|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cậu thích Phong mà không nói cho Phong biết tình cảm của mình. Cậu định giấu tới bao giờ hả?
- …
- Cậu nói đi chứ?
- Đúng! Tôi thích Phong đấy, tôi thích Phong trước Băng kia. Cậu bảo tôi nói ra sao, sao cậu không nghĩ nếu tôi nói ra thì mối quan hệ giữa tôi và Phong như thế nào, tốt hơn hay xấu đi, cậu nên biết rằng Phong chỉ xem tôi là một người bạn thân không hơn không kém. Nếu nói ra thì tình bạn bao lâu nay của tôi và Băng sẽ ra sao khi Băng biết chuyện đó hả?
- Nhưng cậu giấu tình cảm một mình như thế sẽ càng làm cậu đau khổ hơn mà thôi.
- Cậu nói hay lắm. Vậy cậu còn cách giải quyết nào hay hơn không?
- Mình…
- Không chứ gì. Vậy từ nay đừng bao giờ nhắc tới chuyện này nữa. Sẽ làm mọi chuyện rắc rối hơn mà thôi, cậu nhớ lấy.
- Cậu biết Phong không thích cậu, vậy sao cậu không cho mình cơ hội chứ?
- Tôi không thích.
- Mình có gì thua kém Phong nào, cậu nói đi, vì cậu mình có thể làm tất cả.
- Người ta đến với nhau nhờ duyên, yêu nhau bởi nợ và chia ly do phận, nếu đã là duyên phận thì có tránh cũng không được, có cưỡng cũng không qua.
- Cái gì mà duyên duyên phận phận chứ, thời đại này là thời đại nào rồi mà cậu còn có tư tưởng đó hả. Cậu nên nhớ rằng hạnh phúc là đấu tranh, chứ không phải ngồi chờ cái duyên cái phận tới mà được đâu.
- Cậu không phải tôi, tôi không phải cậu, mỗi người có cách nghĩ, quan điểm khác nhau vì vậy đừng bao giờ áp đặt suy nghĩ của mình vào ý nghĩ của người khác. Có thể cậu nói đúng nhưng tôi không muốn giành lấy hạnh phúc của người khác làm của riêng mình, huống hồ chi người đó là bạn thân tôi.
- Cậu đã nói vậy, thôi thì mình cũng chẳng biết nói gì hơn nữa.
- Không còn chuyện gì nữa tôi về đây.
- Này Phương.
- Gì nữa?
- Cậu có thể cho mình theo xe về được không, nãy mình bảo Phong về trước nên…
Định gật đầu nhưng nghĩ lại cô nàng vội từ chối:
- Thế thì cậu bắt taxi mà về. Tôi có việc phải làm nữa nên tôi đi trước đây.
Cuộc nói chuyện diễn ra ngắn ngủi khi sân trường gần như vắng bóng người nhưng tình cờ thay có người đã vô tình nghe thấy cuộc nói chuyên của hai người.
- Nè Phong. Ghé qua chỗ kia kiếm cái gì đó bỏ bụng đi. Mình đói rồi.- Nam kéo kéo áo hắn.
- Thôi mua về nhà ăn nghỉ ngơi chút rồi qua quán luôn, chứ ăn ở đó đông người ồn ào mệt lắm.
- Ừ, vậy cũng được.
- Mà giữa cậu và Băng có chuyện gì vậy? Sao mấy ngày nay hai người thờ ơ, lạnh nhạt với nhau vậy?
- Cậu không cần bận tâm đến những chuyện đó đâu.
- Không quan tâm ư? Vậy cậu có xem mình là bạn thân không hả?
- Cái đó cậu đã rõ câu trả lời. Hỏi mình nữa làm gì?
- Ok. Nếu đã xem mình là bạn thân vậy sao cậu không chia sẻ với mình. Giấu trong lòng để làm gì, cậu cứ im im như vậy thì nỗi buồn của cậu đó nó sẽ đẻ lãi mẹ, lãi con rồi cậu càng ngày càng thấy lòng mình khó chịu, bực bội hơi thôi. Mà quan trọng là chẳng giải quyết được gì cả.
- …
- Cậu nói gì đi chứ… mình đã không xen vào chuyện của cậu là để hai người tự giải quyết nhưng giờ mình thấy tình trạng càng ngày càng tệ đi…
- Thôi được rồi…mình cũng không muốn giấu cậu làm gì nữa.
Tiếp đó hắn kể mọi việc cho Nam nghe.
- Vậy giờ cậu tính sao?
- Mình cũng không biết nữa.
- Nhưng có chắc là cậu không nghe lầm không, biết đâu…
- Chính tai mình nghe thấy từng chữ, từng tiếng phát ra từ miệng Băng, vả lại cậu cũng thấy thái độ của Băng đối với mình trong mấy hôm vừa qua rồi đấy.
Nói đến đây hắn tim hắn khẽ thắt lại:
- Mình thì không có cảm giác như thế. Mình tin Băng không phải là loại người như vậy. Đôi lúc mình thấy như vậy, nghe như thế nhưng thật ra không phải đâu. Mình nghĩ cậu và Băng phải nhanh chóng gặp nhau bày tỏ những khuất mắc để mọi chuyện được rõ rang. Chứ cứ dần dà cái kiểu này chỉ làm tổn thương nhau thôi.
- Mình cũng định vậy, nhưng …
- Cậu sợ Băng gật đầu khi cậu hỏi có thật là cô ấy yêu người khác chứ gì, nếu cậu nghĩ vậy thì càng nên sớm nói rõ với nhau hơn.
- Ừ, mình sẽ làm theo lời cậu xem sao.
Nam buồn cho hắn, nhưng nghĩ đến mình càng sầu thêm. Tương tư Phương đã lâu, cũng tìm cách tiếp cận cô nàng rồi cuối cùng lại bị từ chối thẳng thừng. Biết Phương thích hắn nhưng Nam vẫn mong một ngày nào đó hình bóng hắn sẽ nhỏ dần trong tim cô và cậu hy vọng mình có thể chiếm lĩnh trái tim đó mặc dù cậu biết là rất khó khăn.
p/s: hãy chia sẻ truyện này với bạn bè nếu bạn thấy thik
Chiều nay quán khá đông nên ai nấy đều đều làm việc thở không ra hơi. Chắc tại cái nắng như thiêu đốt của Sài Gòn đã buộc họ vội vã kéo nhau vào quán nghỉ ngơi. Người thì dán mắt vào laptop, người thì dưa lê dưa chuột cười nói rôm rả, người thì tờ báo trên tay, người thì chăm chú lên màn hình ipad, người thì trầm ngâm bên ly cà phê mát lạnh,…Mỗi người một tư thế, một cách hưởng thụ riêng khi bước vào quán này. Nhưng giữa họ vẫn có một điểm chung đó là tìm cái bình yên, cái nhẹ nhàng, thanh thản nơi đây khi mà cuộc sống xô bồ, ồn ào, vội vã đang ngày càng khiến họ cảm thấy mệt mỏi.
Cơn mưa quen thuộc bất chợt kéo đến vội vã, và cuốn đi bao lớp bụi đường của thành phố. Nhưng nó không xóa tan đi được lớp bụi bẩn bám đầy trong lòng hắn. Những cơn mưa chỉ toàn gợi cho hắn nhớ lại những kỉ niệm buồn, những kí ức đau lòng, những điều mà hắn cố quên, những thứ đã thuộc về quá khứ, và cả những việc đang xảy ra ở hiện tại.
- Nè Phong! Hình như giữa anh chàng Duy và cô nàng Như có tiến triển rồi đấy.
- Ờ, mình cũng thấy họ xứng đôi đó.
- Nhưng có lẽ Duy cần nhiều thời gian đấy.
- Ờ, mình cũng không biết nữa.
- Mà cậu lo cho mình trước đi rồi hãy quan tâm chuyện người khác.
- Hazzzz…hết rồi.- Nam thở dài lắc đầu ngao ngán
- Sao, bỏ cuộc rồi à?
- Mình thì chưa nhưng cô nàng đã thẳng thừng từ chối rồi.
- Hả, vậy cậu đã nói với Phương rồi à?
- Ừ.
– Trời! Sao cậu vội quá vậy. Ông bà ta đã dạy dục tốc bất đạt mà không nghe.
- Nhưng mình không bỏ cuộc đâu.
- Ờ. Cứ từ từ! Cậu đừng vội.
Kết thúc buổi làm việc mệt nhọc, hắn vừa dắt xe ra cổng đã nghe Nam ghé tai nói:
- Phong chờ mình chút nhen, mình đi “giải quyết nỗi buồn” chút, tự nhiên đau thế này.
Nam vừa nói vừa quay đầu chạy vội vào quán.
- Này này, nhanh nhanh chút nhen
Hắn thấy cái dáng Nam chạy mà buồn cười
Buổi tối từ ngoài nhìn vào thấy quán khá đẹp, nhiều sắc màu lung lung nhưng không quá rạng rỡ lắm- một vẻ đẹp nhẹ nhàng, lãng mạn.
—
Kết thúc! Hết rồi ư? Mấy ngày nay Trung luôn tự hỏi bản thân như vậy. Cậu rất đau, nhưng cậu cũng biết rõ là Băng còn đau hơn cậu nhiều. Thời gian qua, cậu cảm thấy chán chường, mệt mỏi. Cậu không muốn đến trường, cậu sợ thấy Băng. Cậu đang cố quên hình bóng người con gái ấy nhưng tại sao giấc ngủ nào cô cũng hiện về trong tiềm thức cậu thế? Tại sao không thể quên được cơ chứ? Tại sao cậu càng cố quên lại càng nhớ?
Một mình trên con đường vắng với nỗi cô đơn bao quanh, chợt cậu lại nghĩ về Vân Anh, nhớ lại mấy lần đụng mặt cô nàng chợt cậu bậc cười khe khẽ.
- Á!!!!!
Tiếng hét thất thanh của cô gái kéo Trung trở về thực tại.
Trung giật mình quay sang nơi vừa phát ra tiếng hét.
- Hả lại là cậu à.- Cả hai cùng đồng thanh.
- Sao cậu lúc nào cũng theo ám tui hết vậy.- Vân Anh chống nạnh nhíu mày.
- Nè cho cậu nói lại lần nữa đó. Ai ám ai chứ? Đúng là đồ…
- Đồ gì.
- Đồ con gái.
- Xí…nói vậy cũng nói… Bộ tui là con trai chắc?
- Mà sao cậu lại lang thang một mình ở đây vậy.- Cô nàng tò mò hỏi.
- …
– Nè, cậu có nghe không hả?
- Chỉ đi dạo chút thôi.
- Đi dạo? Sao không rủ ai đi cùng mà đi một mình vậy?
- Có ai đâu mà rủ. Với lại mình cần yên tĩnh chút.
- Sao…Có chuyện gì buồn phải không?
- Nè Vân Anh! Nếu cậu muốn quên đi một người cậu sẽ làm gì? Mà không phải. Ý mình là phải làm gì để hình bóng người ấy nhạt nhòa đi không?
- Cậu đang thất tình à?
- Có thể xem như vậy.
Nghe Trung nói thế, cô cười mà ho sặc sụa. Định bụng sẽ chọc anh chàng này, nhưng thoáng thấy bộ dạng sầu não của Trung cô cũng chẳng còn tâm trang để đùa nữa nên cau mày hỏi lại:
- Có phải hình bóng của người ấy quá lớn đến nỗi mỗi hành động, mỗi việc làm của cậu đều đều tồn tại trong suy nghĩ của cậu không?
- Ừ.
- Có phải cậu càng cố quên thì lại càng nhớ không?
- Ừ.
- Vậy chỉ còn một cách thôi Trung à!
- Cậu có cách à? Cách gì? Cậu nói gì?
- Đó là, cậu hãy cố nhớ thay vì cố quên. Hãy cố gắng nghĩ tới cô ấy mọi nơi mọi lúc, rồi đến lúc nào đó cậu sẽ cảm thấy mọi thứ bình thường lại thôi.
- Cố nhớ để cố quên ư? Nghe có vẻ nghịch lý ý nhỉ?
- Ừ, nhưng nó lại đúng trong trường hợp cậu đấy.
- Vậy à. cảm ơn cậu, mình sẽ thử xem sao.
- Cậu sẽ làm được thôi…không có gì nữa mình đi trước đây.
- Uhm, này…chờ chút đã.
- Gì nữa ông?
- Đền bù thiệt hại đi chớ.
- Thiệt hại gì cơ?
- Nè cậu quên rồi à…thế để mình nhắc cho cậu nhớ.
Bla…bla…bla
- Sao…nhớ rồi chứ gì?
- Ừ, mà đâu liên quan gì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




