watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2501 Lượt

Chẳng lẽ, chẳng lẽ dọc theo đường đụng phải những người đó cũng bởi vì biết chuyện này rồi nên mới cười khúc khích như vậy?

Hi Khang cảm giác da đầu từng đợt tê dại, giấu đầu hở đuôi hỏi một câu: “Bác ơi, lời của bác là có ý gì?”

Ông chủ cười ha ha một tiếng: “Hi Khang, cậu không nên giấu nữa, chúng tôi cũng biết cả rồi.”

Cũng…cũng biết rồi? Hi Khang lảo đảo một phen, những người bên cạnh tốt bụng đỡ lấy anh, “Coi chừng, sữa rất nóng, đừng có làm đổ đấy.”

Bác Lý đi mua hàng sớm cũng quan tâm một câu, “Kìa, Hi Khang đỏ mặt rồi, không tốt đâu? Ai nha, không cần vội, các cậu nhịn đến lên đại học mới bắt đầu yêu đã rất khó khăn rồi.”

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta cũng nghĩ rằng hai đứa sẽ yêu sớm hơn cơ, ai biết hai đứa có thể nhịn như vậy, nhịn đến bây giờ mới nói.” Cô Lưu* phụ họa.

0

Lại thêm một trận tám nhảm, “Nhưng mà Hi Khang à, hai đứa như vậy, sao mà không cùng một trường học vậy?”

“A, chuyện này, chết, không đi nhanh sữa sẽ lạnh hết, cháu về trước đây.” Hi Khang mang theo khuôn mặt đỏ đến độ sắp rỉ máu chạy trối chết, trở về nhất định phải điều tra xem nhà Tiểu Trư có bị đặt máy nghe trộm hay không, sao mà qua một đêm mà ai cũng biết vậy? Còn nữa, có ra khỏi cửa cũng nhất định phải kéo Tiểu Trư đi cùng, nào có đạo lý ở đâu mà hai người yêu nhau lại để cho một mình anh chịu trận?.

Máy nghe trộm dĩ nhiên tìm không được, Hi Khang ra cửa cũng quên không gọi Tiểu Trư. Sau lần đầu tiên xác lập quan hệ cùng Tiểu Trư ra cửa, hai người còn ngại ngùng chưa muốn thể hiện cho ngoài biết, khoảng cách giữa nhau là 10 centimet ý tứ ý tứ.

Mọi người nhìn thấy…

Hoặc mỉm cười, “Chúc mừng hai người!”

Hoặc cười giả tạo, “Tôi sớm biết các cậu ở chung với nhau mà, he he!”

Hoặc cười trộm, “Hi Khang lúc tỏ tình rất to nha.”

Chính là không ai sợ hãi, kinh ngạc, hoặc ngạc nhiên. Thật giống như người nào cũng cho rằng bọn họ là một đôi rất đẹp. Ngay cả cậu nhóc Tiểu Minh mới mười tuổi sống dưới nhà Hi Khang cũng vui vẻ nói một câu, “Anh nói chị là con heo nhỏ, chị nói anh là cám heo, heo ăn cám heo, cám heo nuôi heo. Ha ha, sau này nhà bọn họ sẽ gọi là chuồng heo, bọn họ sinh em bé sẽ gọi là heo, ha ha!”

Tiểu Trư vừa thẹn vừa tức, Hi Khang đã được chứng kiến trước một hồi, có chuẩn bị tư tưởng đầy đủ, cũng là coi như trấn tĩnh, nhẹ nhàng đá Tiểu Minh một cái, “Nói hưu nói vượn!” Quay đầu nói nhỏ bên tai Tiểu Trư bên, “Sau này con của chúng ta gọi là Rolls-Royce* được đấy.”

0

Tiểu Trư hơn xấu hổ , liếc xéo anh một cái, giận trách nói: “Nói linh tinh gì thế?”

Hi Khang cũng ý thức được mình đường đột, đỏ mặt, cười “he he” hai tiếng, giả bộ ngu ngơ đi qua.

Một hồi sau, hai trở dần quen thuộc, trải qua vài câu trêu chọc của mọi người xong, hai người cũng thể hiện rất hào phóng, mỗi ngày ra vào tay nắm tay, nghiễm nhiên trở thành một cặp đôi ngọt ngào.

***

Tết đến, có một gánh xiếc nhào lộn đến Thượng Hải biểu diễn, hai người mua vé đi xem. Đi sớm hơn 2 giờ, đi dạo ở miếu thành hoàng. Miếu thành hoàng vẫn náo nhiệt như vậy, đi ngang qua khu thực phẩm làm Hi Khang nhớ tới mấy năm trước, khi đi xem xiếc thú, Tiểu Trư rất thích ăn những thứ đồ ăn vặt kia, xem ra vệ sinh lề đường dạy cô mấy năm trước được cải thiện không ít, liền quyết định dung túng bạn gái một chút, chủ động đi mua. Ngược lại Tiểu Trư ngăn anh lại, học Y nửa năm, Tiểu Trư bây giờ đã không còn ăn những quán ven đường .

Hai người một đường tay nắm tay, mua vài món đồ thủ công mỹ nghệ, ví dụ như móc chìa khóa đôi, điện thoại di động đôi, cốc chén các loại…, cũng là loại có cặp cho tình nhân. Lại còn chụp một đống sticker, sau đó dán vào tay của đối phương. Những tấm hình ngọt ngào ảnh chung dán ở phía trước, vừa nhìn cũng biết người này đã có chủ; những tấm hình dễ thương của mình thì dán phía sau, có thể nhìn tùy lúc.

Vào hội trường, bỏng đã chuẩn bị sẵn, nhưng lúc này là hai người ăn chung một bịch. Tiết mục nhào lộn mặc dù đặc sắc, lại không thể hấp dẫn hết sự chú ý của hai người, thỉnh thoảng bởi vì tay chạm vào trong trong bịch bắp rang bơ mà lại trao đổi với nhau một ánh mắt ngọt ngào.

Con chó nhỏ trên sân khấu đang biểu diễn tiết mục biết số*, Hi Khang nhớ tới mấy năm trước nhìn con chó nhỏ đuổi theo khúc xương mà nảy xúc cảm, liền nói cho Tiểu Trư nghe, thấy Tiểu Trư cười khanh khách. Cuối cùng Hi Khang cảm thán một câu: “Aiz, tớ may mắn hơn con chó nhỏ kia duy nhất là rốt cục đã ăn được khúc xương này.”

0

Tiểu Trư hờn dỗi đấm nhẹ anh, “Đi chết đi, cậu muốn làm con chó nhỏ

là chuyện của cậu, tớ không phải là xương gì hết.”

Hai người đang chơi đùa, hàng người quay đầu lại, “Nhỏ miệng một chút

có được không?”

Hàng người sau cũng vỗ vỗ vai Hi Khang, “Hai người không nên chụm đầu vào nhau như vậy. Tôi cũng không nhìn thấy trước.”

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Hai người lè lưỡi nhìn nhau, dựa vào lưng ghế thấp hơn, cũng không nói nữa, đổi lại dùng ngôn ngữ tay chân.

Tiểu Trư véo Hi Khang một phen, dùng miệng thành hình ý bảo “Đều tại cậu!”

Hi Khang nhe răng trợn mắt giả bộ rất đau, thở dài xin khoan dung. Tiểu Trư nhìn bộ dạng kia không nhịn được mà bật cười, vội vàng che miệng lại, cảnh giác nhìn trước nhìn sau, may mà không ai chú ý, thở ra một hơi, giơ tay đánh Hi Khang. Hi Khang không một tiếng động nhếch miệng cười một cái, thuận thế nắm chặt bàn tay của Tiểu Trư. Hai người mười ngón tay siết chặt lấy nhau xem xiếc, thế nhưng cảm thấy hấp dẫn hơn so với độ khó làm xiếc kia.

Xem xiếc xong thì về nhà, người nhà hỏi biểu diễn như thế nào, hai người cười ha ha: “A, không tệ, rất hay.” Lòng bỗng bao suy nghĩ, Tiểu Trư nhớ bàn tay sạch sẽ lại rất mạnh mẽ của Hi Khang, ngón tay rất thon dài, hai tay khép lại dễ dàng ôm lấy tay của cô ở giữa. Mà Hi Khang nhớ bàn tay mềm mại của Tiểu Trư, mu bàn tay còn dán ticker nhỏ, làn da trơn bóng khiến cho anh yêu đến nỗi không muốn buông tay.
Sau này, Hi Khang biến nhà mình trở thành kí túc xá, còn khoảng thời gian còn lại thì cắm rễ ở nhà Tiểu Trư. Mẹ Hi Khang muốn gặp mặt con cũng không dễ, trong lòng thấy hối hận, lúc nha đầu kia mới đến không nên lãnh đạm với nó như vậy. Ai biết tiểu tử thối kia thương xót nha đầu kia như vậy, bây giờ tốt rồi, con trai mình cũng sắp biến thành người ngoài. Cũng không nên hung dữ với con như vậy, nhỡ đâu làm cho anh chịu không trở nhà. Điều đáng được ăn mừng duy nhất là, nha đầu kia ở nhà một thời gian không dài. Aizz, kì nghỉ đông sẽ mau qua!

Hi Khang sau khi xâm nhập vào Lâm gia thì nhận ra, nhạc mẫu đại nhân xinh đẹp có một đôi tay ma thuật thần kỳ, thức ăn bình thường vào tay dì ấy chuẩn bị sẽ trở nên ngon vô cùng. Chuyện nhà cũng là một cái bọc, cái gì cũng được xử lý sạch sẽ, chỉnh tề.

Mà nhìn lại Tiểu Trư, cô bé cũng có một đôi tay ma thuật, song đáng tiếc lại là đôi tay ma quỷ, nấu ăn thì trừ vị mặn ra thì thường không ra cái vị gì, tương lai anh chắc chắn sẽ có một người vợ mặn đây. Điều quan trọng là bất kể vật gì trải qua bàn tay cô cũng sẽ mất tích không dấu vết, sáng sớm thấy nhà cô còn rất chỉnh tề, sau đó nếu có dịp vào xem sẽ thấy Tiểu Trư thường xuyên phải đi tìm đồ, khi thì là không thấy điều khiển từ xa, một lát nữa thì không biết cốc nước đặt tới chỗ nào… Đợi đến buổi tối cha mẹ của cô tan việc, căn nhà cơ bản đã giống một bãi chiến trường. Sau này Hi Khang nhìn không được cũng tham gia tìm kiếm, tìm ở chỗ nào đó cô nhớ, cũng tìm vật bị mất tích.

Có một ngày nhạc mẫu đại nhân về nhà phát hiện trong nhà đã sớm chỉnh tề thì thấy cực kì khiếp sợ, cơ hồ đã nước mắt ngắn nước mắt dài nói với Hi Khang: ”Hi Khang, con nhất định phải cưới Tiểu Trư nhà dì đó, con là người thứ hai sau dì ứng phó được với cảnh Tiểu Trư quấy rối người ta, chỉ có gả nó cho con, dì mới không cần lo lắng cho tương lai của nó, cho dù ở chuồng heo. Con yên tâm, dì và chú Lâm những năm này cũng tích góp được một chút tiền, còn có tiền lương của chúng ta, trừ cuộc sống của mình, chúng ta cũng có thể nuôi hai con. Con ngại việc nhà quá mệt thì đừng có đi làm, để cho Tiểu Trư ra ngoài làm ra tiền nuôi con.”

“Bà xã, này này, anh đói bụng lắm rồi đấy, nhanh đi nấu cơm đi.” Nhạc mẫu đại nhân đi rồi, nhạc phụ đại nhân xin lỗi Hi Khang nói: “Hi Khang đừng nghe dì con nói nhảm, là đàn ông phải có sự nghiệp. Việc nhà, bây giờ nhiều công ty môi giới như vậy, thuê người là tốt rồi. Chú nghĩ con sẽ không bởi vì vậy mà không cưới Tiểu Trư nhà chú đấy chứ?”

Nhìn ánh mắt khẩn cầu của nhạc phụ đại nhân, Hi Khang vội vàng tỏ thái độ, “Không đâu ạ, khuyết điểm không che lấp được ưu điểm, con cũng không cần tìm người giúp việc.”

Nhạc phụ đại nhân yên tâm vỗ vai Hi Khang, “Hi Khang, chú tin tưởng con là một người biết giữ chữ tín, Tiểu Trư nhà chú giao cho con vậy.” Bộ dáng kia thế nào cũng thấy giống như đang muốn tâng bốc Hi Khang.

Cảm thấy thái độ của nhạc phụ nhạc mẫu có chút khả nghi, chẳng lẽ Tiểu Trư có thiếu sót gì không thể cho ai biết sao? Hi Khang đi đổ nước thay Tiểu Trư rồi trở về phòng. Quan sát Tiểu Trư từ đầu đến chân cẩn thận một lần, rất tốt a? Mắt mũi chẳng thiếu thứ gì, có thể nhìn thấy không có cả vết

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT