh mặt cô ấy, rồi…

- Thôi… cảm ơn cậu đã quan tâm, giữa mình và Băng không có chuyện gì đâu.

- Mình là bạn cậu có gì chia sẻ được thì hãy nói ra, có khi mình giúp được cũng nên. Mà nếu ngoài khả năng của mình thì có khi nói ra cậu nhẹ lòng hơn đấy.

- Nam, cảm ơn cậu.

Hắn nói nhỏ ngược chiều ngọn gió.

- Phong nè! cậu biết vì sao Thy bắt cóc Phương không?

- Không, mình cũng không rõ.

- Hay là cạnh tranh quyền lực nhỉ?

- Ừ, cũng có thể lắm, đằng nào Phương cũng là chị hai trong trường nên không tránh khỏi những chuyện này.

- Ờ, chắc vậy.
10h40 ngay tại sân sau trường.

- Sao, đồng ý không?

Phương lạnh lùng.

- Ok. Tưởng tao sợ mày chắc.

Thy câng câng vẻ mặt hiếu chiến.

Thì ra trước đó, Phương nhờ đàn em bí mật đưa thư cho Thy. nội dung đại loại là muốn giải quyết tất cả mọi chuyện ngay tại sân sau, một đấu một, không kéo đàn em vào.

- Thế thì nhào vô.

Phương vẫn bình thản.

Phương chưa nói hết, ả đã nhanh như cắt chạy nhanh tới tung cú song phi, nhưng Phương đã nhanh nhẹn né tránh, nên nhớ rằng tay Phương vẫn bị thương chưa lành. Tiếp đó ả xoay người tung cú quét ngang nhằm làm ngã chân trụ Phương nhưng một lần nữa ả lại ra đòn hụt. Tức khí, ả xông lên tung cú móc từ ngoài vào, nhưng đó chỉ là đòn giả, bởi lẽ cùng lúc đó ả vung chân đạp vào đầu gối Phương. Phương nãy giờ vẫn chưa ra đòn, cô chỉ né tránh, Thy ra đòn tất nhiên cô nàng biết rõ mục đích của ả nên vừa cúi người hạ trọng tâm vừa đá quét chân ả Thy. Bị đòn đau ả tiếp tục xông lên nhưng vừa nhúc nhích đã bị Phương tung cú đấm uy lực nhanh như cắt vào mặt. Tiếp sau đó cú bay người tuyệt đẹp móc vào cổ ả Thy được Phương tung ra, nhưng ả cũng nhanh nhen giơ tay lên đỡ, việc đó đồng nghĩa với việc ả bị thương nơi cách tay và người loạng choạng té ra phía sau.

“Tiệt quyền đạo”- Ả thầm nghĩ.

Lúc trước, ả có xem một người đánh tiệt quyền đạo rồi, nó là môn võ do Lý Tiểu Long sáng lập. Một môn võ kết hợp từ nhiều loại võ thuật khác nhau như karate, taewondo, judo, ushu, quyền anh,…Môn này toàn đánh vào những chỗ hiểm như mắt, miệng, cổ, mặt nên người chịu đòn thường bị thương rất nặng.

May cho ả, Phương chỉ mới học và áp dụng những kĩ thuật căn bản của tiệt quyền đạo. Với lại tay cô còn bị thương nên không thuận lợi khi ra đòn nếu không thì ả đã sớm đi gặp chị Hà anh Bá rồi. Đây có thể xem là tuyệt chiêu mà trước giờ Phương chưa hề sử dụng lần sao.

- Chịu thua chưa?

Phương gằng từng tiếng

- Mơ à?- Ả không phục.

Dù biết Tiệt quyền đạo lợi hại như thế nào nhưng lúc này mà chịu thua thì khác nào nhận mình kém cỏi, thử hỏi sau này dám nhìn mặt tụi đàn em nữa. Nghĩ thế nên ả bật dậy định tung cú móc chân vòng cầu nhưng vừa định giơ chân lên lại bị Phương kê chân ngay đầu gối cản lại, thất thế chưa kịp nghĩ cách hóa giải thì ả đã dính cú móc chân ngay mặt, ả ngã xuống máu từ miệng từ từ chảy dài.

- Muốn đấu tiếp rồi chịu vài đường dao lam trên mặt hay ngoan ngoãn im lặng ở cái trường này, chọn đi.

Phương nói mà mặt không chút cảm xúc.

Dù thế nào đi chăng nữa thì Thy cũng là con gái, nhan sắc đối với ả rất quan trọng nên ả đành gật đầu chịu thua.

Xong việc, Phương quay đi. Nhưng trước khi vào lớp, cô nàng còn quay lại nói một câu làm ả Thy mừng như bắt được vàng:

- Tôi không thích Nam, vì vậy đừng có vì mấy lí do trẻ con mà làm mấy chuyện hồ đồ. Cô thích Nam thì cứ việc, đừng lo tôi sẽ giành với cô, từ nay chú ý những việc mình làm đi không thì hậu quả gì cô biết rồi đấy. Tôi nghĩ Nam chắc sẽ không thích một cô gái mà suốt ngày âm mưu này nọ, rồi thủ đoạn đầy mình đâu.

Tại sao Phương lại tha cho Thy, một kẻ xảo quyệt, mưu mô đây mình?

Điều gì đã khiến Phương khoan dung với kẻ thù mình?

Thật sự, Phương chẳng có chút cảm giác nào với Nam ngoại trừ cái gọi là tình bạn mới nhen nhóm. Cô cũng nhân cơ hội này cắt đuôi Nam, và cô nàng cũng hy vọng sức mạnh của tình yêu có thể làm Thy thay đổi.

Nhưng tại sao Phương làm tất cả những điều đó, rốt cục là vì cái gì?

Reng! Reng! Reng!

Tiếng chuông quen thuộc đã làm thức giấc đám học sinh chờ đợi giây phút tự do. Mới nghe tiếng reng reng reng quen thuộc thì những cái đầu đang mơ mơ màng màng vội thoát khỏi giấc mộng, tỉnh táo hẳn ra, những đôi mắt lim dim ngay lập tức mở to hết cỡ, rồi tiếp theo đó là những tiếng hú như những con khỉ trong công viên sổ lồng. Rồi tiếng cười nói vui vẻ, tiếng gọi nhau í ới, …hòa lẫn vào nhau tạo thành một âm thanh hỗn tạp, cảnh tượng nhốn nháo vô cùng.

Buổi học ì ạch trôi qua trong không khí chẳng mấy vui vẻ giữa hắn và Băng, hắn vẫn tỏ ra lạnh lùng, thờ ơ với Băng, còn cô nàng lại chẳng hiểu lí do gì mà thái độ của hắn như vậy. Khi Băng hỏi lý do thì hắn im lặng, nhưng thực tình hắn lại muốn cô nói ra tất cả mọi chuyện mặc dù hắn không hỏi. Mấy ngày nay, lòng dạ bứt rứt không yên, những lời đó lúc nào cũng văng vẳng bên tai hắn làm hắn thất vọng vô cùng, hắn không tin Băng là người như vậy nhưng chính miệng Băng nói ra thì không muốn tin cũng không được.

- Phương!

Phương quay sang thì thấy Nam đang đứng nhìn mình vẫy tay.

- Cậu à…? Sao…có chuyện gì?

- Mình có chuyện muốn nói với cậu…chỉ một lát thôi.

- Thôi được rồi.

Chờ đám học sinh ra khỏi phòng hết, Phương nói:

- Có chuyền gì tìm tôi, cậu nói đi.

- Mình vào thẳng vấn đề luôn…ý mình…là…mình định nói…

- Nè, cậu có định nói không hả? Chuyện gì mà ấp a ấp úng như gà mắc tóc thế hả?

- Mình muốn nói là mình thích cậu.

Nam nhắm mắt nói một mạch.

- Rồi sao nữa.

Phương vẫn bình thản.

- Hết. Mình nói xong rồi.

- Cậu nói xong rồi, vậy thì tôi về được rồi chứ?

- Khoan đã! Cậu không có chút cảm giác khi mình nói câu đó à?

- Không.

- Vậy tức là cậu không có cảm giác gì với mình sao?

- Uhm.

- Vậy cậu có thể cho mình một cơ hội không? Mình tin mình sẽ làm cậu suy nghĩ lại.

- Vô ích thôi.

- Tại sao?

- Đừng hỏi tại sao. Mà tôi cũng chẳng có nghĩa vụ phải trả lời câu trả lời đó.

- Còn câu này, mình muốn hỏi cậu luôn.

- Nói đi.

- Đó là…Có phải cậu thích Phong rồi không?

Phương quay mặt định bước đi thì đôi chân chợt khựng lại khi nghe Nam hỏi câu đó.

- …

- Mình nói đúng phải không?

- Không liên quan tới cậu.

- Vậy là mình có câu trả lời rồi.

- Cậu nhiều chuyện quá rồi đấy.

- Ok. Cứ cho là mình nhiều chuyện đi…Nhưng tại sao

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT